22:42 ICT Chủ nhật, 27/05/2018
h

Trang nhất » Tin Tức » Bạn văn bốn phương

Ăn tết ở quê (Sơn Trần)

Thứ tư - 25/01/2017 01:13

ĂN TẾT Ở QUÊ
Tạp văn

 
 
Tôi thức dậy thật sớm để cảm nhận rõ nhất, sâu nhất không khí ngày đầu năm mới. Mùng một Tết. Ở quê. Đã hơn mười năm sống trọ phố phường, cái cảm giác lạ lẫm từ những gì đã từng thân thuộc khiến lòng cứ bồn chồn, náo nức. Không một âm thanh vang động như ngày thường, ngoài tiếng gió mát lành ngang qua ngõ, trườn vào vườn rau trước nhà làm những khóm cây xanh non lay động. Tôi đứng lặng ngắm nhìn không gian vắng lặng. Trước nhà, cánh đồng lúa đang thì con gái, thấp thoáng bóng người. Họ thăm đồng đầu năm và đi thắp hương phần mộ ông bà tổ tiên. Chợt,hồi chuông vang vọng khiến tôi nhìn về hướng ấy. Nơi chòm cây cao xanh um xa xa là ngôi chùa nối với làng bằng con đường bê tông, hai bên hoa dại mọc đầy. Đã có lác đác những người lên chùa cầu nguyện và hái lộc đầu năm. Có tiếng chào, tiếng rủ nhau. Mẹ đã dậy từ lúc nào, chuẩn bị khăn áo và hương hoa. Mẹ thắp hương lên bàn thờ gia tiên, khấn vái.
Trên khoảng sân nhỏ, vài cánh mai nằm tơi tả. Tán lá non tơ  phất phơ trước làn gió nhẹ. Ngồi nhìn những chậu cúc mới khuân về hôm qua từ khu chợ  cuối làng, nở vàng khoe sắc,tôi nghĩ về những người làm vườn. Để có được vụ hoa kịp Tết, được giá họ phải dành nhiều công sức và thời gian chăm bón. Họ lam lũ, vất vả  mang cái đẹp đến cho từng nhà, từng người.Tình cảm ấy thật đáng trân trọng.
Ở quê không có nhiều loài hoa sang trọng, đắt tiền. Nhà nào cũng chưng cúc, thược dược, vạn thọ hay lay ơn. Còn mai, dù nhiều nhà trồng nhưng  vẫn cứ để tự nhiên, đến kì thì hoa nở, như một tín hiệu báo xuân về Tết đến. Mai không được chiết cành, uốn dáng, không bứng bỏ vào chậu để nâng giá trị của dành cho kẻ sành chơi cây kiểng như  ở phố. Cứ thế, rất bình dị,khiêm nhường, mai vàng khoe sắc mỗi mùa xuân như sự hạnh ngộ của đất trời và lòng người.
Tôi cùng đứa em họ đi viếng mộ. Nó kể tôi nghe ở quê nay có nhiều thay đổi. Tôi lắng nghe, ậm ừ để thấy rằng sự xâm nhập, tác động bên ngoài làm mất đi nhiều phong tục tập quán đẹp được duy trì từ xưa. Mấy chiếc xe máy ngược chiều rú ga, chúng tôi phải nép sát vào tường rào để tránh. Bọn trẻ đang chạy lên thị trấn hay ra ngoài thành phố uống cà phê. Trong số ấy, nhiều đứa rời làng vào Nam kiếm sống, đến Tết mới về. Nhìn theo làn khói phả ra từ sau xe, tôi không kiềm được tiếng thở dài. Nghĩ lại, ngày tôi bằng tuổi chúng,có thể ít hơn, sáng mùng một là quần áo mới, tay xách quả bánh đi theo cha mừng tuổi ông bà và thắp hương nhà thờ họ. Đầu năm, được ông bà, người thân lì xì, dặn dò khuyên bảo việc học hành, cảm giác ấm áp, biết ơn vô cùng.
Những ngày xuân trời thường mưa. Mưa bụi lất phất đủ ẩm ướt mái đầu trần. Đến nghĩa địa, đã có nhiều người đến trước, toàn người có tuổi. Tôi chào họ.Họ ngạc nhiên khi biết tôi về đón Tết ở quê. Sự hỏi thăm, chúc nhau thân thiện khiến tôi xúc động. Nhìn nén nhang cong oằn trước ngọn gió, nhìn búi cỏ xanh non nhú lên sau mấy đêm mưa phùn, tôi cảm giác yên bình, nghe rưng rưng khóe mắt.
Tôi đi lang thang về phía gốc gạo giữa cánh đồng, nơi cất giấu những trò chơi thời thơ dại. Gốc cây lồi lõm những u sần, những lẹm hốc. Bụi hoa dủ dẻ bên cạnh cũng nhắc nhở  nhiều kỉ niệm.  Không gian thật yên tĩnh để lòng tôi dậy sóng. Tôi lại đi qua  chiếc cầu xi xăng vững chãi thay thể chiếc cầu tre ọp ẹp mà trong lòng khấp khởi niềm vui trước quê nhà đổi mới.
Miền quê đã thay đổi, theo hướng tích cực và cả tiêu cực nhưng đều gieo vào lòng của kẻ xa quê như tôi nhiều trăn trở nghĩ suy . Tuy nhiên,tôi và cả những ai từng xa quê đều cảm giác sung sướng là trong cảnh vật dân dã, quen thuộc của quê hương đã tìm thấy sự an nhiên, mới mẻ cho tâm hồn mình
Tôi về đến nhà, trời cũng đã trưa. Những tia nắng lạnh rọi xuống, vuốt ve dễ chịu chứ không gay gắt. Nhà đang có khách. Đó là mấy bác, mấy anh đến thắp nhang cho cha và chúc Tết mẹ tôi. Tôi thật sự bối rối vì lẽ ra mình phải đến nhà bác, nhà anh trước. Thấy tôi cứ đứng ngây người, bác tôi hiểu chuyện cười xòa. Chai rượu được mang ra, mọi người nâng ly chúc mừng nhau , ánh mắt nụ cười hoan hỉ.
Ngoài kia, ngày đang trôi. Vị Tết nồng nàn trong hương hoa và mùi bánh mứt. Trên trời cao, chim én bay về chao liệng, ríu rít.
Tôi đã có một lần ăn Tết ở quê thú vị và ý nghĩa như thế.
 

 
Sơn Trần
(Mộ Đức, Quảng Ngãi)
Điện thoại: 01672459880
Email: sontran102@gmail.com

 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn