18:18 ICT Thứ hai, 11/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Bạn văn bốn phương

Chùm thơ của Nghiêm Quốc Thanh

Thứ tư - 22/02/2017 08:26
  

Biệt khúc
 
Mùa ơi!
Triền dốc bên trời vừa nhạt nắng, em qua
Ta sẽ cúi đầu như ngày em chợt khóc
Giọt xưa…sao còn đọng mắt em tôi
Sợ phải nhìn em những lần không cười nói
 
Này em!
Bao giờ lại sang đây chơi?
Cho cái ngoéo tay không hững hờ chờ ngày diễm phúc
Bởi ta đa tình nên giờ để mất
Mặc lời hứa lửng lơ, sinh kế quên có người
 
Ngồi đây
Lần này với dốc nữa thôi
Quán ven đường rối bời từng quãng nhạc
Vì ta dối lòng lịm môi cà phê đắng
Cho ngày cũ ta ôm hối tiếc chuyến xe chiều
 
Thôi mùa!
            Đừng nhạt nắng trời mà đợi mưa em!
 



 
Hát lời ru của nắng
 
Nắng về trải ấm đầy sân
Gió lao xao gió, chiều lân la chiều
Một thời gót nhỏ phiêu diêu
Ngồi đây nắng gọi trong veo mắt người
 
Em về, về với anh thôi
Vừng sim vừa chín đóa môi thơm lừng
Chòm chèm một áng phân vân
Trăng non lơ lửng còn dừng đợi đêm
 
Đây thềm trút lá không tên
Cho em chia tuổi ưu phiền bên anh
Quanh triền nương rẫy lên xanh
Hàng lau chướng gió phong phanh dáng ngà
 
Em về hát tiễn ngày xa
Dốc lay lay cánh vàng hoa hiên nhà
Nghiêng lòng một khúc tình ca
Lời ru khe khẽ ngân nga trong chiều.
 
 
 
 
 
Tan
 
này là vị đắng
kề môi
chung hứng giọt lưu li
 
đừng thầm thì như đang vụng dại
bên kia
có thể là khe mắt
áp vào song và áp vào những tội lỗi đáng khinh nhất trần đời
cho dù rõ một ánh nhìn trong vắt
cũng không thể nào thấu hết lòng nhau
và chỉ có thể là sợ ánh nhìn vuột mất
siết chặt
siết chặt hơn
sẽ ngửi được mùi bùn ta từng đánh mất
 
cho đến lúc những giọt đắng dịu đi một chút
bên kia
rất có thể sẽ là một màn đen có những đốm le lói
học đòi
không đủ ngăn những hớ hênh buồn cười
bỗng lòng rười rượi nhói
siết chặt
siết chặt đi
đừng nới lỏng giữa một tiếng nấc quen
 
này là những giọt đắng còn sót lại
chiếc hôn trượt dài trên nước mắt
nơi đây là xứ gì mà ta hoài bám víu
hình hài mười năm chóng vánh tan
bên kia
vẫn là cây lá
tan dưới loang loáng ánh trăng suông
mờ xa,
ừ xa
ly cà phê cũng đã cạn lâu rồi
tan trong lạnh giá
 
trả lại thôi những thứ vốn không thuộc về mình
khói thuốc vòng vèo bay
ảo ảnh bay
quay về nơi người bời bời ngóng đợi
bỏ sau lưng một thời nông nổi
tất cả đang tan dần…
 

Nghiêm Quốc Thanh
(Tịnh Biên, An Giang)
ĐT: 01234540080

 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn