03:29 ICT Thứ năm, 14/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Bạn văn bốn phương

Tóc rối (Hoàng Khánh Duy - Cần Thơ)

Thứ bảy - 08/04/2017 10:31

TÓC RỐI

HOÀNG KHÁNH DUY

  
 

Thuyền tôi xuôi về bến Lức. Mùa này con nước hiền hòa, sóng gợn li ti và con thuyền nhè nhẹ êm trôi. Dòng nước trăng trắng in hình cây cỏ bên bờ dập dờn trên mặt sông. Hai bên bờ cơ man là hoa dại, gió đưa ngan ngát hương thơm. Kia rồi, cây sầu đâu. Trời ơi, mấy chục năm rồi mà cây sầu đâu ấy vẫn còn sừng sững bên bờ bến Lức. Kí ức trong tôi lật ngược trở về những tháng ngày thơ trẻ. Khi tôi cùng chúng bạn đua nhau trèo lên thân cây sầu đâu xù xì để mở rộng tầm mắt, nhìn xa xăm khung cảnh xóm làng, trên là trời xanh, dưới là đồng ruộng, là xóm làng, là miền hoa cỏ mênh mông trong nắng gió, và dòng sông bến Lức êm dịu chảy qua miền quê thanh bình tựa hồ dòng sông trong câu chuyện cổ tích năm nào bà Ba bán chè đầu ngõ hay kể mỗi bận chúng tôi đi học về. Tôi thầm cảm ơn những người bến Lức, những con người tình nghĩa đã không cưa bỏ cây sầu đâu của tôi, để nó đứng sừng sững ngó nhìn mây trời sông nước, như một nhân chứng của tuổi thơ…
   Chị Ngàn đưa đò bến Lức, ngày ngày đưa bọn tôi qua sông đi học, tan học thì rước về. Mũi đò cứ thế mà trở qua trở lại trên bến quê nối hai miền thương nhớ. Chị không lấy tiền công, chị bảo “Để tiền đó mà ăn hàng vặt…”. Tôi thích ngồi trong mui đò nghe chị Ngàn kể chuyện. Trưa nắng gắt, tôi hay xin “Cho con ra bến sông ngồi cho mát nghen má”. Má chưa nói cho hay không là tôi đã ba chân bốn cẳng chạy vù ra bến sông. Đò chị Ngàn lúc nào cũng neo mình dưới bến, trên bờ có cây sầu đâu mát rượi, mùa đông hoa rụng trắng mộ khoảng đất, rụng đầy mui ghe của chị Ngàn.
   Người làng truyền nhau tin dữ, rằng trên sông bến Lức xưa giờ toàn yêu ma quỷ quái chuyên phá rối người qua sông. Đã bao bận thuyền đi trên sông bỗng dưng chìm nghỉm, chiếc thuyền mất xác. Một dạo nọ có chiếc ghe gạo của đôi vợ chồng người Chà với đứa con nít không may đi qua quãng sông này, đứa nhỏ trượt chân rơi xuống nước chết đuối, người mẹ đau đớn kêu trời. Từ đó người làng phóng đại thành chuyện hà bá kéo chân người xuống nước cho chết đuối. Đoạn sông từ đó vắng tanh, người ta thà đi vòng qua quãng sông khác xa mấy giờ đồng hồ chứ không để ghe mình lọt vô “dòng sông ma quỷ”. Dòng sông mang mối oan truyền kiếp, người trong làng hạn chế không cho con nít ra sông tắm táp, rửa mặt, rửa tay hay đùa nghịch trên bờ sông…
   - Chị Ngàn không sợ hà bá kéo chân à?
   - Hà với chả bá, quỷ sứ chị mầy còn không sợ chứ ở đó…
   Tôi thắc mắc :
   - Thế chị có tin sông này có hà bá không? Suỵt, quên nữa. Nói nhỏ lại kẻo đắt tội với thần sông.
   Chị Ngàn tựa lưng vào ghe cười vang, tôi ngạc nhiên hết sức. Trời, chị cười vậy lỡ thần sông nghe được ổng trách tội.
   - Chị không tin chuyện ma quỷ gì đâu. Đấy, chị chèo đò ở cái bến Lức này mấy năm nay mà vẫn còn sống nhăn răng ra đó!
   Tôi nói lí nhí trong miệng :
   - Trời, chị không sợ à.
   - Có gì mà chị mầy sợ …
   Tôi đinh ninh. Mà cũng lạ, từ đó tôi không còn tin vào lời đồn của người bến Lức. Tôi đã dám trốn mẹ ra bờ sông vào ban đêm để chụp nhái mồi cắm câu, đêm hôm tối mịt, một mình cầm cây đèn trứng vịt bọc gió tù mù đi móc mồi cắm câu ngoài bến Lức. Cá ở đó nhiều lắm, nhất là mùa hạn. Cá lóc con nào con nấy bằng cổ tay, cá rô cá bổi thì vô số. Mùa trăng mặt sông lấp lánh. Con nước tháng tư, tháng năm đong đầy. Mặt sông êm đềm như mặt nước ao hồ. Tôi không thấy bến Lức đáng sợ như người làng đồn đại. Bao mùa trăng thương nhớ đi qua, bến quê vẫn mơ màng, cây sầu đâu đầu làng vẫn sinh sôi theo quy luật muôn đời của nó. Mùa hoa rơi rụng tả tơi theo cánh gió bay đi khắp đường con ngõ xóm trong làng.
   Chị Ngàn hay hát cho tôi nghe. Người chị có mái tóc dài từng chiều ngồi trên mũi ghe chảy tóc. Tóc rối chị cuộc tròn nhét lên mui lá chiếc ghe. Chiều, tôi hay ra ngồi bến sông nghe chị Ngàn hát, đong đưa đôi bàn chân vờn nước. Đâu đó trong không gian vẳng lên tiến chim vịt gọi buổi chiều sóng sánh những giọt buồn yên ả rớt bên hông nhà.
   “Thương anh thương mấy cho vừa
     Đếm sợi tóc rối em chừa cho anh
     Bây giờ én có còn xanh?
     Buồng cau, ly rượu anh dành cho ai?...”
   Tôi hứng chí vỗ tay.
   Chị Ngàn bảo “Thế, nếu chị đi lấy chồng, Út có còn nhớ chị Ngàn không nè?”. Tôi ngây ngô đáp “Nhớ, nhớ chứ. Em hông cho chị Ngàn có chồng. Chị Ngàn ở vậy đưa đò, hát em nghe. Không cho chị có chồng đâu, không cho…”. Chị cười…
   Ngày chị lấy chồng, tôi khóc rưng rức. Người lạ áo dài khăn đóng, mâm quả cau trầu qua đò bến Lức rước chị về bên kia sông. Nghe đâu cách mấy lần đò nữa mới tới. Tôi chột dạ. Trong suy nghĩ non nớt của mình, tôi tự nhủ “trời ơi, không lẽ mình không còn được gặp chị Ngàn nữa sao”. Nghĩ đến đó mà nước mắt tôi tuôn lã chã. Buổi rước dâu, tôi núp ở gốc cây sầu đâu cạnh bến nước nhìn chị tôi mặc áo dài đỏ, tóc cài hoa tím theo người ta bước xuống đó, qua sông. Tôi khóc như mưa. Đò chở chị ra giữa sông tôi mới lao ra, đứng trên bến sông khóc mò gọi chị Ngàn. Chị đã sang sông.
   Bẵng đi một thời gian tôi không gặp chị. Ba má quyết định dọn nhà lên phố sau hơn nửa đời dãi gió dầm mưa chắt chiu dành dụm. Căn nhà cũ ba kêu người bán lại. Buồn thật, căn nhà mà tôi gắn bó, ăn ở đó, ngủ ở đó, bị roi đòn cũng ở đó… suốt đoạn đầu cuộc đời nay sang tên đổi chủ cho một người lạ huơ lạ hoắc. Chiếc thuyền chở gia đình tôi xa dần chốn cũ. Bến Lức lui dần sau lưng tôi rồi khuất hẳn sau con thuyền khi tôi không còn nhìn thấy cây sầu đâu ngoài bến sông nữa…
   Mấy chục năm trời, tôi chưa một lần trở về quê cũ.
 
   Bến quê muôn đời vẫn thế. Vẫn cây gạo ngoài bến sông bây giờ lim dim con mắt lặng nhìn thời gian thay đổi. Hai bên bờ sông hoa dại bát ngát, cây cối vẫn xanh um soi mình xuống mặt nước làm thành gương mặt vừa quen vừa lạ của quê hương. Thuyền neo lại trên bến sông năm nào, bến giờ tấp nập. Người làng không ai còn nhận ra tôi. Cũng mấy mươi năm rồi còn gì, tôi đâu còn là thằng Út èo uột “chúa quậy” năm nào. Tóc tôi đã vài ba sợi bạc và trên gương mặt hiện hình những nếp gấp thời gian.
   Làng thì đổi khác, tôi không nhận ra đâu là nhà của những người thân thuộc ngày xưa nữa.
   - Bà cho con hỏi nhà hai Lựu hồi xưa bây giờ ở đâu hả bà ?
   - Chú đây chắc người thành phố hả? Hai Lựu dọn đi lâu rồi, nhà ổng sang tên cho người ta. Kìa, cái nhà cổng màu xanh, phía trước có hàng bông giấy đó chú…
   Trời, là bà bảy bán chè rong mà tôi hay mua ăn hồi nhỏ. Nhớ lúc bé mỗi lần xin được tiền của má là hí hửng chạy ra đầu làng mua chè của bà bảy. Chè ngon đáo để, ăn ngọt mát tận tâm can…
   - Bà bảy, bà không nhận ra con sao?
   - Chú là…? – Bà cụ đôi mắt kèm nhem, tay trổ đồi mồi huơ huơ đuổi ruồi trên hàng chè trước mặt nhíu mày.
   - Út quậy, con hai Lựu nè. Bà nhớ không…?
   - Trời, thằng Út, lớn chừng này rồi à, vợ con gì chưa mậy. Mấy chục năm rồi, gặp bây tao mừng quá…
   Cố nhân gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Tôi bỗng nhớ chị Ngàn năm nào, người chị có mái tóc dài, có giọng hát “ngọt như mía lùi” chiều chiều ra mũi đò ngân nga mà đôi mắt ngắm nhìn trời mây sông nước.
   - Chị Ngàn đưa đò hồi đó còn ở đây không hả bảy?
   - Ngàn nào ta? – Bà cụ đăm chiêu – À, bây hỏi con Ngàn đưa đò ngoài bến sông hả? Mấy chục năm rồi nó không trở lại làng. Nghe đâu nó theo chồng đi biệt xứ…
   Tôi buồn rười rượi như sầu đâu cuối mùa. Mấy chục năm rồi tôi không gặp chị, từ khi chị cất bước sang ngang. Lần cuối cùng tôi gặp chị, là lúc chị áo dài tóc cài hoa theo chồng sang sông, cho đến tận bây giờ… Lòng tôi dợn lên những kỉ niệm êm đềm như dòng nước lặng lờ của con sông bến Lức đêm ngày dạt dào trên miền kí ức tuổi xưa. Nhìn con nước buồn bã vỗ về mạn thuyền, tim tôi se sắt, tôi khe khẽ gọi “ Chị Ngàn. Chị Ngàn ơi…”.
                                                                       HOÀNG KHÁNH DUY
THÔNG TIN VỀ TÁC GIẢ :
-Bút danh : HOÀNG KHÁNH DUY
-Tên thật : Phạm Khánh Duy
-Địa chỉ : Hẻm 557/79A, đường Trần Quang Diệu, phường An Thới, quận Bình Thủy, TP.Cần Thơ.
-Email : duygiangviennguvan@gmail.com
-Số điện thoại : 01676014832

 

 

Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn