04:37 ICT Thứ tư, 13/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Chân dung văn nghệ

Bình Nguyên Trang

Thứ sáu - 26/07/2013 16:32

Nhà thơ Bình Nguyên Trang
Tên thật là Vũ Quỳnh Trang
Sinh ngày 17-5 - 1977.
Quê: Hải Hậu, Nam Định.
Tốt nghiệp Học viện Báo chí - tuyên truyền Hà Nội.
Hiện đang làm việc tại Ban Cảnh sát toàn cầu của báo Công An Nhân Dân.

Tác phẩm đã xuất bản:
- Lối về (tập thơ,1995);
- Chuyến tàu thời gian (tập truyện, 2000);
- Chỉ em và chiếc bình pha lê biết (tập thơ, 2003);
- Những bông hoa đang thiền (tập thơ, 2012);
- Sông của nhiều bờ (tập ký chân dung, 2012).
- Mùa đom đóm mở hội (tập truyện ngắn, 2012)

Giải thưởng văn học:
- Giải nhất Tác phẩm Tuổi xanh báo Tiền Phong năm 1997.
- Giải B của Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam năm 2012 cho tập thơ Những bông hoa đang thiền.
 
 
Một số bài thơ của Bình Nguyên Trang:
 

 
Dường như
 
Dường như anh đã bỏ em ở lại
Ngay khi ta ngồi bên nhau
Con ngựa tình yêu chạy ra ngoài đồng cỏ
Bỏ lại xanh xao một vạt nắng chiều

Dường như em không còn tìm thấy anh
Ngay khi ta chưa hề quay gót
Không xót xa không lời đường mật
Như dòng sông đã kiệt nước nguồn.

Ta đã chơi trò chơi số phận
Hân hoan đi mỏi mệt quay về
Đã  mất nhau, ta còn nhau, như thể
Rớt bên thềm một trái tim đau…
 

 
Những bông hoa màu xanh
 

Bởi nở ra từ ký ức
Những bông hoa xanh mãi
Trong nỗi buồn của em

Là anh
Vời vợi gương mặt
Đôi mắt nâu
Lặng im bóng tối
Êm êm bóng tối
Một đêm mùa hè

Một mùa hè chúng ta bên nhau
Quán cà phê ủ nỗi buồn tuổi trẻ
Bao yêu dấu chìm sau giọt đắng
Trái tim mở ra ngăn ngắt nụ hôn đầu

Rồi anh đi mang theo bông hoa màu xanh ấy
Mùa hè rơi tan nát tiếng ve sầu
Hoa cứ nở bốn mùa ngoài cửa sổ
Chỉ riêng lòng thương nhớ biếc dần lên

Quá khứ lướt qua ngày tháng êm đềm
Em bước đi
Nhủ lòng đừng ngoái lại
Những bông hoa vẫn trở về
xanh mãi
Bên nỗi buồn đã thăm thẳm trời xa.
 



Trong triển lãm có tên Hạnh Phúc
 
Người đàn bà mỉm cười
Mắt nâu son đỏ
Viên mãn
Trên chiếc khung chật hẹp cuộc đời

Trong triển lãm có tên Hạnh Phúc
Họ đến và chiêm ngưỡng
Sự đủ đầy
Chị tồn tại như một ví dụ

Nhưng đêm đêm
Những sắc màu tan chảy
Chị bước ra ngoài bố cục Hạnh Phúc
Chị đập vỡ chiếc khung
Trượt khỏi giấc-mơ-treo-tường
Căn phòng lã chã
Vết bàn chân lội qua giông gió
Kiêu hãnh một mình
Vùi gương mặt khổ đau dưới bóng
Người đàn ông vừa khuất

Gỡ ra, gỡ ra
Những vòng tròn số phận
Đã tình nguyện buộc vào
Đã lặng-im-khốc-liệt

Ôi khuôn mặt nhìn nghiêng
Như không ngừng dấu hỏi
Người đàn bà đứng trong triển lãm
Phơi bày một niềm vui

Mà nỗi buồn đã bảo tàng
Vĩnh viễn.





 
Thời gian
 
Đó là một buổi chiều
Con chạy về nhìn mẹ
Khi trống rỗng dồn đuổi con
 trong mái nhà thành phố
Và trên đầu quá nhiều mây trắng bay

Con đường làng mở ra ký ức
Nó từ chối hiện thực này
Hoa gạo đỏ bừng lên từ ký ức
Nó từ chối hiện thực này
Bàn chân con sấp ngửa từ ký ức
Không đi trên hiện thực này

Đã mất rồi, tất cả buổi thơ ngây
Cuộc sống lớn dần lên
Hay niềm tin bé lại
Trái tim tật nguyền không ai người cứu chuộc

Chỉ còn lại trên đời môt hiện thực
Mẹ chờ con mòn mỏi bậu cửa gầy

Cái chết đã rình rập đâu đây
Trong góc khu vườn tuổi thơ con hái trái
Cây có tuổi đã mang hình cổ thụ
Vết tay người hóa đá trước thời gian

Năm tháng rồi cướp chúng ta đi
Chỉ còn lại ký ức buông dày

Mẹ ơi, may thay
Ký ức mạnh đã làm con sống sót
Qua sa mạc khô cằn, qua chết chóc
Qua dửng dưng, hờ hững kiếp con người

Ký ức đẩy con về nhìn mẹ chiều nay
Nghe thời gian rụng trong vườn như quả chín
Chờ thời gian sám hối mặt người…
 

 
 
Ở trọ

Chưa ngôi nhà nào là của em
Đã mười năm từ lúc rời tay mẹ
Em đi ở trọ quê người

Em lớn khôn từ những ngôi nhà trọ
Với lo âu điện nước sách đèn
Với bạn bè những đêm đói lả
Gom nhau tiền lẻ gọi bánh mì

Những sáng ồn ào em đạp xe đi
Con đường gian nan ngọt ngào cám dỗ
Em đã học trên đường những bài học nhỏ
Không có trong lời thầy cô

Tạm biệt sách đèn và hoa cúc mùa thu
Vẫn ở trọ ngôi nhà hẹp hơn cuộc sống
Nhưng ai ngăn lòng em những ước mơ rộng
Những chân trời đợi đôi cánh bay

Và bây giờ em nói về đôi tay
Của anh đó nồng nàn như lửa
Em cô gái chưa hề tự tin trước tháng ngày bão gió
Mơ bàn tay dìu em trong mưa

Em  đã lo âu khi nhìn lá đổi mùa
Lòng bơ vơ những lúc chiều sập cửa
Rời tay mẹ ra đi em là khách trọ
Bao ngôi nhà không đón đợi tiễn đưa

Khi nỗi buồn về ngủ lại trang thơ
Em hiểu được tất thảy đều ở trọ
Nhưng quả tim yêu anh như căn nhà bé nhỏ
Anh đừng xem em là khách trọ đôi giờ.
 
 

 
Tạ lỗi

Mẹ khóc làm gì cho ướt tháng ba
Con mười chín chưa bao giờ khôn lớn

Bỏ lại phía sau
Mẹ và tuổi thơ
Và mắt mùa thu cay khói bếp chiều
Nỗi nhớ mỗi lần nhắc thêm yêu

Phố phường đánh cắp con
Văn chương đánh cắp con
Chỉ có dại khờ là trả về cho mẹ
Chỉ có nỗi buồn là trả về cho mẹ
Mỗi tháng ba vừa hé ngoài thềm
Mẹ khóc lặng với loài hoa bạc mệnh

Ôi tháng ba lên thác xuống ghềnh
Con lên cao lại thèm ngả xuống vòng tay mẹ

Những danh tiếng bỏ đi
Những hão huyền bỏ đi
Những viển vông không trang phục được gì
Vứt bỏ hết con trở về với mẹ
Chân đất đầu trần con trở về với mẹ
Con là con, không thể dối lừa

Thôi mẹ đừng nhắc chuyện ngày xưa
Con mười chín chưa bao giờ khôn lớn....
 


Một đóa hoa vàng
 
Tháng chín gọi mùa thu đến
Trời đổ mưa
Và trước nhà em cây khế chín
Đàn chim náo nức tìm về

Em đã cô đơn những ngày không bạn bè
Không phố xá và anh không đến nữa
Mùa đã mới mà nỗi buồn vẫn cũ
Lòng tan hoang như ô cửa gió lùa

Những cột đèn nhòe đi trong mưa
Em nghĩ đến một tình yêu đã sáng
Đã đơn độc băng qua nhiều năm tháng
Đã chờ đợi hồn nhiên như một đóa hoa vàng

Em đã mặc lòng trong mưa gió
Đêm tràn vào phòng em
Đêm dày như nỗi nhớ
Em mường tượng những nẻo đường đã cũ
Bàn chân người bước thấp bước cao

Chúng mình chưa từng nói với nhau về một bức tường rào
Mà năm tháng cứ dần xây thành lũy
Đã từng nghĩ chia ly chỉ là cơn mộng mị
Mà sao hôm nay quá thật nỗi buồn này

Em biết làm gì khi mùa đã giăng mây
Những góc phố dài thêm
Con chim trú mưa trước hiên nhà nhìn em
Lẽ nào em lại khóc
Bài thơ dở dang hai chữ một mình…
 
 
 
Bình Nguyên Trang


 
Tổng số điểm của bài viết là: 25 trong 5 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
vu ngoc oanh - 01/08/2013 00:02
Đọc thơ Bình Nguyên Trang tôi lại nhớ về hai câu thơ của bạn
Ngoài vườn chỉ rặt hoa rau
Hoa hồng có ăn được đâu mà trồng.
người cùng quê Hải Hậu đã gặp em tại nhà anh Khang.
Jane - 30/07/2013 15:39
Tự hào về người Nam Định quê mình. Nhớ chị Trang qua những câu thơ từ thủa Hoa học trò: "Nếu chị không là Bình Nguyên Trang. Thì hẳn tháng Ba đã trôi đi nhẹ lắm. Nếu thơ chị là dòng sông bình lặng. Em đã không khóc day dứt trong lòng..."
laiductrung - 27/07/2013 09:54
Đọc thơ chị Bình Nguyên Trang nhiều giờ mới biết là cùng quê. Chúc chị sức khỏe và có nhiều sáng tác hay hơn nữa!
Đỗ Khải - 26/07/2013 22:54
trong thơ phảng phất nỗi buồn trong như phale!
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn