03:31 ICT Thứ năm, 14/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Chân dung văn nghệ

Bình Thanh

Thứ bảy - 30/01/2016 09:47
  
Nhà thơ Bình Thanh
Tên thật: Ngô Xuân Thanh
Năm sinh: 1950
Địa chỉ: Nhà số 10, khu Quân nhân, tổ 15, phường Thống Nhất, Tp. Nam Định
Điện thoại: 0123 847 6960
Hội viên Hội VHNT tỉnh Nam Định

Tác phẩm đã xuất bản:
- Nắng đa tình (tập thơ) - NXB Hội nhà văn, 2008
- Cỏ gà (tập thơ) - NXB Văn học, 2010
- Nỗi trăm năm (tập thơ) - NXB Hội nhà văn, 2015
 
Giải thưởng:
- Giải thưởng “Lục bát trăng vàng” cuộc thi thơ “Tổ quốc và đạo pháp”, năm 2015.
 
 Một số bài thơ của nhà thơ Bình Thanh:
 


 
EM VỀ QUÊ

Đợi người để được chung ô
Vườn hoang đôi nhện dăng tơ dỗi hờn
Phập phồng bong bóng đòi cơn
Vỡ oà nỗi nhớ mây buồn dâng cao!

Mong như đi biển mong sao
Chạm môi tạm biệt lẽ nào không yêu
Trớ trêu thì đã trớ trêu
Nổi chìm Kim Trọng Thúy Kiều... có nhau!

Lẽ nào đậm trước nhạt sau
Ai mang thương nhớ buộc vào chơi vơi
Bão yêu vần vũ trong tôi
Đường xa cánh sáo lưng trời chênh vênh!

Tôi đi đã mấy thác gềnh
Bước qua gai nhọn bồng bềnh bờ mây
Em xa ngày rỗng đêm dầy
Bung biêng kiến lửa leo gầy cành cong!...





CỎ GÀ

Cần mẫn xanh thảm mượt mà
Tuổi thơ vẫn rứt cỏ gà chọi nhau.

Đứa mê cọng mập to đầu
Đứa ưa lông lá rễ râu xồm xoàm
Phơi cho heo héo, dai thơm
Vào keo mới biết ai hơn, ai tài
Này thì một...
Này thì hai...
Chẳng phân thắng bại chọi hoài chưa thôi
Miệng hô, tay vụt liên hồi
Tối mò mới nhảy lên ngồi lưng trâu...

Ước gì, đổi phận cho nhau
Ta làm một kiếp...
Đớn đau cỏ gà!


 
 
 
NHỚ PHONG BA
 
Mẹ đã đợi cha dẫu không hóa đá
giờ thành cây thương nhớ vườn đời
mẹ còn có anh để tươi cành xanh lá
em yêu anh như sóng vỗ bờ
 
Ba năm học phổ thông
bốn năm trường sỹ quan mây xanh sóng trắng
đóa yêu vội vàng anh chia tay ra đảo
mười năm thương mong manh vun trồng hoa trái trăm năm
 
Thương đồng đội hai xuân anh nhường phép
tết này em đợi anh
nín thở hụt hơi mẹ mong bế cháu
xa nhau em ước nhỏ nhoi
vườn mình có mầm xanh trong vườn mẹ
chí trai đè sóng nối gương cha
 
Giữ đảo quê hương giữa mênh mông gió sóng
sóng tình yêu từ bão táp mưa sa
yêu bộ đội đợi chờ lính đảo
thân gái hoa ngàn trăm thứ bão giăng
gió giục từ lòng thương yêu bạn bầu máu mủ
gió trắng gió đen gió đục gió vàng
gió không màu đêm đêm nâng gối ngủ
đã có lúc từ bốn bề gió hú
con nai tơ ngóng bạn dưới trăng tàn
trái tim nóng bao lần sôi trong ngực
màu mắt em quầng tím giọt thủy chung
 
Tin anh tin lời thề người lính
thương nhau đừng chín đợi mười đau
 
Tết này em sẽ sắm nhiều hoa
cô giáo trường làng đón tình yêu từ sóng
hạnh phúc giản đơn như người lính
anh về... biển nhớ phong ba.
 



CHỨNG TÍCH
 
Chín mươi mùa xuân
mẹ nhìn trời bằng ánh mắt sao rơi
nhìn cháu con bằng cái nhìn hoa trái
xóm ngõ nước non bằng ánh mắt thiền
Ngày bảy tháng năm
dòng sông mẹ triều đầy lên thương nhớ
gói báu vật gói bằng giấy thơm mầu cỏ
bọc trong bóng kính mấy lần
trân trọng đặt lên ban thờbên tấm ảnh cha
là chiếc áo trấn thủ
mẹ cất ở ngăn cao trong tủ
ngày mười ba tháng ba năm nào cũng sức hương thơm
Bốn thế hệ kế tiếp cha mặc áo xanh quân ngũ
nhà mình nghèo gió mưa vào ra chừng dễ
Mẹ bảo: Nếu hóa thành đá được
âm thầm gội sương cùng tròn khuyết trăng bay
nuốt trong đục đắng cay
gắng gượng ươm giọt máu của cha nên cây xanh...
...tròn trái ngọt
bát cơm càng thơm, bát canh càng ngọt-mắt mẹ càng thăm thẳm lòng sông!
Ngày thương nhau mẹ đan tặng cha lưới ngụy trang áo mũ
cha lên chiến dịch thu đông mẹ ngóng chờ tin nhạn
Mấy năm trôi
ngày hội vận lương mẹ gửi con sang ngoại
lưng chừng dốc Lũng Lô
vào một đêm trăng sáng
mẹ gặp cha,bất chợt ngất đi trong chéo chồng đạn xé
chiếc áo trấn thủ cha mặc thêm cho mẹ
có vầng trăng chứng tích khắc phân ly
Chắt đã là sĩ quan trong quân ngũ
Kỵ vẫn âu yếm gọi bằng thằng cu tý
Kỵ dạy rằng: Khói trắng xanh thơm trên bàn thờ Tổ-bện bằng
sợi tóc nước non!...
 

 
 


ĐƯỜNG TUẦN TRA NGÀY MỚI

Tóc mây lật gió chiến trường
hàng hàng dọc ngang chén mời đồng đội
những nén trầm thơm nhớ nhau vặn khói
sim mua máu ứa
cát nhói đằm sương
rưng rưng nắng lóa

Kí ức bốn ngàn năm chớp nguồn bão biển
mưa cồn mây trắng
trong nắng thơm bao nụ cười trĩu nặng
ngẫm giọt sương chết buốt giật mình
tim chảy máu nguồn xây con đường tới
con đường tuần tra nhịp tim ngày mới
đường biên giới đường là gạch nối
soi chung mặt trời uống chung nguồn sông
cổ nguyệt như gương Chăm Pa tỏa hương
Ăng Co lồng bóng
giọt mắt thấm loang giọt nguồn chảy dọc
dải ngàn gối mây
nai chung cỏ cây đời chung câu hát

Mặt trăng vượt ngàn mặt trời băng suối
nghe tiếng máy cười tay gầu xẻ núi
lầm lì gạt cuội tôn nền vực sâu
bê tông mọc đến đâu
sao soi đến đó
đối mặt ngày ngày
thú điên quấy rối
muỗi vắt sốt rừng hói đầu tóc rụng
cơm nắm rau măng gội mưa tấp nắng
nhớ thương lòng nén phong ba
nét mực đậm màu tên lao tiến độ
cung đường vươn xa
nỗi đau ngắn lại

Nụ đài nghiêng nôi
than trắng rừng vàng xanh qua biên giới
bàn tay năm ngón mở đất trồng hoa
điện hội bản làng
cao su trải ngút ngàn
tung tẩy dê đàn lợn vằn hươu trại
nhà máy so vai núi, cầu cõng ước mơ thầm thì sông suối
bazan biết nói cuội đá biết cười
cà phê thương hiệu nối vòng đầy vơi

Yêu nguồn cội yêu giang sơn
“Thương nhau rào dậu” mãi thơm lòng này
hở lưng gió sói là đây
dân giàu nước mạnh là đây
vòng tay bầu bạn vơi đầy vị hương
đường vươn muôn nẻo yêu thương
nối bao thế hệ can trường sinh sôi
cát bùn vun vén cỏ tươi
hoa thơm cháu tưới hạt rơi con tìm.
 




LÍNH GIÀ NGHĨ VỀ ĐẤT
 
Nhìn vuông đất ngẫm vận người
Lính già trăn trở một thời chưa xưa...

Một thời ăn nắng nằm mưa
Đất là tình mẹ đón đưa cuộc đời
Bầm mưa tím nắng dưới trời
Đất hiền thơm thảo mà người bon chen
Lòng đục có đánh được phèn
Đầu đen hớp đất ngực nghèn nghẹn đau

Chín thương mười nhắc nhở nhau
Tầng tầng giọt muối nên màu đất xanh
Máu xương lớp lớp đất lành
Giữ gìn cho đất yên bình sinh sôi

Một tấc đất mấy kiếp rồi
Lũ hoang bấm đất với trời dòng trôi
Nếp mùa nức nở hương xôi
Kiếp người và đất chia đôi nụ cười

Vui buồn đã trọn cuộc người
Dọc ngang ngang dọc chẳng mười thì năm
Yêu nhau xa mấy cũng gần
Sóng gầm ra biển âm thầm rừng sâu

Hoàng hôn trước ban mai sau
Góp tro vun đất mỡ mầu... đất ơi...
 
 
 
 
 
 
BÓNG SAO GẦY
Tưởng nhớ NSND Tào Mạt
 
Quân ôm đất thức trong mơ
cồn cào ngọn sóng tỏ mờ trăng lên
bước chân "Uy Viễn" ngoài thềm
sinh dân thế nước nổi chìm ngàn câu
 
Tiếng đàn đánh thức đêm thâu
cành xương lướt phím nhuốm mầu ba sinh
 
Vách lều trăng đổ lung linh
đàn rung mấy nhịp vô hình ngân xa
gió sương thấm đẫm cầm ca
tơ đồng trầm bổng thắt qua cuộc đời
 
Biển cười hay rượu trăng cười
ngọt ngào cay chát cho người say mê
"làm quan xin chớ làm hề"
chắt từ nguồn cội lời quê ân tình!
 
Hội quân hương nếp lưng bình
men thơ chưng cất bằng tình rong rêu
chân hề nhấn sóng liêu xiêu
tim người ngưng đọng mấy chiều gió xoay
 
Chén cay lắng bóng sao gầy
hương đêm ngấn giọt sương dầy trở trăn
uống cho vơi nỗi nhọc nhằn
uống cho ngập ánh trăng đằm trong nhau
 
Ơn người lấn biển xưa đâu
gột bùn muối mặn mượt màu đồng xanh
 
"Bài ca giữ nước" lưu danh
vườn chèo gió mới hương lành ca dao
lầu văn nguồn cội xây cao
đãi từ giông bão chênh chao... nên vàng!...


 Bình Thanh

 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn