14:26 ICT Thứ tư, 13/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Chân dung văn nghệ

Bùi Công Tường

Thứ ba - 10/02/2015 08:51

Nhà thơ Bùi Công Tường
Bút danh: Hoài Giang
Năm sinh: 1943
Địa chỉ: 42/94, tổ 15, đường Tức Mạc, phường Lộc Vượng, Tp. Nam Định
Điện thoại: 0350.3680067
Email: buicongtuongnd@gmail.com
Hội viên Hội VHNT tỉnh Nam Định
 
Tác phẩm:


- Trọn nghĩa vẹn tình (in chung, 1972)
- Mái nhà dưới bóng cây (tập thơ, in chung) - NXB Kim Đồng, 1987
- Vườn tuổi thơ (tập thơ) - NXB Thanh Niên, 2000
- Chuyện riêng của chuồn chuồn (tập thơ) - NXB Hội nhà văn, 2005
- Chíp con thám hiểm (truyện thơ) - NXB Hội nhà văn, 2007
 
Giải thưởng văn học:


- Giải nhất thơ Nam Hà, 1967
- Giải thưởng đề tài 27-7 Bộ LĐ-TBXH
- Giải thưởng VHNT Nguyễn Khuyến lần I (1981-1985)
- Giải thưởng VHNT Lương Thế Vinh (1995-2000); (2001-2005)
- Giải thưởng ký tác thơ cho lứa tuổi mầm non - NXB Giáo dục, 2004
 
 
 Một số bài thơ của nhà thơ Bùi Công Tường:

 
NGƯỜI THẦY VĨ ĐẠI
 
Có lẽ chính Đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng không thể nào ngờ
Một thầy giáo dạy sử lại có ngày viết những trang sử vàng oanh liệt
lại có ngày
họa tuyệt vời bài thơ của Lý Thường Kiệt
bằng lời nguyền bao thế hệ cháu con
Những trang sử chói ngời từ Võ Nhai, Điện Biên, giải phóng Sài Gòn, Cao-Bắc-Lạng… viết đi rồi… viết lại
Nhiều thứ giặc ngoại xâm bị ông cho thảm bại
mà khiến kẻ thù phải tôn kính khom lưng
Trước khi làm đại tướng
Ông là một nhà giáo bình thường
Sau khi thành một vị tướng lừng danh
Ông trở nên một người thầy vĩ đại
Ông không say sưa nói về thắng, bại
Ông chỉ dạy quân thù cái “sai lầm”
không hiểu gì về lịch sử Việt Nam
Dòng sử cuối cùng Ông viết giữa tóc tang
Đó là cuộc biểu dương của nhân dân ta về lòng yêu nước
Gắn với những cái tên không bao giờ phai được
Ôi thiêng liêng Đảo Yến, Vũng Chùa
 
Trong khi cuộc đời tiễn đưa Ông về cõi thiên thu
Ông lại tiễn đưa ai về miền quên lãng
Dẫu ngừng đập một trái tim Cách Mạng
Vẫn âm thầm “di chúc” với nhân dân
 
Tôi lưu luyến tiễn một nụ cười nhân hậu tuyệt trần
trong cuộc thiên di về nơi trường tồn lịch sử.
 
 
 
 
NHỚ CỒN LU
(Tặng các chiến sĩ biên phòng đảo Cồn Lu)
 
Lặng nghe sóng biển êm ru
Phi lao với gió vi vu nhạc rừng
Cái đêm sao ngắn quá chừng
Tiếng con bìm bịp rưng rưng mái nghèo
Nhà sàn một nếp tong teo -
con thuyền trên cạn chằng neo đủ chiều
Nắng to cứ gọi là lều
Bão to cứ gọi là diều bứt dây
Cây trồng còi cọc đằng cây
Giếng tanh bùn đất, cải gầy muối dưa
Nước ăn nhờ cậy trời mưa
Quanh năm rau thiếu, củi thừa cho ai?...
Không có điện, chỉ có đài
Yếu pin ọ ẹ quen tai chuyện thường
Muỗi kêu ngỡ gió rừng dương
Quờ chân cá quẫy gầm giường, lạ đâu
Bãi sình tôm búng mưa ngâu
Con chim thì dạn, con trâu thì cười…
 
Cồn xô sóng cát bời bời
Đong đầy hố mắt biển trời quê hương.
 
 
 
 
 
TIẾNG GỌI
Kính tặng Nhà máy Liên hợp Dệt Nam Định (nay là Công ty Dệt Nam Định) nhân ngày Truyền thống công nhân Dệt 25 - 3
 
Ngày về thành phố này nào biết có em đâu
Anh bỡ ngỡ xuống tàu
chỉ có tiếng thoi chờ đón
Nhà máy Dệt trong anh - một niềm vui chộn rộn
Cứ vừa quen vừa lạ đến nao lòng…
 
Tuổi ấu thơ cùng trang sử rực hồng
Thành phố Dệt như là trong huyền thoại
Thành phố của những nàng tiên dệt vải
Với bao điều mơ và thực rưng rưng…
 
Ngày quân Pháp rút đi tiếng thoi đuổi sau lưng
Lúc Mỹ leo thang tiếng thoi như triệu bàn tay lên đạn
Tấm vải hậu phương ấm lòng người ra trận
Và thí cho bọn xâm lăng những mảnh áo tù!
 
Tiếng còi tầm như tiếng sáo vi vu
Hòa bình về
Xưởng may mới, cách làm ăn cũng mới.
Nhưng…
Pháp, Mỹ với đạn bom bao nhiêu năm không phá nổi
Có ngờ đâu bọn mọt sâu làm được chuyện “tày trời” (1)
 
Là địa danh cách mạng thuở trong nôi
Lại đứng dậy một phen với “giặc trong” đối mặt
Sâu đã diệt nhưng lưng còng, bụng thắt
Vẫn là màu áo thợ bạc thêm ra
 
Người về hưu vẫn nhớ lúc giao ca
Người ở lại suốt ngày đêm trăn trở
Ta đứng dậy từ những gì đổ vỡ
Để đi lên trên thương hiệu, thương trường
 
“Trả lại tên cho em” (2) - như một chuyện phi thường
Nhà máy được phong “anh hùng”
                                          nhiều người còn chưa biết
Dẫu “anh hùng vô danh” cũng một thời oanh liệt
Cũng một đời sống chết với thoi reo
 
Nay anh về bao tiếng gọi về theo
Tháp nước (3) cũ dẫu không còn đấy nữa
Cây bàng (4) vẫn ủ trong mình ngọn lửa
Tiếng thoi ngân tươi trẻ đến không ngờ…
 
Anh lại về bên “máy Dệt” “máy Tơ”
Hiểu mọi thứ đâu chỉ là lỗ, lãi
Trên tất cả là tình yêu mãi mãi
Với Thành phố thoi đưa, với Nhà máy anh hùng!
 
_________________________________

  1. Vụ án kinh tế năm 1995
  2. Mặc dù Nhà máy Liên hợp Dệt Nam Định có nhiều thành tích xuất sắc nhưng do ảnh hưởng vụ án kinh tế 1995 nên những năm gần đây mới được Nhà nước phong tặng danh hiệu “anh hùng”
  3.  (4) Tháp nước và Cây bàng ở nhà máy Dệt năm 1930 công nhân Dệt đã treo cờ đỏ búa liềm.
 
 
 
  
NƠI BẮT ĐẦU
(Nhân đọc thơ Nguyễn Bính)
 
Chẳng bởi “đồng nàng”, chẳng tại “đồng anh”
Cũng nào phải tự trời cao đất rộng
Cái màu nhiệm hút hồn cuộc sống
Lại bắt đầu… từ cái giải lưng xanh!...
 
 
  
 
LẶNG THẦM
 
“Không còn rượu Sâm banh… và pháo hoa cũng hết” *
Câu hát buồn, đời thực cũng buồn so
Ôi tất cả như những điều mộng mị
Trái tim rầu sau những giấc chiêm bao
 
Bài hát ai trao ủ nhàu ngực áo
Dòng chữ nghiêng nghiêng mang bóng dáng yêu kiều
“Đừng ngốc nghếch, đừng trông chờ số phận”
Để suốt đời thầm lặng hát lời yêu…
 
___________________________
* Câu đầu trong bài Happy New Year
 
 
Bùi Công Tường 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn