04:38 ICT Thứ tư, 13/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Chân dung văn nghệ

Mai Tiến Nghị

Thứ ba - 13/05/2014 08:13

Nhà văn Mai Tiến Nghị
Sinh năm: 1954
Quê: Hải Hậu, Nam Định
Địa chỉ: Hải Phúc, Hải Hậu, Nam Định
Cử nhân Sư phạm Toán
Nghề nghiệp dạy học
Hội viên Hội VHNT Nam Định
Điện thoại: 0914639726
Email: cuaran54@gmail.com
 
Tác phẩm:
Đã xuất bản:
- “Lộc rơi, lộc vãi” (Tập truyện ngắn) - NXB Hội Nhà Văn, 2010
- “Buổi sáng biến mất” (In chung) - NXB Văn học
- “Truyện ngắn hay 2007” (In chung) NXB Quân Đội, 2007
- “Truyện ngắn hay 2009” (In chung) - NXB Quân Đội, 2009
Có nhiều truyện ngắn đăng trên báo Văn Nghệ, Văn Nghệ Trẻ, Văn Nghệ Quân Đội, Văn Nghệ Công An, Văn Nghệ Thành phố HCM và các tạp chí khác.
Sắp xuất bản:
- “Đòn oan” - Tập truyện ngắn.
 
Giải thưởng:
- Giải Tư truyện ngắn Báo Văn Nghệ (2006-2007)
- Giải Ba truyện ngắn Tạp chí Văn Nghệ Xứ Thanh 2012
- Giải truyện ngắn hay Văn Nghệ Trẻ năm 2010


 
Một số truyện ngắn của nhà văn Mai Tiến Nghị:
 
 

 
LỘC RƠI, LỘC VÃI…

1. Nắng rát rạt. Nắng như hắt lửa vào mặt. Cây cối đứng im, héo rũ như chán chường dưới nắng nóng. Trên con đường nhỏ giữa cánh đồng vừa gặt, một đứa bé gái đang đi như chạy. Đầu nó chúi về phía trước, chân bước gấp gáp như để cố thoát ra khỏi chính cái bóng của mình đã co lại dưới chân vì đang giữa ban trưa. Chiếc mũ lưỡi trai nhầu nhĩ trên đầu chỉ che được một tí trán, còn khuôn mặt đang bị nắng chiếu đến đỏ lơ đỏ lựng. Mớ tóc mai trước trán bết mồ hôi như chọc thẳng vào mắt, khiến con bé thỉnh thoảng lại đưa tay lên vén tóc và gạt mồ hôi. Mắt nó nhoè nước, môi mím chặt.
Mới được non nửa quãng đường, con bé dừng lại thở và nhìn về làng nó. Con đường rải đá cấp phối mà nó đã quen tới mức nhắm mắt cũng có thể tránh từng hòn đá mấp mô, bởi từ bé đến giờ ngày nào nó cũng phải đi qua ít nhất hai lần. Nhưng con đường hôm nay sao dài thế. Cố lên, chỉ một thôi đường nữa là về đến nhà. Về để nói cho ông biết. Để được chia sẻ, chỉ có ông mới có thể chia sẻ được với nó... Nó tự nhủ và bước tiếp...
Hôm nay, sau buổi học nó được cô giáo chủ nhiệm bảo lên gặp thầy hiệu trưởng. Nó hơi hoảng vì nó biết thầy rất nghiêm khắc. Có việc gì mà lại bị gọi lên Ban giám hiệu? Nó cố nhớ lại và tự hỏi hay là mình đã mắc khuyết điểm? Chả có gì cả. Nó vẫn chấp hành tốt mọi quy định của nhà trường, nó vẫn học tốt và luôn đứng đầu lớp. Thôi chết! Hay là thầy không miễn học phí cho nó nữa? Nhưng từ khi lên cấp hai đến giờ nó vẫn được miễn các khoản đóng góp cơ mà. Bởi vì các thầy các cô thương hoàn cảnh của nó bố mất sớm, mẹ bỏ đi biệt tích, chỉ còn ông nội đã trên tám mươi tuổi.
Trái với những đoán non đoán già của nó, thầy hiệu trưởng bảo nó ngồi, rót nước đưa nó uống. Chắc là việc quan trọng đây. Nó đưa hai tay cầm chén nước, run run, trống ngực đập rộn ràng thấp thỏm.
- Hôm nay thầy cho gọi em lên, cho em biết và về nói với ông nội là đợt này trên huyện có cho nhà trường một món quà là một chiếc xe đạp dành cho học sinh học giỏi, hoàn cảnh khó khăn, nhà xa trường mà lại không có xe. Em là người xứng đáng được nhận phần quà ấy. Nhưng còn một vài thủ tục cần thiết phải làm. Em về nói với ông nội viết một cái đơn nói rõ hoàn cảnh gia đình, đưa xóm trưởng xác nhận, Ủy ban nhân dân xã chứng thực để thầy gửi lên cấp trên. Cố gắng sáng mai đưa cho thầy nhé.
Nó tưởng mình nghe nhầm. Nhưng thầy hiệu trưởng còn cẩn thận ghi thành một cái giấy để mang về đưa cho ông. Nó nhìn tờ giấy, biết mình không nhầm thì mừng quá. Con bé lí nhí chào thầy rồi vội vàng về nhà để báo tin mừng cho ông biết.
 
2. Ông lão run run nhặt từng sợi rơm chuốt xếp cho đều cổ, thỉnh thoảng ngón tay ríu lại làm những sợi rơm vung vãi xuống đất. Lại nhặt lên xếp lại. Tấm lưng còng như gẫy gập xuống mỗi khi lão với tay nhặt những sợi rơm văng ra xa. "Đến là khổ... Đến là khổ..." lão vừa lúc lắc cái đầu chỉ còn lơ thơ mấy sợi tóc vừa lẩm bẩm. Khuôn mặt khắc khổ cam chịu cùng với những nếp nhăn chỉ dãn ra được một tí khi đã bó chét rơm bằng một sợi lạt mảnh. "Hà..hà..." lão khoan khoái với tay ra đằng sau đấm bình bịch vào lưng rồi ngửa cổ tự thưởng cho mình phút giải lao.
Ngoài kia, nắng ngập sân. "Sao nóng thế không biết!" Lão chống tay vào đầu gối, lọm khọm đứng dậy lại gần cái bàn, cúi sát mặt vào cái đồng hồ: "Gần mười hai giờ rồi... Cái con bé này hôm nay lại về muộn! Đến chết nắng mất thôi! Giá mà cái xe đạp quý hoá kia nhanh nhanh được nhận..."
Hôm kia, con bé về báo tin, lão mừng đến rơi nước mắt. Cảm ơn thầy Hiệu trưởng. Cảm ơn các cấp lãnh đạo... Thế là cháu ông có xe đạp để mà đi học, để mà bù lại những thiệt thòi của nó, an ủi nỗi tủi thân của lão.
Vợ chồng lão chỉ có mỗi thằng con trai. Được cái hắn chăm chỉ, chẳng chơi bời gì. Lão lấy vợ cho nó. Rồi nó đẻ được mụn con gái. Nhưng có ai ngờ, đứa cháu được ba tuổi thì thằng con lão bị tai nạn khi đang làm thợ xây ở thành phố. Nó rơi từ trên giàn giáo tầng ba xuống đất chết ngay. Lão phát điên lên, khi người ta đưa xác con về. Lúc ấy mọi người thấy lão ngồi bệt ở góc sân, không khóc, mắt đờ đẫn, đưa tay lên đầu vặt gần trụi hết tóc rồi lại bốc đất bỏ lên đầu, miệng lẩm bẩm: "Đến là khổ...Đến là khổ...". Người ta có mười thì tốt, lão chỉ có một mà vô duyên. Vợ lão xót con, nằm liệt giường. Vài tháng sau thì bà lão đi theo con trai. Hai cái tang ập đến, lão đau quá đến mức không thể khóc. Con dâu còn hơ hớ, lão biết sẽ có ngày nó sẽ phải bỏ cái nhà này đi lấy chồng. Nhìn mẹ con nó âu yếm nhau, lão giàn giụa nước mắt khi nghĩ đến cái cảnh chỉ còn mình lão cô độc trong căn nhà quạnh hiu. Thôi cũng đành, chỉ mong nó lấy đám nào gần gần để thỉnh thoảng lão được trông thấy đứa cháu nội. Nhưng con dâu lão vẫn ở vậy nuôi con, chăm sóc lão. Đứa cháu gái vừa vào học lớp một thì cũng là ngày mẹ nó bỏ đi. Không biết là đi đâu. Người thì bảo nó vào miền Nam. Người thì bảo nó bị người ta dụ dỗ bán sang Trung Quốc. Bảy năm nay không có tin tức gì. Lão lụi cụi nuôi cháu ăn học. Lão đã yếu lắm rồi, con bé còn phải đi học, nên chỉ có hơn sào ruộng lão đành cho người ta cấy rẻ để mỗi mùa họ trả cho mấy chục cân thóc. Chả còn làm được việc gì, lão đành hàng ngày buộc chổi rơm để bán. Ngày được một hai chiếc cũng kiếm được dăm bảy nghìn. Ông cháu lần hồi từng bữa. Thấm thoát đứa cháu đã học lên lớp bảy.
- Cháu chào ông! Cháu đã đi học về.
- Mày đã về đấy hử con. - Lão ngoảnh ra - Đến chết nắng mất thôi! Chịu khó vài hôm nữa rồi có xe đạp, cố mà học con ạ!
Con bé nhấm nhẳng: "Chắc chẳng có đâu ông ạ. Mấy lị cháu cũng chả cần. Đi bộ cũng được". Rồi nó đi xuống bếp. Ông lão lắc đầu, lại đứa nào nói trêu chọc gì đây. Nghe tiếng bát đũa lách cách. Chắc là nó đang dọn cơm.
Con bé bưng mâm cơm. Cũng chẳng có gì ngoài bát canh rau lang nấu suông và một bát con nước mắm. Nó mở cái vung soong cơm nhỏ, hớt lượt cơm trên mặt nồi dính tro bếp cho vào góc mâm rồi xới ra hai bát. "Cháu mời ông xơi cơm". Ông lão bưng bát cơm, vừa trệu trạo nhai vừa hỏi:
- Thầy giáo bảo bao giờ thì trên người ta cho cái xe?
- Chắc là không được đâu ông ạ!
- Sao lại không được? Ông đã nhờ người lấy giấy tờ đầy đủ rồi cơ mà. Đến là khổ... Hay là mày đánh mất giấy. Thế đã đưa cho thầy giáo Hiệu trưởng chưa?
- Cháu đã đưa rồi. Nhưng hôm nay thầy lại gọi cháu lên, bảo về nói với ông rằng trên yêu cầu phải có xác nhận của Toà án việc mẹ cháu mất tích.
- Giấy chứng nhận mất tích?
Con bé vừa nói vừa gật đầu để ông nó khỏi phải nghi ngờ cái điều nó vừa thông báo:
- Vâng, phải có giấy chứng nhận mất tích.
Lão nghẹn ứ cổ. Mặt méo xệch, thất thần. Rồi lão rướn ngực, cổ duỗi ra. Bát cơm trên tay đổ nghiêng xuống đất. Con bé hốt hoảng nhìn ông. Nó lập cập rót cốc nước kề vào miệng ông, rồi vừa đấm nhẹ vừa vuốt xuôi dọc sống lưng cho ông nội... Cố nuốt ngụm nước, cái cục chẹn ngang cổ xuôi dần, nó xuôi đến đâu nghe tức nhói đến đó. Qua rồi! Thất vọng đến bải hoải. Mắt ầng ậc nước, lão đưa tay ra sau chống xuống đất, ngửa cổ lên mái nhà.
- Đến là khổ..., đến là khổ... - Lão lẩm bẩm - Bây giờ lấy đâu ra được cái giấy xác nhận như vậy. Ông nghe nói toà án người ta thông báo trên đài tìm người nếu sáu tháng sau không có trả lời thì mới được coi là mất tích... Mà nghe đâu còn mất mấy chục bạc lệ phí nữa cơ...
- Cháu chả muốn đưa tin mẹ cháu lên đài...
- Ừ phải đấy con ạ! Cái xe quý thật đấy. Nhưng chả thể bù được cái tiếng cho mẹ con, cho con đâu. Bố mày bạc số, mẹ mày cũng khổ lắm nên mới đoạ ra vậy chứ có phải nó hư đốn gì đâu... Thôi con ạ. Đi bộ cũng được. Ngày xưa bố mày đi bộ mãi đấy mà vẫn học được hết cấp ba. Thôi nhá! - Ông lão chùi nước mắt- Gớm giời đất sao mà nóng thế không biết. Chả có tý gió nào. Chắc đang góp gió cho bão. Khéo mà sắp có bão đấy cháu ạ!
 
3. Ông Phó Chủ tịch huyện ngả người trên xích đu trong cái lầu bát giác giữa vườn nhà. Mới sáng ra mà đã nóng quá. Quạt điện quay vù vù cũng không làm ông khỏi bức bối để tận hưởng không khí trong lành của vùng sinh thái nhà mình. Non bộ, cây cảnh, hồ bán nguyệt được xếp đặt như tiên cảnh. Ông đã phải bảo tay Kiến trúc sư thiết kế làm sao cho thật giống cảnh như trong phim Tàu. Khu vườn của ông nổi tiếng bởi những cây cảnh đắt giá người ta đem đến kỷ niệm để anh thư giãn sau một ngày lao động mệt nhọc. Quả là mệt thật. Ngày ba bốn cuộc họp. Cứ như ca sĩ chạy sô...Vậy mà việc công, việc tư của ông đều mãn nguyện. Hai công chúa nhà ông hiện đang học đại học dân lập dẫu nhan sắc khiêm tốn và i-xê hơi ẩm, đã được ông mua cho hai căn nhà ở Thủ đô mà mỗi cái ngót tỷ bạc để làm vật kề các. Vậy là yên tâm! Còn bà vợ thì chỉ ở nhà chăm lo bảo dưỡng dung nhan hiện đang xuống cấp một cách nghiêm trọng và chịu khó lễ lạy các đền chùa miếu phủ, phù hộ cho hoạn lộ của ông ngày càng hanh thông thênh thang như đường cao tốc. Chỉ hiềm một nỗi không có con trai nối dõi. Năm nay ông mới gần năm mươi, sung sức lắm.
Hắt hơi đến ba bốn cái liền, quái, ai mong nhỉ. Hôm nay là ngày nghỉ cơ mà. Ông chợt nhớ hôm qua đã hẹn lái xe đến đón đi công tác. Công tác ở đâu, chỉ có ông mới biết. Trong đầu lại mơn man hình ảnh những cánh tay trần... Nhưng chưa đến giờ hẹn. Lại hắt hơi. Kệ, hắt hơi càng nhiều càng tốt, nó tống khí độc ra ngoài...
Con chó ngoài ngõ xồ ra, sủa váng. Ai thế nhỉ? Lại nhờ vả gì đây. Đến là khổ. Cứ được ngày nghỉ là lại có người đến nhờ. "Mình đâu rồi! Ra mở cổng, xem ai đến". Không có tiếng trả lời. Ông đành phải khệnh khạng ra cổng. Ở làng phải theo lệ. Mình quan cách quá người ta chửi cho mất mặt.
Cổng mở. Trước mặt ông là hai con người, một già, một trẻ. Người già lưng đã còng, mặt mũi dúm dó. Còn người trẻ là một đứa bé gái độ mười một, mười hai tuổi quần áo tầm tầm cũ kĩ.
- Chào ông ạ!- Ông lão cất tiếng chào.
- Cháu chào bác ạ! Con bé rụt rè chào theo ông nó.
Chủ nhà hơi ngỡ ngàng. Ăn mày mà dám đường đột gọi cửa như vậy sao? Thôi cho vài đồng rồi để họ đi, khỏi rắc rối. Ông thò tay móc ví. Sực nhớ mình đang mặc pijama. "Đợi một tý, tôi vào nhà lấy...". "Ấy không! Chả là... Ông cháu tôi đến để cảm ơn! Thưa ông, ông cho phép tôi thưa chuyện..."
Miễn cưỡng, chủ đành phải mời khách vào. Hai ông cháu lúc cúc đi theo ông chủ. Cả hai choáng ngợp trước phòng khách sang trọng và đồ đạc bài trí trong nhà. Con bé ngây người nhìn, không dám thở mạnh, nó bước theo ông lão và dừng lại trước cửa. Cả hai đều nhìn xuống và đều cảm thấy băn khoăn vì nền nhà bóng loáng mà những bàn chân của mình thì đen đúa, thô kệch.
- Vào đi! Để dép bên ngoài!
Hai ông cháu giật mình khi nghe giọng ông chủ sang sảng. Cả hai rón rén bước vào phòng khách sau khi đã lau chân thật cẩn thận vào tấm thảm trước cửa. Vậy mà vừa đi con bé vừa ngoái lại xem chân mình có để lại vết trên nền nhà hay không, rồi nem nép ngồi cạnh ông nội trong cái xalông Tàu có khung dựa to bằng bắp chân.
- Thưa ông - Ông lão lên tiếng trước - Hôm nay ông cháu tôi đến để cảm ơn ông về cái xe đạp. Gớm, thật là phúc đức quá. Nhà tôi ở mãi đầu xã cách đây đến bốn năm cây số. Hoàn cảnh thì nghèo, có hai ông cháu dựa vào nhau mà sống. Vừa rồi trên cũng ưu tiên giúp đỡ, định cho cháu cái xe đạp. Nhưng không đủ thủ tục. Vậy là không được. Cháu nó buồn mất mấy ngày. May sao cậu nhà ta bên ông lại được tiêu chuẩn ấy. Gia đình bên cậu ấy cho cháu cái xe cũ cậu ấy đang đi. Phúc đức quá ông ạ! Cháu tôi có xe đi cũng là nhờ phúc đức của ông, của nhà ta. Tôi xin được cảm tạ ông. Cháu cảm ơn ông đi!
Con bé lí nhí:
- Cháu cảm ơn bác ạ!
Đến bây giờ thì ông lờ mờ hiểu ra:
- Sao lại cảm ơn tôi? Cụ cảm ơn người cho cái xe cũ ấy chứ.
- Là thầy Hiệu trưởng bảo là phải đến cảm ơn ông. Nhờ có ông, cháu tôi mới có cái xe cũ mà đi. Cũ cũng tốt chán. Đấy là cái lộc của ông. Ông cho cậu bên nhà. Cậu bên nhà lại cho cháu... Lộc vương lộc vãi đến được ông cháu tôi cũng là quý lắm đấy ạ!
Mắt ông lão rơm rớm. Ông phó Chủ tịch tím mặt. "Không có gì, không có gì...Cụ không phải cảm ơn". Ông ậm ừ cho qua chuyện rồi cố gắng giữ phép lịch sự tiễn khách. Khách vừa ra khỏi cổng, ông hằm hằm sang thẳng bên nhà ông em ruột.
Nhà ông này ở gần nhà ông. Ông anh làm lãnh đạo huyện nên ông em dù ít học nhưng cũng được bố trí làm ở xã. Dẫu chức vụ chẳng to tát gì nhưng cũng được cái sự nhàn, ngày hai buổi cắp cặp ra Ủy ban ngồi hóng hớt, tháng lĩnh lương đều. Cái chính là hắn có con trai. Còn ông thì lại chỉ có hai mụn gái, thành thử ông luôn phải nghĩ đến thằng cháu trưởng giả vì sau này nó là người hương khói. Thực ra cũng chưa cho nó được cái gì cho ra tấm ra miếng...
Hai bố con chú em đang lúi húi ngoài vườn, thấy ông anh sang với vẻ mặt không mấy thiện chí thì cuống lên. Ông anh hất hàm: "Bố con chú vào nhà, tôi có việc cần hỏi!". Cả hai răm rắp tuân lệnh, bỏ công việc đang làm dở vội chạy vào đứng sắp hàng ngang, băn khoăn và nghiêm trang chờ thánh chỉ.
- Thằng này - Ông chỉ vào thằng cháu trưởng giả - mày bêu riếu tao đấy à? Sao cái xe cũ lại đem cho đi?
Thằng cháu hoảng hốt, líu lưỡi. Bố nó vội lên tiếng:
- Không phải tại cháu đâu. Chả là câu chuyện thế này: Em đem cái giấy của bác viết là cái xe này bác cho cháu nhà ta, nhưng để cho hợp thức hoá yêu cầu thầy hiệu trưởng kí xác nhận cho cháu. Ông Hiệu trưởng bảo căn cứ vào công văn thì cháu kia mới đủ điều kiện, Hội đồng đã xét. Còn con nhà mình thì hoàn cảnh không khó khăn, nhà gần trường lại có xe rồi nên không được...
- Thế chú có biết chỉ có sáu cái cho cả huyện, tôi đã gửi qua xã này một cái để hợp thức dành cho thằng cu nhà mình. Đấy là lộc của tôi... Tôi đã bảo cánh xét duyệt là phải đòi nhà kia thêm thủ tục giấy của toà án chứng nhận mẹ nó mất tích để... để mình khỏi điều tiếng. Tôi giấu đầu chú lại hở đuôi... đem cho cái xe cũ!
- Nhưng chả nhẽ em lại nói ra. Em phải nói là nếu không cho cháu nhà ta thì xã mình phải nhường cho xã khác vì con bé kia không đủ thủ tục, trên không duyệt. Nói mãi ông Hiệu trưởng mới phải chịu nhưng với điều kiện lấy xe mới phải cho con bé kia cái xe cũ. Em nghĩ cái xe cũ giá có bán cho đồng nát cũng chả được mấy. Tiếc gì! Vậy là em đồng ý luôn.
Ông anh ngồi lặng đi, nghiến răng, quai hàm bạnh ra, hai bàn tay nắm chặt như chuẩn bị đánh ai. Ông nhổm người lên, rồi lại ngồi xuống.
- Đồ ngu! Đồ xỏ lá! Rồi sẽ biết tay ông!- Ông gằn giọng thay cho câu chào và hùng hục ra về, mắt long lên căm phẫn đến cực điểm. Bỏ mặc ông em và thằng cháu đứng ngây ra không biết cái câu chửi kia là chửi ai. Ai ngu, ai xỏ lá?
 
4. Nắng vẫn rát rạt. Trên con đường cũ, con bé đi học về bằng xe đạp. Cái xe đạp cũ đã được thầy hiệu trưởng đem sửa chữa chắc chắn và trao cho nó. Nó cố đạp nhanh về nhà để còn tranh thủ đỡ đần ông nội nhặt rơm buộc chổi. Cái xe cũ nhưng còn tốt chán, nó nghĩ thế bởi vì dù sao từ nay cũng không phải cuốc bộ phơi mặt ra thi gan với nắng. "Cái nhà ông ấy ăn ở nhân đức thế cho nên giời cho phú quý là phải. Sao mà có người tốt đến thế!". Ông nội nó gặp ai cũng giàn giụa nước mắt nói như vậy sau khi kể về việc cháu lão có được chiếc xe đạp cũ.
Cũng trên con đường ấy, trưa nay còn có một thằng bé ưỡn ngực, nhổm đít trên một cái xe đạp mới tinh đang đuổi theo con bé. Nó vượt qua con bé rồi dừng lại quay ngang xe chắn đường. Con bé vội xuống xe, mặt mũi tái nhợt, chân tay run rẩy như muốn khuỵu xuống. Nó sợ quá. Thằng kia gạt chân chống, cẩn thận dựng cái xe đạp mới ngang đường. Nó tiến lại gần con bé:
- Trả xe cho tớ!
Con bé oà khóc. Thằng kia giằng lấy chiếc xe đạp cũ từ tay con bé. Con bé mím môi, cong người cố giằng lại. Đối thủ hất hàm về phía cái xe mới tinh đang dựng ở giữa đường:
- Cái xe kia mới là của đằng ấy!
Con bé buông tay, ngơ ngác... Thằng kia giằng được cái xe cũ, quay đầu, nhảy lên yên và phóng thẳng.

 
*
*     *
Tôi viết câu chuyện này sau khi được nghe một anh bạn giáo viên kể lại. Vậy ra sự tự trọng của con người còn lớn hơn cả tiền bạc. Đối với bọn trẻ thì điều ấy càng đúng hơn. Chỉ có một điều cũng cần phải nói thêm: khi tôi hỏi anh bạn về ông Hiệu trưởng - nhân vật thấp thoáng đứng đằng sau câu chuyện - thì được trả lời là ông ấy đã chuyển đi trường khác cách chỗ cũ đến hơn chục cây số với lý do thực hiện chủ trương luân chuyển cán bộ...
 

 
Hải Hậu - Tháng 7 năm 2008
 
 
 

 
 

LỰA CHỌN

 
Lão trợn mắt, ngán ngẩm nói với tôi:
- Đ. mẹ cái thằng con tôi, nó ngu như con bò. Thi đại học làm cái đéo gì. Ở mẹ nhà mà làm cán bộ xã, làm bí thư chủ tịch. Nó không nghe tôi...
Tôi bảo: cái lão này gàn! Báu gì cái chức cán bộ xã. Mà liệu có ai bầu.
Lão trợn mắt lên: sao lại không bầu? Thằng con tao trẻ khỏe học hành sáng láng, tài vặt hàng bồ, phong cách đàng hoàng như lãnh tụ..
Mà ông bảo báu gì á. Nó còn là bố cái thằng Đại học... như ông đấy, cũng Đại học, làm đến Hiệu trưởng mà vẫn phải cum cúp kính thưa kính gửi...
- Dễ mà được làm cán bộ xã à!
- Thì biết là không dễ nhưng không khó bằng đi thi đại học?
- Sao vậy?
- Ơ cái lão này, ngu thế! Vào được đại học là có phải con anh phải giỏi hơn hàng mấy nghìn thằng tuổi như nó, học hành như nó. Này nhé. Thi Đại học thì trong mười năm nghìn đứa thi một trường người ta chỉ lấy có năm nghìn đứa...
- Vậy là một chọi ba!
- Chỉ có thằng ngu mới nói như thế! Một chọi ba thì khó đếch gì nếu con mình chọi ba thằng què. Vật một phát ba thằng chết thẳng cẳng... Nhưng thực ra không phải là như vậy mà là một chọi mười nghìn. Con mình phải hơn mười nghìn thằng. Để đỗ được vào cái trường mà nó thi ấy nếu nó là thằng đỗ dù là đỗ thứ năm nghìn thì nó cũng phải cao điểm hơn mười nghìn đứa. Tức là nó phải giỏi hơn mười nghìn đứa khác. Mà những đứa này đều thuộc diện học hành cẩn thận. Đúng không nào?
Phải chịu lão này nói đúng!
- Vậy thì tội đếch gì phải thi vào Đại học. Ở mẹ nó ở nhà. Làm thằng bảo vệ, làm cán bộ Đoàn... Trong thời gian những thằng kia vật vờ đói khát nhục như con chó... cắm cổ lòi mắt học hành thì con mình vẫn ăn trắng mặc trơn ở nhà, thỉnh thoảng lại có thể vênh mặt ta đây... thằng kia học xong đại học bơ vơ đang tìm việc làm thì con mình chí ít cũng lên tới phó công an hoặc phó bí thư xã đoàn... Rồi cứ thế mà lên...
- Nhưng mà có phải tất cả những thằng ở nhà đều làm cán bộ xã.
- Đúng! Nhưng những thằng ở nhà thì chủ yếu văn hóa lớp ba kỳ một. Cả xã may ra có vài thằng tốt nghiệp cấp ba còn ở nhà. Đánh đổ được mười nghìn thằng ở cả nước thì việc đánh đổ vài thằng ở xã là chuyện vặt. Đúng không nào? Vậy cho nên tớ ban ra nghị quyết cho thằng con: không đại học đại hiếc gì cả. ở nhà phấn đấu làm cán bộ xã để có ngày tao được làm bố thằng bí thư, làm bố thằng chủ tịch...
Nhưng thằng con lão không nghe lão. Nó thi đỗ và đi học Đại học Bách khoa.
*
*    *
Gần chục năm sau lại thấy lão tấp tểnh tay xách nách mang. Hỏi bảo đi đâu. Lão hổn hển thở bảo là đi lên thăm con. Trông bộ dạng lão dạo này hom hem lắm. Mắt đùn dử to bằng hạt gạo, lưỡng quyền nhô lên như sừng trâu nghé, lưng gù gập dáng tôm luộc dở. Giọng phì phào hụt hơi.
- Mẹ nó! Quân ngu như bò. Nói không nghe...
Mình hỏi chửi ai thì lão bảo chửi thằng con. Đúng là lão gàn, con cái học hành thành đạt, công ăn việc làm tử tế ở Thủ đô, con dâu cũng làm nhà nước lại mới có cháu nội... Ối người mơ mà chả được! Thế mà lại còn nên nước. Hỏi thêm tí...
- Thế nó đã mua được nhà ở Hà Nội chưa?
Lão thở dài đánh sượt nghe chừng ngán ngẩm:
- Hai vợ chồng nó lương chưa đầy chục triệu, lại con nhỏ, lại thuê nhà, lại ở Thủ đô đắt đỏ nhất thế giới... thì tiền đâu mà mua nhà. Giá có tích cóp thì phải bắt đầu từ thời nhà Lý cách đây nghìn năm thì bây giờ mới đủ tiền.
- Đầy cán bộ xã bây giờ có nhà ở Hà Nội- Tôi buột miệng. Như chọc đúng cái bầu tâm sự, lão gằn giọng;
-Thì thế mới chửi thằng con ngu lâu.
Ừ thì ra lão cũng nhìn xa ra phết. Cái mộng làm bố Bí thư Chủ tịch cũng là cái cách nói quá để thỏa mãn cái bề nổi danh dự, cũng là để trả thù cho mấy tay lãnh đạo hống hách coi dân bằng con tép. Một kiểu nói của AQ! Nhưng về kinh tế thì nhỡn tiền thằng con lão thua mấy tay cán bộ xã thật!
Tôi trêu: Thôi! Làm lại từ đầu! Lên bắt thằng cháu nội về cho nó đi học ở quê để rồi sau này làm cán bộ xã.
Lão giãy nảy: Nói vậy mà nghe được à. Chả ai phú quý giật lùi, chả ai bế con dốc đầu giở xuống. Thôi thì không được làm bố Bí thư Chủ tịch thì cũng chẳng đứa nào dám chửi bố đám con cháu mình lên là được rồi. Chứ còn làm cán bộ xã thì cả làng cả tổng người ta vẫn ỉ eo moi móc. Mà thực ra thời buổi này làm cán bộ cũng khó. Làm đếch gì có dân chủ thật sự. Mình có tài có năng lực thật nhưng không cơ cấu thì cũng là thằng chân trơn. Mà được cơ cấu rồi lại phải gọi hàng trăm thằng bằng bố. Đếch vào nữa!
Lão chào tôi và vươn cổ, hì hục bước. Cái lưng đã thẳng hơn...

 


 


CHUYỆN TÌNH THỜI CHIẾN
 
 
Trọng cười hì hì bảo: Hôm nọ tao suýt đâm xuống sông.
- Làm sao mà xuống sông?
Hắn tưng tửng:
- Lấy nhau ba mấy năm giời, có cháu nội cháu ngoại mà “vị” ấy cứ mình mình tôi tôi. Hôm vừa rồi đang ngồi sau xe, tự dưng “vị” ấy gọi “anh ơi”. Mình cảm động suýt lao xuống sông…
Vợ hắn lườm:
- Điêu! Chỉ được cái giỏi nói điêu…
Vợ hắn lại nguýt phát nữa, mủm mỉm cười rồi dẫn đứa cháu nội vào nhà trong. Nhìn hai vợ chồng nhà hắn thấy vui vui…
Là đồng đội cùng đơn vị, đánh nhau trong chiến trường từ năm 1972 tôi chẳng lạ gì tính nết của Trọng. Bây giờ đã về hưu nhưng bản tính hắn vẫn bật bưỡng, luôn mồm tán tếu. Nhìn cái đầu đã bạc nhưng cặp mắt vẫn ánh lên tia nghịch ngợm, cái mồm tươi roi rói. Tháng trước hắn nhận quyết định nghỉ hưu, liền gọi điện bảo sang uống rượu mừng… vì hạ cánh an toàn.
Chuyện hắn có vợ thì ly kỳ lắm. Giải phóng xong, một hôm hắn thì thầm với tôi: Tao đã có con. Không có vợ mà lại có con? Rõ dớ dẩn! Chắc là hắn nói cho vui.
Hắn kể:
Ông còn nhớ hồi đầu bảy nhăm. Lần ấy cánh mình về “đường dây” lấy gạo chuẩn bị cho chiến dịch. Mình gặp thằng cùng xóm đang hành quân vào phía trong. Mừng quá. Hỏi thăm biết bố mẹ vẫn khỏe. Yên tâm. Chưa hết, nó bảo mình: “Thằng cu nhà anh khỏe lắm, giống anh như hệt.”
Mình ngớ người: “Thằng cu nào?”. “Thằng con anh chứ thằng cu nào”. Rồi thằng ấy phải hành quân tiếp, chỉ nói với lại: “Chị ấy ở cửa hàng thực phẩm huyện”.
Sao lại có chuyện ấy được. Chả nhẽ… Thôi chết rồi. Có yêu đương tìm hiểu gì đâu, chỉ mỗi đêm… Chả nhẽ vậy mà thành ra thằng con! Tí tì tị vậy mà có con! Ơ hay nhỉ.
Cái đợt về phép chuẩn bị đi B cuối năm bảy hai đấy. Chỉ được nghỉ ba ngày cả đi về nên thằng nào thằng nấy cắm cổ vẫy xe tải về tỉnh Nam. Cắm cổ cuốc bộ vào bến xe sơ tán. Vào đến bến thì trời đã tối. Xe về huyện phải sáng mai mới có. Thì còn biết đi đâu! Mình tìm chỗ khuất gió góc tường trải áo mưa ngồi vạ vật ở cái nhà chờ hôi hám và khai nồng mùi nước đái. Đang ngồi ngáp vặt thì có một cô gái xách cái túi du lịch vào nhà chờ. Cũng chả để ý. Mình mới hơn mười tám tuổi một tý, thấy con gái thì cũng thích thích nhưng lại sợ, huống chi đây là người không quen… Ông còn lạ gì cái tuổi ấy. Cô ta đến trước mặt mình nói bâng quơ: “Lại phải sáng mai mới có xe về Hồng Hải”. Kệ, nói với ai chứ chả nói với mình. Rồi lại thấy hỏi: “Anh cũng chờ xe ạ! Anh về đâu?”. Mình nghĩ: Về đâu mặc kệ người ta. Rõ dớ dẩn. Mình làm như không nghe thấy lơ đãng ngó đi chỗ khác. Cô gái cúi sát mặt mình, trong ánh sáng nhập nhoạng của lúc cuối ngày mình nhận ra khuôn mặt quen quen. Và cô gái chợt reo lên: “Trọng! Trọng có phải không? Về phép à!”. Đến lúc ấy thì mình cũng nhận ra. Đó là Thủy, học trước mình một lớp ở cấp 3 trường huyện. Học trước nên hơn tuổi, hơn mình hai tuổi. Mình quen Thủy vì hai lớp chỉ cách nhau tấm vách trát bùn rơm. Vào lớp 8 thì Thủy lên lớp 9. Mình lên lớp 10 thì Thủy đã tốt nghiệp ra trường. Mình vẫn sang bên lớp Thủy để chơi vào những giờ giải lao. Gọi mọi người trong lớp bên ấy là anh chị và xưng em ngọt xớt.
- Chị Thủy! Vâng… em về phép để chuẩn bị đi B. Thế chị đi đâu… mà tối thế này còn ở đây?
Thủy bảo:
- Mình đang học Trung cấp Thương nghiệp ở Hà Nội. Nhà trường cho nghỉ mấy ngày, tranh thủ về giúp bố mẹ. Đi xe khách về đến đây thì tối. Lại phải chờ đến sáng mai. Chán ghê cơ. Cho ngồi với!
Mình dịch chỗ ra cho Thủy ngồi. Tự nhiên có bạn nói chuyện để cho qua đêm. Cũng hay. Dù sao Thủy cũng là đàn chị nên cũng không phải ý tứ gì mấy. Nhưng cẩn thận thì mình cũng ngồi hơi xa, giữa hai đứa để cách cái ba lô, cái túi du lịch đặt lên trên.
Thủy móc trong túi ra cái bánh mỳ bẻ đưa mình một nửa: “Ăn đi! Cho đỡ đói”. Mình trả miếng bằng cách lấy bi đông nước đưa cho Thủy: “Chị uống đi! Cho đỡ khát”. Cũng xong bữa tối. Cả hai đứa ngồi dựa tường nói về những kỷ niệm hồi học cấp 3. Thủy hỏi mình về đời sống chiến sĩ. Mình mở máy nói về sự vất vả luyện tập, cũng có cường điệu thêm tí… hì hì… Thủy luôn mồm: “Thế à! Thế à! Khổ nhỉ”. Thủy hỏi: “Thế Trọng về lần này có bảo bố mẹ hỏi vợ cho không?”. Mình bảo: “Vợ con gì, em còn trẻ con í mà… chưa biết yêu thì lấy vợ thế nào. Chả nhẽ cha mẹ đặt đâu thì con ngồi đấy”. Thủy cũng đồng tình: “Ừ, đàn ông phải hai nhăm ba mươi mới đủ chín chắn, lúc ấy hãy lấy vợ”.
Đêm lạnh. May cũng ít muỗi. Nhưng tối om vì bến xe sơ tán nên chẳng có đèn điện. Thủy lấy mảnh nilon ra bảo mình: “Trọng ngồi sát vào đây, che áo mưa cho ấm”. Đầu tiên cũng ngại ngại. Nhưng lại nghĩ rét bỏ mẹ, cũng chả cần kiêng cữ. Dù sao Thủy cũng vẫn là đàn chị. Vậy là mình nhấc cái túi và cái ba lô bỏ sang một bên. Hai đứa ngồi sát bên nhau. Nói thật với ông, lần đầu trong đời mình ngồi sát một người con gái. Chuyện trò với nhau một thôi một hồi, rồi cũng chả còn gì để nói. Thủy thiu thiu ngủ. Cả bến xe chỉ có hai đứa. Gió thổi vù vù, lạnh… Vậy là sát hơn tý nữa. Tự nhiên mình thấy người con gái này thật gần gũi. Và lòng bâng khuâng. Mình thấy tay Thủy để thõng ra ngoài cái áo mưa. Chắc là lạnh lắm. Mình vươn người qua người nàng và nhấc tay Thủy dém vào trong áo mưa. Lần đầu cầm tay con gái. Cái cổ tay tròn, mềm mềm… Thủy chợt thức dậy, nhìn quanh. Mình hoảng quá, vội vàng rút tay lại.
Và Thủy lại ngủ tiếp. Tự dưng nàng tựa vào vai mình. Hương bồ kết thơm thơm, những sợi tóc mơn man bên má, mình cứ để như vậy, râm ran khắp người. Tự nhiên cái khoảng cách tuổi tác biến mất. Mình cầm tay nàng đan vào tay mình. Có lẽ Thủy ngủ say nên không biết. Hít một hơi rõ dài, liều… mình ôm lấy nàng. Ngay lập tức Thủy vùng dậy, đẩy mình ngã bổ chẩng và giang thẳng cánh tặng mình một cái tát nảy đom đóm. Hai mắt nàng long lên trong đêm tối. Miệng rít lên gay gắt: “Khốn nạn! Làm cái trò gì đấy?”
Bao nhiêu nhuệ khí của thằng đàn ông lúc này tan tành. Mình vừa sợ vừa ngượng, tay phải chống đất, tay trái xoa má. Khiếp! Con gái mà tay khỏe thế. Má trái rát ràn rạt. Giá ban ngày thì chắc bộ điệu của mình buồn cười lắm. Vừa nhục vừa xấu hổ nên ngọng mồm không biết thanh minh thế nào, phải đến một lúc lâu mình lúng búng bật ra cái câu này: “Xin lỗi chị! Nhưng… tuần sau tôi lên đường rồi… chả biết sống chết thế nào…”
Trong khoảng tối nhờ nhờ, Thủy ngồi dựa tường thủ thế. Hình như Thủy còn tức lắm vì mình nghe tiếng thở hổn hển. Một lúc lại thấy tiếng thở dài rồi tiếng khóc… Mình càng sợ. Tay chân như thừa ra. Mình đã xin lỗi rồi mà người ta vẫn còn giận. Giá ban ngày thì mình đã chạy biến để không bao giờ gặp lại.
Bây giờ thì phải tránh xa. Mình đứng dậy định tìm ra góc khác ngồi. Khi vừa quay người thì Thủy nhào tới. Nàng ôm choàng lấy mình, hôn tới tấp lên mặt lên má mình giọng đứt quãng: “Thương quá… Trọng ơi”
Lần đầu mình được biết đến cái hôn và lần đầu cảm nhận được sự mềm mại của thân hình người con gái. Sững sờ… rồi cũng hoàn hồn, vậy là Thủy không còn giận mình nữa. Bản năng đàn ông trỗi dậy, mình cũng hôn lên khuôn mặt đẫm nước mắt của Thủy và khát khao khám phá. Thủy nồng nhiệt đón nhận. Hai đứa như tan chảy vào nhau…. Chúng mình cùng nhau … thức trắng đêm.
Sáng hôm sau hai đứa lên xe. Ngồi cạnh nhau nhưng Thủy không nói lời nào. Nàng ngoảnh mặt không nhìn mặt mình. Mình lại thấy sợ sợ. Lúc xuống xe, Thủy đứng cúi mặt, chân di di đến nát đám cỏ. Đột ngột nàng nhìn thẳng vào mắt mình. Lúc ấy mới thấy trên gương mặt Thủy hai mắt thâm quầng, trong ánh mắt ấy nhìn như chất chứa cả yêu thương lẫn trách móc.
Nàng bảo: “Trọng đi giữ gìn… cố gắng về…” rồi ngoắt người đi thẳng. Mình đứng như trời trồng, chỉ biết nhìn theo.
Hết ba ngày phép mình về đơn vị. Rồi đi B.
Đánh nhau liên miên, lại thêm mấy trận sốt rét rừng, lính tráng thằng nào thằng ấy gầy như que củi. Thảng hoặc có nhớ đến Thủy nhưng không thể hình dung được khuôn mặt. Thời gian làm mờ đi tất cả. Lắm lúc chậc lưỡi: Chuyện tình ngang đường ấy mà. Rồi ai nấy đi, nghĩ làm gì cho mệt, rồi cũng nguôi ngoai.
Đấy sự thể nó như vậy. Nếu có con thì chắc chỉ ở trường hợp ấy thôi. Đến khi giải phóng háo hức muốn viết thư về cho bố mẹ, để báo tin còn sống. Nhưng lại nghĩ: Nhỡ ra cô ta biết địa chỉ của mình… lằng nhằng lắm. Vả lại có lúc nghĩ chả biết có phải con mình không. Người ta có thể dễ với mình, người ta cũng có thể dễ với người khác. Cô ấy lại xinh, thiếu gì kẻ dòm ngó… có khi chỉ là chuyện kẻ ăn ốc người đổ vỏ… Cái thằng đàn ông nó buồn cười vậy đấy ông nhỉ. Đắn đo chán chê, quyết định khi nào về phép, dành thời gian xác minh hẳn hoi rồi hẵng hay…
Nghĩ vậy thấy nhẹ lòng một chút nhưng vẫn băn khoăn.
Cuối năm bảy nhăm được về phép. Mình toòng teng ba lô lép, thất thểu phố huyện cả buổi trưa mong tìm được người quen để đi nhờ xe đạp về nhà. Chỉ nghĩ quãng đường hơn chục cây số mà ngại. Đến chiều cũng không gặp ai. Tự dưng nảy ra ý nghĩ hay là ghé vào cửa hàng thực phẩm xem thế nào. Chắc người ta chẳng nhận ra mình đâu.
Mình vào cửa hàng, thấy vắng ngắt. Ngó sang dãy nhà cấp bốn chắc là khu tập thể, thấy trên mảnh sân hẹp một thằng bé đang nhảy nhảy đuổi theo con chuồn chuồn. Cuối sân có người đàn bà đang gội đầu. Mái tóc dài rủ xuống chậu nước che kín khuôn mặt.
Thằng bé chợt dừng lại khi thấy mình. Nó nhìn mình ngỡ ngàng rồi khoanh tay: Cháu chào chú bộ đội ạ.
Mình sững người khi nhìn thằng bé! Có cái gì rất thân thiết... đến khó tả. Và còn một đặc điểm nữa… Ông có biết là gì không?
Tôi bảo: Chắc là cái đặc điểm hai lông mày giao nhau…
- Đúng đấy! Để mình kể tiếp
Người đàn bà ngẩng lên rẽ mái tóc còn ròng ròng nước. Lặng đi đến vài giây rồi hét lên: “Trọng!” và lao về phía mình, chân vấp phải cái chậu, nước đổ tung tóe. Khi đến cách mình khoảng vài bước chân thì người đàn bà đột ngột dừng lại… òa khóc!
Thủy đấy!
Chợt Thủy ngẩng đầu lên nhìn thẳng mình một lần nữa. Vẫn đứng nguyên chỗ cũ, nàng gọi:
- Cu Thắng! Bố về đây này.
Thằng bé từ nãy đến giờ đứng yên hết nhìn mình nhìn mẹ nó. Khi nghe mẹ nói vậy thì nó nhào tới: “Bố”. Mình cũng không cầm được nước mắt, ngồi thụp xuống ôm lấy con ghì nó vào lòng, hít hà mái tóc mềm, thơm vào hai má bầu bĩnh của nó. Con của mình đây. Con của mình đây. Thằng bé quàng qua cổ như không muốn buông ra.
Mình nhìn lên: Thuỷ nhìn hai bố con, miệng thì cười mà nước mắt giàn giụa, nước trên tóc ròng ròng đẫm áo.
…Có lẽ Trọng đang sống lại cái thời khắc ấy. Thấy mắt hắn rơm rớm. Chợt tiếng chị vợ, thì ra chị dắt cháu nội ra đứng nghe từ nãy.
- Lại còn kể. Người đâu mà vô tâm. Chả có gì làm quà cho con…
Trọng hì hì: Ai biết là con ai. Đầy người có lông mày như tớ…
Tay Thủy nắm hai tay đứa cháu, chị “kể tội” ông chồng bật bưỡng của mình:
- Lão ấy cứ hì hì vậy. Vô tâm lắm anh ạ! Ai đời “cho” hết lão mà lão ấy chả được câu nào với tôi cho ra hồn. Lúc chia tay cũng không hứa hẹn gì. Bực lắm cơ.
Rồi giọng chị trầm hẳn xuống:
- Tôi chờ mãi, đến ngày thứ ba tôi không chịu được nữa, đánh liều sang nhà lão. Gần đến nhà, hỏi một đứa trẻ con, nó bảo anh Trọng khoác ba lô đi sáng nay rồi. Không dám vào nhà, tôi chỉ biết đứng khóc. Nhiều người đi đường thấy vậy dừng lại hỏi vì sao mà khóc. Chả dám nói gì rồi lủi thủi về. Bụng nghĩ mình thương người ta, người ta cho là trò đùa. Đành vậy biết sao…
Nhưng vài tuần sau thấy người khang khác. Lúc ấy vì thương quá nên chẳng để ý gì, xong rồi lại thấy lo lo. Nỗi lo mơ hồ ấy đã thành sự thực. Tôi cố giấu mọi người, nhưng nghén ghê quá tôi đành phải về nhà, chứ nếu ở trường thì lộ việc. Qua mặt được mọi người ở trường chứ sao qua nổi mắt mẹ tôi, bà truy hỏi tận cùng. Tôi kiên quyết không nói. Mẹ nói lại với bố. Bố tôi giận lắm, bảo mày bôi gio trát trấu vào gia đình này. Rồi mai nhà trường người ta đuổi học… vì chả nơi nào người ta chứa chấp loại con gái chửa hoang. Đi mà phá… Ngày ấy đi phá là phải phá chui. Thì còn biết tính làm sao.
Nghĩ đi thì vậy nhưng nghĩ lại. Ngộ nhỡ sau này Trọng về, ngộ nhỡ vài ngày nữa Trọng nhắn tin về… Tôi nói quyết định của mình với bố mẹ. Bố tôi miễn cưỡng đồng ý nhưng vẫn sa sả mắng mày làm nhục mặt tao.
Hai bố con đến nhà Trọng vào một buổi chiều. Bố mẹ Trọng ngớ người. Thì ra Trọng cũng không hề nói với bố mẹ…
Hai cụ bảo ông với cháu nói vậy thì biết vậy. Để chúng tôi tính! Bố con tôi thất vọng ra về. Chắc người ta nói vậy là người ta không chấp nhận. Dằn vặt mấy đêm liền: không nhận thì thôi, con tôi tôi nuôi.
Nhưng mấy ngày hôm sau thấy bố mẹ Trọng sang nhà. Hai cụ nói với bố mẹ tôi xin được nhận con dâu. Khi được các cụ gọi ra báo cho cái quyết định này thì tôi òa khóc. Bố mẹ tôi mừng lắm.
Nói có vong linh các cụ, vợ chồng tôi được như hôm nay là nhờ tấm lòng các cụ. Khi làm đăng ký kết hôn cũng gặp khó khăn lắm, vì Trọng không ở nhà. Người ta bảo là phải được sự đồng ý của cả hai bên mới được. Bố chồng tôi năn nỉ mãi rồi đến nổi khùng lên bảo: “Con tôi nó đang ở chiến trường, hay là các anh gọi nó ra để đăng ký. Tôi đang mong gặp nó đây”. Ông cán bộ xã bảo: “Tôi nể lắm, nhưng vẫn không thể cho đăng ký vì phải theo luật, cậu Trọng chưa đầy mười chín tuổi”. Bố chồng tôi phải xuống nước: “Thì chúng nó sắp có con… đánh Mỹ lâu dài, cần người lắm chứ. Với lại nhà tôi với nhà anh còn có họ với nhau cơ đấy”. Rồi cũng xong, nhưng tôi phải viết giấy cam đoan… Sở dĩ cần đăng ký kết hôn để tôi khỏi bị đuổi học. Tôi sinh thằng Thắng, bố mẹ chồng tôi mừng đến phát khóc. Mẹ chồng tôi khi bế cháu thì vừa cười vừa khóc nói với bố chồng tôi: “Ông xem, in hệt thằng bố Trọng nó ngày xưa. Phúc đức quá…”
- Vậy rồi giải quyết làm sao? - Tôi tò mò hỏi.
Trọng lại hì hì cười:
- Thì giải quyết bằng… bằng việc có thêm con bé Lợi. Thả phanh có khi bây giờ “vị” ấy còn cho ra cả tá ấy chứ.
Thủy nắm tay đứa cháu nội dứ dứ vào mặt chồng:
- Chỉ được cái nước cùn. Ghét thế không biết! Ông nội nói hay nhỉ, cháu xem ông nội có hư không?
Thằng bé gật đầu: “Ông… nhội… khư.”
Trọng ôm lấy cháu, cọ cái cằm đầy râu vào má nó khiến thằng bé cười như nắc nẻ.
 

 
Mai Tiến Nghị


 
Tổng số điểm của bài viết là: 18 trong 4 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn