04:39 ICT Thứ tư, 13/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Chân dung văn nghệ

Nguyễn Thị Đạo Tĩnh

Thứ năm - 29/08/2013 08:12

Nhà thơ Nguyễn Thị Đạo Tĩnh
Sinh ngày 31 – 01 – 1952
Quê: Mỹ Thịnh – Mỹ Lộc – Nam Định
Hiện thường trú tại Hà Nội
Hội viên Hội nhà văn Việt Nam
Email: daotinhtho@yahoo.com

Vào bộ đội từ tháng 10 năm 1966. Tháng 10 năm 1969 chuyển ngành đi học Sư phạm mỹ thuật. Từ năm 1972 - 1979 dạy học tại Nam Định. Từ năm 1979 – 1982 học trường viết văn Nguyễn Du khóa I. Từ năm 1983 – 1989 là phóng viên Tạp chí Lao động & Xã hội. Từ năm 1990 – 2006 là phóng viên, biên tập viên tại Đài Tiếng nói Việt Nam.
 
Tác phẩm đã xuất bản:
- Bùa lá (tập thơ, 2006)
- Miền hoa dại (tập thơ, 2006)
 
Giải thưởng văn học:
Giải nhất cuộc thi truyện ngắn báo Văn nghệ năm 1974-1975 với truyện ngắn “Chuyện thường gặp”.
 

Một số bài thơ tiêu biểu:
 

 

BÙA LÁ

I
Lá vàng tôi thả bùa mê
Cho ai nhặt về làm chút duyên chơi
Lỡ làng mười tám đôi mươi
Tôi đi chợ muộn kiếm cơi trầu già
Tơ vương tóc rối chân gà
Ai mua tôi bán- để mà cầu duyên...

II
Đợi người như đợi trăng lên
Người như chàng Cuội- Người quên lối về
Đêm dài- đêm thả bùa mê
Cho con đom đóm bờ đê lạc đường

III
Buồn tình ngồi ngắm trăng suông
Chẳng ai thương đến thì thương lấy mình
Lá rơi lạc xuống sân đình
Bùa yêu tôi thả- cho mình tôi... yêu.
 
 

 
TRỐN TÌM

I
Năm, mười, mười lăm, hai mươi
Em nhắm mắt
Anh nhận phần đi trốn
Quá tin mình tinh tường
Quá tin anh lóng ngóng
Em chẳng hé nhìn
Vẫn biết anh thua...

II
Năm, mười, mười lăm, hai mươi
Trời đã quá khuya
Mở mắt đi tìm
Anh trốn kỹ
Em tìm hoài chẳng thấy
Em hỏi hàng cau
Hàng cau bối rối
Hỏi cây rơm già
Cây rơm đứng lặng im...

III
Năm, mười, mười lăm, hai mươi
Em mòn mỏi đi tìm
Năm năm đợi
Mười năm đợi
Hai mươi năm ngóng đợi...
Bằn bặt sân trăng từ đấy
Đi hết một vòng đời
Trò chơi vẫn chưa xong...
 

 
 
BỐN NGƯỜI
(cho những người đàn bà bất hạnh)
 
Người đàn bà thứ nhất
Đuổi bắt tình yêu
Ngườì đàn bà thứ hai
Cả tin rồi bị mất
Người đàn bà thứ ba
Lập mưu đánh cắp
Cả ba người nào ai hơn ai
Họ lặng im giấu tiếng thở dài
Chỉ người đàn ông
Nhìn trời... khe khẽ... hát.
 
 
 

 
 
BỜ SÔNG HOA TÍM

Mỗi khi buồn em lại tới bờ sông
Nơi có loài hoa li ti
Mầu huyền tử
Những bông hoa chẳng ai trồng vẫng nở
Nở cho riêng mình
Nở chẳng chờ ai...

Nơi đó có thiếu phụ tóc dài
Thường hát bài ca của thời thiếu nữ
Bài ca buồn như mất ngủ
"Em đi lấy chồng, trả yếm cho anh"

"Hoa cúc vàng nở ra hoa cúc xanh"
Tìm đâu nữa chiếc yếm đào thuở ấy
Em đi lấy chồng rồi, anh nào có thấy
Hoa tím chiều, hoa tím cả lòng sông

Người gọi là màu tím thuỷ chung
Người gọi là màu hoa ly biệt…

Tên thật của loài hoa chỉ mình em biết
Có một người mang nó đã đi xa!



 
 
VẾT THƯƠNG TRĂNG

Ngắt một lá cỏ non
Dán vết thương quá khứ
Vầng trăng của riêng tôi
Một vầng trăng mất ngủ

Đôi khi thường ngửa mặt
Cười như kẻ phát cuồng
Nhìn trăng đầy thương tật
Lang thang khắp nẻo đường

Có một xưa Lý Bạch
Thường khóc trăng của mình
Vầng trăng đầm nước mắt
Nhân gian cứ vô tình

Có một xưa Chinh Phụ
Vầng trăng xẻ làm đôi
Nửa treo ngoài chiến trận
Đến giờ máu còn rơi...

Trăng xưa giờ đã vậy
Đêm nay trăng vẫn buồn
Có thuốc nào chữa được
Cho trăng lành vết thương?!
 
 
 
 
 
THÔN DÃ
 
Tháng chín về
Những người nông dân sửa soạn liềm và hái
Ngoài cánh đồngcúc dại mọc đầy bãi hoang
Nắng bớt nồng nàn
Như thiếu phụ đã qua thời xuân sắc
Cây trong vườn nhà uôm uôm ánh vàng
Chiếc cổng tre hững hờ cái làn hương thiên lý
Ang nước mưa giấu một mảnh trời xanh
Giấu một mảnh đời gương mặt cô tôi thời thiếu nữ
Ngày chưa về nhà chồng
Bên gốc cây rơm gà mổ nhau táo tác
Đôi se sẻ vi vút tha rác lên trái nhà
Lót chiếc ổ vàng cho lứa con đầu lòng trú rét
Con mèo giẫm lên lớp lá khô trên mái bếp
Giật mình làm bong mảng rêu lưu niên
Bà tôi ngồi trước hiên nhà tuốt rơm bện chổi
Thơm nống mùi nước quết trầu
Tôi mang cho bà tích nườc chè tươi ủ trong giỏ tre nóng rẫy
Bà cười se sẽ gió tầu cau
Ráng chiều quét lên đỉnh núi phía tây lớp nhũ mầu vàng rực
Năm ấy tôi mười ba tuổi.
 
Thôn Hạ, 2006
 
 


 
DƯỚI BÓNG CÂY GAI
 
Dưới bóng cây gai
Người đàn bà ngồi chải tóc
Chị mơ thấy mình thành những chiếc gai nhọn sắc
Thành những chiếc lá mềm mại xanh non
Thành lớp vỏ xù xì ôm bọc
những thớ gỗ mịn thơm và rắn chắc
Thành bộ rễ bám sâu vào lòng đất
Miệt mài chắt lọc nuôi cây...
Chị mơ thấy mình thành một cái cây
Nhưng chưa bao giờ chị mơ
Thấy mình thành những đoá hoa nở trên cây đó
Càng không thể mơ
Thấy mình thành quả
Không ai hiểu vì sao
Chị cũng không hiểu vì sao...
Một lần
Cấy gai ngủ thiếp
Trong giấc mơ tội nghiệp
Nó thấy mình
Thành người đàn bà cô lẻ đơn độc
Quá đỗi kinh hoàng
...
Dưới bóng cây gai
Người đàn bà vẫn ngày ngày ngồi chải tóc.
 
10-2005
 

Nguyễn Thị Đạo Tĩnh
 

 
Tổng số điểm của bài viết là: 35 trong 8 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn