03:31 ICT Thứ năm, 14/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Chân dung văn nghệ

Phạm Ngọc Bể

Thứ ba - 03/11/2015 11:39


Phạm Ngọc Bể
Bút danh: Phạm Phú Lâm
Sinh ngày 20/05/1952
Quê cha: Thôn Phú Thứ, xã Tam Thanh, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định.
Quê mẹ: Thôn Văn Lâm, xã Nghĩa Lâm, huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định.
Cử nhân Toán học.
Hội viên Hội VHNT Nam Định.
Đã từng tham gia quân đội thời kỳ chống Mỹ cứa nước 1972 – 1975 và dạy Toán ở các trường PTTH trong tỉnh Nam Định.
Có nhiều tác phầm văn học và báo chí được đăng tải và giải thưởng của các báo, tạp chí Trung ương và địa phương.
Hiện đang sống và viết tại xã Nghĩa Tân, huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định.
Điện thoại: 0982755288
Email: phamphulam1951@gmail.com
 
Tác phẩm đã xuất bản:
- Vào thơ 1 - NXB Thanh Niên, 2001
- Vào thơ 2  (bút danh Phạm Phú Lâm) - NXB Hội Nhà văn, 2015
 
Giải thưởng:
- Giải nhì dịch thơ Tạp chí Sinh viên, 1997.
- Giải khuyến khích thi phóng sự, bút ký báo Giáo dục & thời đại, 2005.
- Giải thưởng thơ về Nông nghiệp – Nông thôn – Nông dân tỉnh Nam Định, 2001.
- Giải khuyến khích thi bút ký, phóng sự thầy giáo và nhà trường do báo Giáo dục & thời đại tổ chức.
 
 
Một số tác phẩm của nhà thơ Phạm Ngọc Bể:
 

 
 
Giọng thầy
(Kính tặng thầy Trần Xuân Ban)
 
Trầm vang từ phía đầu dây
Giọng thầy? Ôi! Đúng! Là thầy ngày xưa…
Cái ngày trốn học trời mưa
Gọi em, tay dắt, thầy đưa lại trường…
Xứ người trộn gió, pha sương
Vẫn nguyên giọng ấm thân thương quê nhà.
 
Vọng ngân nửa thế kỷ qua
Còn rung tỏa nắng chiều tà buổi thu…
 
8/2014
 
 


 
 
Về thăm trường cũ
(Kính dâng hương hồn thầy Lê Văn Trạm)

Đâu còn bàn nứa, ghế tre
Trường cao tầng gọi lối về gốc xưa
Bạc rồi! Phấn với với nắng mưa
Lặng nghe chim hót đung đưa khoảng đời…




Người ở phố Bến Ngự
(Kính tặng cô giáo dạy văn Vũ Linh Chi)
 
Nhà không số, trước cổng trường tiểu học
Cửa mở ra – ùa mát gió sông Đào
Ríu ran tiếng trò, nắng tràn phố nhỏ
Đêm vắng gọi đò *…giọng cụ Tú vang…
 
Không ngồi bến ** nhìn bóng chim, tăm cá
Mà viết, vui bạn sách ngự trong nhà
Lọc chắt những thanh âm đời vọng
Nghiêng luống chiều hạt hạt thơ gieo…
 
* Thơ Trần Tế Xương: Bài “Sông Lấp”
** Cụ Phan Bội Châu cuối đời bị thực dân Pháp giam lỏng tại bến Ngự, sông Hương, Huế
 

 

 
Lạc ở chợ xuân
 
Nửa đêm, đèn tắt, chợ đông
Mải xem, em thoắt cuốn trong dòng người
Toát mồ hôi. Lạc mất thôi!
May nhờ hương tóc…ơn trời, thấy nhau.
 
 


 
Gửi người một mình
(Tặng V.H và nhóm thơ 9 người)
 
Một mình viết, một mình xem
Một mình ly nhấc cụng đêm giao thừa
Một mình lu cạn hứng mưa
Một mình nhấp tiếng chuông chùa giọt sang…
 
Một mình khô hạn đa mang
Miễn sao hạnh phúc chứa chan muôn mình!
 
 
Mũi Né
(Tặng M)
 
Sao lại tên là Mũi Né?
Sóng hiền như mẹ ru nghe
Mỗi khi giông to, bão lớn
Tàu đều hướng Mũi, tìm về
 
Có căn nhà, tim neo lại
Khói chiều mái níu hồn quê
Cửa rộng mở, lòng rộng trải
Mênh mang tình nghĩa bạn bè…
 
Thương thuyền lênh đênh hà hải
Mũi chìa bến đón, chở che…
Mọi nhọc nhằn không tránh né
Tay mềm dang đợi, dáng ai….


 
Mẹ tôi
 
Mẹ tôi tóc bạc quá rồi
Còn đâu óng mượt một thời xa xăm
Lâu nay mình ít về thăm
Mải mê với những làm ăn dập dồn
 
Hay đâu chớp bể mưa nguồn
Chiều nào mẹ cũng bồn chồn ngóng con
Rầu rầu tre nhận héo hon
Để măng nhanh lớn tươi non búp chồi
 
Nén cơn ho, gượng nụ cười
Cho gần thấy khỏe, xa xôi yên lòng
Giữa đồi, suối giữ nguồn trong
Thành sông, gắng tải những dòng phù sa
 
Đón con thuyền – vẫn thiết tha
Đại dương Mẹ mở bao la cõi lòng…
 
 
 
Tình cô
 
Như tằm rút ruột nhả tơ
Cho ai dệt những áng thơ dâng đời
Tóc mềm xanh tuổi bảy mươi
Chói chang mãi một mặt trời trái tim.
 
 
 
Ngọn đèn thầy thắp
(Kính tặng thầy chủ nhiệm Hoàng Hữu Dụ
và các bạn lớp 10C, năm học 1967-1968)

 
Cây đèn dầu hoả muội đen
Đặt trong ống nứa đêm đêm theo thầy
Tới từng nhóm học vườn chay *
Vành trăng theo dấu chân thầy đầy lên
 
Lửa lòe chớp đạn suốt đêm
Ngọn đèn ấy dẫn soi em qua đường
Xuyên địa đạo, vượt rừng, truông…
Chúng em tới những phố phường chói chang
 
Chúng em gặt những mùa vàng
Tay nâng hạt nặng, lòng càng nhớ xưa
Dù trời sớm nắng chiều mưa
Cuộc đời nhiều thứ ta chưa vừa lòng
 
Tóc thầy nay đã mây bông
Trái tim thầy vẫn lửa hồng ấm em
Ngọn đèn thầy thắp đêm đêm
Đã thành nắng, nắng bừng tên ngôi trường
 
20/11/2006
 
* Những năm chống Mỹ, lớp 10C, trường cấp III Nghĩa Hưng sơ tán trong một ngôi chùa cạnh một vườn chay ở thôn Hưng Lộc, xã Nghĩa Thịnh, huyện Nghĩa Hưng, tỉnh Nam Định.
 
 

 
Phạm Ngọc Bể
 
Tổng số điểm của bài viết là: 41 trong 9 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn