04:37 ICT Thứ tư, 13/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Chân dung văn nghệ

Phạm Ngọc Quang

Chủ nhật - 15/09/2013 11:44
 
Nhà thơ, Nhà giáo ưu tú Phạm Ngọc Quang
Sinh năm 1955
Quê: Làng Vĩnh Lại, Vĩnh Hào, Vụ Bản, Nam Định
Hội viên Hội VHNT Nam Định
Điện thoại: 0913019360
Email: phamngocquangvb@gmai.com
Trình độ chuyên môn: Cao học Sư phạm Ngữ văn
Trình độ lí luận chính trị: Cử nhân chính trị
Dạy học 15 năm tại trường cao đẳng sư phạm Tây Bắc, nay là Trường Đại học Tây Bắc. Từ năm 1991 chuyển về công tác tại Phòng GD& ĐT Huyện Vụ Bản, Tỉnh Nam Định. Năm 2006 được Chủ tịch nước tặng danh hiệu Nhà giáo ưu tú. Năm 2008 được Chủ tịch nước tặng thưởng Huân chương Lao động hạng ba. Hiện là Trưởng phòng GD & ĐT huyện Vụ Bản.

Tác phẩm đã xuất bản:
In riêng:
- Cỏ mật (tập thơ) - NXB Thanh niên, năm 2005.
- Lời hoa (tập thơ) - NXB Hội nhà văn, năm 2009.
In chung:
- Thơ in trong Tuyển tập thơ Nam Định.
- Tuyển tập 50 mùa hoa.
- Tráng khúc tháng 7.
- Hái dọc đường văn.
- Dạ thưa xứ Huế.
- Tuyển tập thơ Nhà giáo (Tập 2).
- Tấm lòng Nhà giáo (tập 5).



Một số tác phẩm thơ chọn lọc của Nhà giáo-Nhà thơ Phạm Ngọc Quang:



 
Sông quê

Văn vắt chảy giữa đôi bờ mướt mát
Nhớ ngụm nước trong ngọt đằm cơn khát
Nhớ tiếng cười lan toả với dòng sâu
Nhớ cánh tay tre mềm mại dọc thân cầu
Nâng bước tuổi thơ những trưa tan học
Nhớ đêm trăng thanh em ngồi trải tóc
Mây huyền buông bỗi rối mắt trai làng
Tôi đã từng mơ sông rộng một gang
Cho ngăn cách giữa đôi mình gần lại
Tôi thêm yêu sông, vì em - ơi người con gái
Dịu dàng như nước sông quê
Em đã là nơi-tôi khao khát trở về
Như chú cá lang thang sau cơn mưa đầu hạ
Cuộc sống vần xoay gian lao vất vả
Tôi xa quê từ bấy đến giờ

Vẫn giữ trong lòng lai láng một hồn thơ
Hồn của sông quê bao đời lưu chuyển
Dòng sữa mẹ lặng thầm dâng hiến
Nuôi lũ trẻ quê nghèo thành con gái con trai
Tươi tắn, ngọt ngào, mạnh mẽ, dẻo dai,...
Như nước
Bên dòng trong dưới chân cầu mộng ước
Đời nối đời hò hẹn thương nhau
Dù ai đi đâu về đâu
Dù vượt ngàn xa dù qua bể rộng
Lặn lội mưu sinh lên xe xuống võng
Đừng quên thủa thiếu thời từng tắm nước sông quê
Sông vẫn là nơi khao khát trở về.




Một nét chân dung

Lũ chúng tôi
Theo nghề phấn trắng bảng đen
Nối nghiệp miệng nói tay viết
Lòng ngay túi bẹp
Dạ thẳng đời cong
Lối công danh lận đận long đong
Đường sinh kế vất va vất vưởng.
Quen cả cảnh:
Tháng tháng chấm công toạc giấy mỏi mắt chờ lương
Ngày ngày thuyết giảng phờ râu căng tai đợi kẻng.
Vậy mà vẫn:
Có những lúc phô hồn tài tử yêu nàng Kiều từ giữa trang văn
Đôi khi lăm tỏ chí anh hào ghét bọn tham quan phơi mặt báo.
Chưa lão đã e rằng lão
Tuổi tứ tuần mỏi gối lưng đau
Già mà có chịu già đâu
Đầu rắc muối vẫn lo kế hoạch
Tên các nước đọc làu vanh vách
Chân chưa hề chạm cái tàu bay
Giá vàng bạc phán thạo như ai
Ngón trỏ chửa một lần cọ nhẫn
Kẻ ghét rủa: đồ lẩn thẩn
Người yêu khen: rõ vô tâm
Nhà mái bằng thiếu thép đổ dầm
Vui vẻ hoãn vài ba mươi năm nữa
Phòng tiếp khách nắng soi lỗ chỗ
Rằng hoa trời thiên hạ mấy ai!
Áo muốn may ngại tiếng lưng dài
Giày định đóng e điều cảnh vẻ
Chữ nghĩa mớm dần cho lũ trẻ
Lương tâm vật lộn với đồng lương
Thung thăng nhất khoảnh sân trường
Ngất ngưởng mỗi thầy mỗi ghế
Thây kệ thói đời trong bốn bể
Giữa trời giữa đất giữa đồ ngông.


 
Đêm cuối năm

Đêm cuối năm ngồi gói bánh chưng
Mới hiểu nghĩa sâu sa qua từng chiếc lá
Đất rộng trời cao âm dương hội cả
Vui buồn,khao khát, âu lo.

Bao tháng ngày dầu dãi nắng mưa
Đất hút mồ hôi chắt thành hạt nếp
Với đỗ xanh,nhân hành,nhân thịt
Với tấm lá dong,lành rách bọc đùm.

Dẫu chẳng là mĩ vị cao lương
Thiếu miếng bánh chưng không thành vị tết
Ôi, hồi hộp là khi năm gần hết
Chờ đợi thuở Lang Liêu từ tít tắp hiện về.

Ông cháu quây quần mẹ kể con nghe
Tấm bánh chưng xanh xanh khoảng trời thơ bé
Tấm bánh chưng xanh chuyển giao bao thế hệ
Tấm bánh chưng xanh giọt tủi,giọt mừng…
Đêm cuối năm ngồi gói bánh chưng
Gói cả tháng năm tảo tần mưa nắng
Đất nước hiện về trong dẻo thơm, đằm thắm
Cho ta sống lại thời cổ tích xưa.





Có một dòng sông

Đời đã từng dan díu những dòng sâu
Đủ hiểu nỗi đau con thuyền lỡ bến
Đứng trước dòng sông êm như kỉ niệm
Chỉ lặng thầm xúc cảm nén vào tim
Có một vì sao thao thức trong đêm
Khi nhớ về em dòng sông xưa trong vắt,
Muốn thành khoảng trời xanh long lanh đáy nước
Để hồn mình tan chảy với dòng sâu.
Có thể là mãi mãi về sau
Em chỉ là dòng sông trôi trong kỉ niệm
Em chỉ là tứ thơ ẩn hiện
Giấu trong long không thể viết nên câu
Có thể là mãi mãi về sau
Ta chẳng gặp nhau trên đường đời xuôi ngược
Trongkỉ niệm vẫn có một dòng sông long lanh đáy nước
Nơi anh thành con cá lội tung tăng.

1985



 
Cỏ mật

Ngỡ ngàng anh nhận ra em
Một chút khiêm nhường thơm hương đồng nội
Giữa đua chen những sắc màu dữ dội
Phải chăng em cây cỏ mật bình thường
Ấm trong tay người mới nhè nhẹ lên hương
Mà dịu ngọt, mà vương vương chẳng thể nào lẫn được.

Nếu được ông tiên cho anh sách ước
Anh sẽ ước một điều mãi mãi trẻ thơ
Để băng giữa đồng xa tìm em không bận chút nghi ngờ
Để em ngát hương trong tay anh e ấp
Để giữa vô tư có vô tình hụt vấp
Hương cỏ mật quê nhà dan díu bước chân đau.

1985



Đối ảnh

Em là bài thơ chưa viết nên câu
Cứ hiển hiện trên trang bản thảo
Dăng dăng màn sương đầm đầm vai áo
Tình yêu dang tay bay trong mơ.

Anh là người ngốc nghếch vô tư
Vừa sực tỉnh chiều nay hết gạo
Câu thơ mới vẫn nằm trong túi áo
Cứ như là trêu ngươi.

1979


Hoa đất

Đừng là bông thược dược
Nở hết mình vô duyên
Đừng là bông đồng tiền
Cái tên nghe đã ghét
Đừng là vi-ô-lét
Để đánh lừa con ong
Đừng là bông hoa hồng
Nở bừng trong giây lát
Rồi một đời phai lạt
Rồi một đời lãng quên.
Em hãy cứ là em
Bông hoa đời trên đất
Em hãy cứ là em
Như mỗi lần gặp mặt.

1997

Phạm Ngọc Quang
 
Tổng số điểm của bài viết là: 13 trong 4 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn