04:37 ICT Thứ tư, 13/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Chân dung văn nghệ

Trần Chính Nghĩa

Thứ bảy - 26/10/2013 08:17

Nghệ sĩ nhiếp ảnh, kịch tác gia Trần Chính Nghĩa
Bút danh: Trung Nghĩa.
Sinh ngày 19 tháng 2 năm 1944.
Quê: xóm Thạch bàn, xã Hải Trung, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định.
Nơi ở hiện nay: Km 3 + 300 đường 21, Địch Lễ, xã Nam Vân, thành phố Nam Định.
Điện thoại: 0964469389
Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Nam Định.
 
Tác phẩm kịch bản chính:
- Tiếng chuông thành Huế (1965)
- Hồ sơ số 10 (1966)
- Hương đất (1967)
- Bình minh bóng đêm (1970)
- Điểm bắn (1973)
- Sản phẩm cần thiết (1978)
- Quy luật đồng chiều (1979)
- Hai mà một (1980)
- Đứa con đầu lòng (1980)
- Bà Tình (1981)
- Rừng xanh ước hẹn (1982)
- Bài ca dòng sông (1982)
- Tiếng đàn trên cao nguyên.
- Trái thơm vườn cấm.
- Suối vắng.
- Ngày vui của anh.
- Bến đợi.
- Trước cửa từ bi.
- Quỷ sâu nàng lúa.
- Tình yêu của mẹ.
- Thịnh âm thịnh dương.
- Người thuở ấy.
 

 Một số bài thơ tiêu biểu:

 
 

THỜI GIAN

Thời gian
Nặng trĩu
Nhẹ tênh
Đóa hoa bừng nở
Hương sắc bồng bềnh
Câu thơ bừng cháy gió mây
Thuyền tình
Bên trăng
Thiếu nữ
Thời gian
Ngọt ngào hơi thở
Lắng chìm chót vót núi cao
Mắt em trong veo vườn ngọc
Mênh mông gọi tới nơi nào.
 
 
 
 

KHOẢNH KHẮC CUỐI THU
 
Hẹn em mùa thu chín
Cây bàng thay áo tím
Trời xanh đưa bâng khuâng.
Ngọn lúa vừa uốn cong
Rung rinh ngầy sữa ngọt
Tiếng sáo diều lảnh lót
Gọi trâu về cuối thôn.
Nghiêng vạt nắng nhẹ buông
Hanh se làn gió sớm
Xốn xang tà áo cưới
Trái hồng ngủ trong nôi.
Vầng trăng bồng bềnh trôi
Rẽ mây tìm về bến
Trăng cứ đi cứ đến
Bến bờ nào trăng mơ.
Một khoảnh khắc cuối thu
Bóng nhạn vèo qua cửa
Ngập ngừng trong hơi thở
Hương cúc thầm đợi ai.
 
 
 
VƯỜN MẸ
 
Nhà mượt gió
Ngõ tràn trăng
Trái ngọt bốn mùa không vắng
Sao chín lung linh đậu khắp vườn
Mỗi mùa xa nặng một mùa thương.
Thương mẹ già tắm nắng gội sương
Tóc bạc mây trời, cùng đời ước nguyện
Bão biển mưa nguồn vẫn đưa thuyền về bến
Chấp chới cánh cò
lặn lội khắp triền sông.
Gió bấc về lần đốt sống lưng
Sáng ngọn đèn khuya, gian nhà tốc mái
Cô gái thầm thương trưa nào sang lợp lại
Nỗi nhớ mong càng nẫu trái trên cành.
Ơi những chùm sao chín đậu lá vườn xanh
Hương bưởi hương cam đượm mùi tóc mẹ
Những buổi trưa hè võng bay nhè nhẹ
Tuổi thơ về xanh trong tiếng ve.
Ôi vườn quê! Vườn mẹ
Những cùm sao thương
và những cùm hoa
đường con đi bao hương say cỏ lạ
Súng nhấp nhô cười vang cánh đồng xa.
Con đã tới những khu vườn
đạn bom thù đốt hết cây hết lá
Những khu nhà còn lại khói tro đen
Tiếng trẻ ngạt trong hầm thét lên gọi mẹ
Lửa cháy lòng con! Cầm chắc súng xông lên!
Chúng con tới! Rộn ràng trang vở mới
Trăng ngỡ ngàng trong sắc lá tươi non
Và không gian bồn chồn da diết
Trong tiếng ru đất Mẹ thiêng liêng!
Vườn Mẹ ươm trồng
Vườn Mẹ thân thương
Đất nước Mẹ ơi! Qua mùa bão lửa
Sao chín nhiều
càng ngọt trái thơm hương.
 
1965
 


 
 
BÊN TƯỢNG MỊ CHÂU
(Tượng không đầu)

Đầu nàng để đâu
Tượng đá lạnh
Khúc thời gian rạn vỡ
Lửa tình thực hư...

Xoáy ốc thành Loa tên đồng xé gió
Hiến tế mồi săn Trọng Thủy ngật ngờ
Đường vào con tim nghẽn máu
Áo lông ngỗng trắng lòa.

Âu Lạc linh thiêng
Lời nguyền thần nỏ
Tượng đá thẫm mồ hôi
Nước mắt nào soi tỏ
Ơi Mị Châu! Mị Châu
Đầu nàng để đâu?!
 
 
 
 
SÔNG QUÊ
 
Bến hẹn bến chờ
Đôi bờ mong nhớ
Hẹn về bên nhau.
Nước xuôi ngược ngàn sâu
Xốn xang mùa trong mùa đục
Ôm trăng sao thổn thức
Lấp lánh cánh buồm du.
Lớp lớp sa bồi mê mải từ xưa
Dựng làng quê
bờ tre gió hát
Tì tùm tắm mát
bồi hồi nao nức tuổi thơ.
Ơi con lác đo bờ, con cáy thổi cơm mơ
Nha nhá chiều hôm con tôm búng nước
Cá chép gọi đàn quây hưng đông lớp đớp
Ăm ắp nói cười đò dọc chợ phiên.
Sông chảy trong anh
Sông mãi về em.
 
 
 
 
THÈM TRĂNG

Bên bầu Mao Đài
Bên bình Mai Quế Lộ
Bao Hoàng đế tướng quân... ngất ngây
Nhìn về phương Nam thèm ánh trăng Đại Việt
Mênh mang thuần khiết
Không khói bụi mờ.

Khát gió thèm trăng: đổ lọng gẫy cờ
Trước thành Loa xoáy ốc
Ánh mắt bỏ tình Mị Châu!
Khát gió thèm trăng dựng tóc bạc đầu
Sóng Bạch Đằng giang cuồn cuộn
Thây Ô Mã Nhi vật vờ
Đầu Liễu Thăng lăn tìm cố quốc.
Trăng Đại Việt
Đắng chát Mao Đài, Mai Quế Lộ!...
Nước mắt trăng Ngũ hồ
Ôm Tây Thi mộng mị.

 

 
BẾN VỊ - THÀNH NAM

Vẫn đó Trần Bích San
Vẫn đó Phạm Văn Nghị
Ngọn bút thanh gươm
đường đường nhân nghĩa
Dáng tháp Thiên Trường
vời vợi uy nghi!
Vẫn sông nước nao nao
Vẳng tiếng gọi đò đây kia vọng mãi
Những bà Tú nuôi con nuôi chồng
dệt hồn thơ mê mải.
Bến Ngự bâng khuâng
Hương chuối vàng nắng sớm cửa Đông
Rạo rực Máy Tơ, Hàng Thao,
Hàng Nâu, Hàng Song, Hàng Sắt, Hàng Đồng
áo mầu bay bay mây cuốn chợ Rồng
Giòn kẹo Sìu Châu, duyên cầu bánh đậu
Bến thóc dào dào nếp tám thuyền lên rưng rức dự râu…
Vẫn Chùa Cả - Vọng Cung mái lượn rêu phong
Câu hát Văn bổng trầm bay tiếng nguyệt
Vẫn Năng Tĩnh, Phụ Long, Đò Quan, Bến Chè, Quán Chuột
Dòng thợ rộn ràng hối hả thoi đưa.
Bồn chồn hát “Giọt mưa thu”
“Con thuyền không bến” hẹn chờ Văn Nhân.
Đường hành quân mơ Tam Nguyên vô nhị
Hương cúc vàng
nắng sớm
Vị Hoàng reo.



Trần Chính Nghĩa





Tổng số điểm của bài viết là: 25 trong 5 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn