14:25 ICT Thứ tư, 13/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Chân dung văn nghệ

Trần Mạnh Hảo

Thứ hai - 09/03/2015 16:50
 
Nhà thơ Trần Mạnh Hảo
Sinh ngày 21 tháng 7 năm 1947
Quê: Nghĩa Phú, Nghĩa Hưng, Nam Định
Hiện thường trú tại: 220/22 Hồ Văn Huê, quận Phú Nhuận Tp. Hồ Chí Minh
Hội viên Hội nhà văn Việt Nam
 
Tác phẩm đã xuất bản:
Thơ:

-Trường Sơn của bé (1974);
-Tiếng chim gõ cửa (1976);
-Hoa vừa đi vừa nở (1981);
-Mặt trời trong lòng đất (1981);
-Ba cặp núi và một hòn núi lẻ (1986);
-Từ chiếc ô trời của mẹ (1989);
-Mình anh trong một thế giới (1991);
-Đất nước hình tia chớp (1994, 1995);
-Chuồn chuồn cắn rốn (1995);
-Thơ tứ tuyệt (1995).
 
Tiểu thuyết:
-Chìa khóa của mỗi người (1987);
-Trăng mật (1989);
-Ly thân (1989);
-Sinh ra để yêu nhau (1989).
 
Lý luận phê bình:
-Thơ phản thơ (1995);
-Phê bình phản phê bình (1996);
-Hầu chuyện các giáo sư (1999);
-Văn học phê bình tranh luận (2004);
-Những vì sao văn học (2004).
 
Giải thưởng văn học:
- Tặng thưởng của Hội đồng thơ Hội Nhà văn Việt Nam (1995)
- Giải thưởng Hội Nhà văn trong nhiều năm cho các tác phẩm:
1) Đất nước hình tia chớp
2) Mặt trời trong lòng đất
3) Chuồn chuồn cắn rốn
4) Thơ lục bát Trần Mạnh Hảo
5) Thơ phản thơ
 
Một số bài thơ của nhà thơ Trần Mạnh Hảo:
 
 

 
Tôi mang Hồ Gươm đi
 
Sao Hồ Gươm biết tôi chia xa?
Mà run cho mọi bóng cây nhòa
Mà im im hết nghìn tăm cá
Mà thở chiều lên khắp cỏ hoa?

Gió níu hoàng hôn xuống đáy tranh
Lá rụng, trời xao động cổ thành
Đổi dòng, sông gửi hồn ngưng đọng
Mượn hồ trả kiếm lại trời xanh

Tôi muốn mang hồ đi trú đông
Mà không khiêng vác được sông Hồng
Mà không gói nổi heo may rét
Đành để hồ cho gió bấc trông!

Sao Hồ Gươm biết tôi ra đây?
Mà thương ôm bóng kẻ lưu đầy
Mà lau đôi mắt tôi bằng sóng
Mà cả trời kia xuống hết cây…
 
 

Bài thơ áo trắng
 
Áo trắng đâu rồi, áo trắng ơi?
Còn mây răng sún ở bên trời
Còn trăng cong cớn me chua ấy
Còn tối tan trường ai bám đuôi.

Áo trắng đâu rồi, áo trắng đây
Gió kia mười bẩy có khi gầy
Ngôi sao trứng cá còn e ấp
Nắng dậy thì ai mắt chớm ngây.

Áo trắng nhìn gương ngỡ nhỏ nào
Trời xanh đẹp quá chợt làm cao
Bạn trai ngồi cạnh thành cây sậy
Chạm mặt vờ quay chẳng dám chào.

Ngoảnh lại còn mây áo trắng bay
Thời gian tình bạn vẽ lông mày
Trái tim đừng bẻ ô mai sớm
Sợ dấu môi hồng phai gió may.
 
 
 
 
 
Được chơi với kiến
 
Bạn ta bảy chục tuổi xuân
Giờ ngồi xem kiến hành quân thay người
May còn con kiến để chơi
Có khi vạn sự ở đời con con

Dễ từng lấp biển dời non
Lưng còng mới được lon ton tuổi già
Góc vườn đàn kiến bò ra
Kéo đi hàng dọc như là Trường Sơn.

Nhớ ơi đồng đội chập chờn
Chiến tranh bỏ lại cô đơn hòa bình
Ngồi chơi với kiến giật mình
Một ta mà cả đội hình ngày xưa.

Tiếng rừng gọi bạn không thưa
Hóa thân thành kiến như vừa đâu đâu
Tuổi già thơ thẩn lâu lâu
Ngồi chơi với kiến bạc đầu không hay...
 
 


 
Ru người trăm năm
 
Ngủ đi người của anh ơi
Xin nhờ ngọn gió ru nơi em nằm
Anh ngồi thức với xa xăm
Tới em phải vượt hàng trăm tinh cầu

Lời ru nào sợ xa đâu
à ơi vũ trụ chìm sau mi dài
Bay bay hai cánh tơ ngài
Ngủ đi cặp mắt thức hoài chờ trông

Anh ru từng búp tay hồng
Xin nhờ ngọn gió bế bồng trên tay
Nâng niu mười nhánh sông gầy
Khép vơi thành nụ, xòe đầy thành hoa

Từng đi nghìn dặm sơn hà
Hai bàn chân của em là mùi hương
Cái hôn trên gót còn vương
Lời ru em hóa con đường em đi

Ngủ ngon khóe miệng thầm thì
Cháy tan trời đất cũng vì vành môi
Vuốt ve khe suối núi đồi
Ngủ đi da thịt ngời ngời thương yêu.

Tóc em anh đến trăm chiều
Bao nhiêu sợi tóc bấy nhiêu nỗi niềm
Tay anh em gối trăng liềm
Giấc mơ chớ hiện ra điềm bể dâu

à ơi cái ngủ đi đâu
Tình yêu ru đến bạc đầu chưa thôi
Cách xa như đất với trời
Đêm đêm anh lặng ru người trăm năm.
 
 
Cưỡi trâu về niên thiếu

Đêm mơ được cưỡi trâu về tuổi nhỏ
Con đường làng mê mẩn cỏ đời tôi
Nghe gió gặm vạt sương chiều nghé ọ
Tuổi thiếu niên theo chú Cuội lên trời

Mặt trăng ấy có còn trâu gặm cỏ?
Mục đồng mây nghe sáo gió thay mùa
Ai mơ phất cờ lau thành lịch sử
Cưỡi trâu về con trẻ hóa thành vua

Mặt trời cũ trên lưng trâu nhún nhảy
Ngoan nhé trâu ơi ta bảo trâu này
Trâu ra ruộng kéo cày nuôi hết thảy
Trăng hóa liềm tôi cắt cỏ heo may

Tôi đã lấy lưng trâu làm chiếc ghế
Học vỡ lòng với sáo sậu chân quê
Tuổi thơ hóa thiên đường trâu biết thế
Nghểnh trâu cười làm nắng cũng ngô nghê

Tôi đã đánh trâu lồng như ngựa vậy
Buổi cha cày, ngủ muộn, toát mồ hôi
Roi nỡ quất mình trâu hằn đỏ tấy
Hình như trâu cũng biết khóc như người?

Nghé tơ gọi may ra về bé dại
Xin mục đồng trở lại sáo thiên thai
Mùa xuân được cưỡi trâu về đồng bãi
Tìm lại hồn tôi trong cỏ rả dông dài...




Gương mặt em rất thánh
 
Mặt em chẳng giống mặt trăng
Cũng không mang dáng chói chang mặt trời
Vậy mà sao lúc em cười
Hai vầng nhật nguyệt trên môi em hồng

Soi vào em mắt say nồng
Vật vô tri cũng mang hồn thế nhân
Em nhìn cái ác hóa thân
Cái phần thánh thiện lấn phần loanh quanh

Em nhìn tôi luyện lại anh
Dửng dưng nào cũng cháy thành tình yêu
Cám ơn em, cám ơn nhiều
Khơi trong anh biết bao điều chưa hay

Anh đi khắp trái đất này
Cũng không đi khỏi chân mày mắt em.


 
 
Sông Hồng
 
Khi vừa rời lòng mẹ
Con đỏ hoe như một cục bùn non
Có phải mẹ vừa nhặt con lên từ đáy sông Hồng.
Mà hạt phù sa bật khóc?

Con mới hiểu biển vì sao khát nước
Triệu năm còn ừng ực uống dòng sông
Vì sao Lạc Long Quân lấy sông Hồng làm đuốc
Soi nước Văn Lang từng bước Tiên Rồng
Con mới hiểu vì sao hạt thóc
Lại mang hình con mắt mỏi mòn trông.

Mẹ ru hạt phù sa khó nhọc
Ngủ đi mà hoá cánh đồng
Mẹ đi mót lúa, lúa không hạt nào
Sông Hồng lụt cả ca dao
Con cò bị bão giạt vào lời ru
Tuổi thơ nằm cạnh sông Hồng tôi ngủ
Cỏ chân đê làm gió cứ ong ong
Trong mơ tôi thành Chử Đồng Tử
Thức dậy ra bờ sông vùi người trong cát
Không thấy nàng Tiên Dung
Nhưng tôi đã lấy được sông Hồng
Lấy lại tình yêu chàng Trương Chi đánh mất
Lấy được tiếng đàn có nước mắt cha ông.

Đêm tôi học sử trong nhà
Nghe sóng sông Hồng như tay lật sách
Như thể Hai Bà Trưng
Nhảy từ đê tuẫn tiễn
Đến nay còn chưa rơi xuống lòng sông...
 

Trần Mạnh Hảo
 

 
Tổng số điểm của bài viết là: 24 trong 5 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bình Sinh - 13/03/2015 20:16
Sông Hồng gọi
Tặng nhà thơ Trần Mạnh Hảo

Quê anh ở tận sông Hồng
Mà sao anh lại lạc vào cõi Tiên
Sông kia nay đã đổi rồi
Mà anh vẫn thấy máu trôi sông nhà
Phải chăng anh hận nước nhà
Mà ra nông nỗi nhìn đào hết xuân
Anh đi anh bỏ quê nhà
Anh chê dưa khú cà thâm chẳng về
Tôi là người bạn cùng trường
Nghĩa hưng ta đó ra đi thuở nào
Nhớ anh nên có mấy lời
Văn chương sự nghiệp biết đời nào xong
Mau về ngắm lại con sông
Góp vào sự nghiệp quê hương mạnh giàu

Hà nội 15/2/2012
Bình Sinh
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn