04:36 ICT Thứ tư, 13/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Chân dung văn nghệ

Trần Trung Phương

Thứ năm - 13/02/2014 13:41

Nhà văn Trần Trung Phương
Sinh năm 1971
Tên thật: Trần Mạnh Tâm
Bút danh: Thôn Trung Phương, Trần Trung Phương, Trung Phương.

Quê: Xã Hải Quang, Hải Hậu, Nam Định.
Cử nhân Khoa học và Nhân văn.
Sĩ quan Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Biên kịch Điện ảnh Quân đội.
Hội viên Hội Nhà báo Việt Nam.
Hội viên chi hội Nhà văn Quân đội.
Hội viên Hội Điện ảnh Việt Nam.
 
Tác phẩm đã xuất bản:
 
- Sóng trên núi – tiểu thuyết NXB Văn Nghệ – 1998
- Miền sống – Tập truyện ngắn – NXB Hội Nhà văn – 2002
- Tiếng sáo sang sông - Tập truyện ngắn - NXB Thanh niên – 2005
- Đá trên sóng – Tập truyện ngắn - NXB QĐND – 2005
- Đường tới chân trời – Tập truyện ngắn – NXB QĐND – 2006
- Kẻ thù của số phận – tiểu thuyết – NXB Thanh niên – 2006
- Huyền thoại biển và tàu không số – Trường ca – NXB QĐND – 2008
 
Giải thưởng:
 
- Giải Nhì - Cuộc thi truyện ngắn Báo Văn Nghệ – 2004.
- Giải thưởng (tập truyện ngắn) – Cuộc thi sáng tác văn học cho thanh niên – NXB Thanh niên và Hội Nhà văn – 2004.
- Giải Nhì - Cuộc thi ký Hội VHNT Quảng Ninh và Bộ Chỉ huy Quân sự Quảng Ninh – 2005.
- Giải thưởng truyện ngắn – Tạp chí “Cửa biển” ,Hải Phòng – 2006.
- Giải thưởng truyện ngắn – Sở Giáo dục Hải Phòng và Hội VHNT Hải Phòng – 2005.
- Giải thưởng truyện ngắn – NXB Giáo dục và Hội Nhà văn – 2006.
- Giải Nhì - Kịch bản viết về 1000 năm Thăng Long – Bộ Văn Hoá và Cục Điện ảnh -2008.
- Giải Ba - Kịch bản viết về 1000 năm Thăng Long – Bộ Văn Hoá và Cục Điện ảnh -2008.
- Giải thưởng – Trường ca xuất sắc – Cuộc vận động viết về Chiến tranh và người lính Cách mạng – NXB QĐND và Tổng cục Chính trị QĐNDVN – 2008.


Một số tác phẩm thơ:

 
Không đề
 
Hôm nay trời nhẹ lên cao
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn
                              (Xuân Diệu)
 
Hình như có trận mưa tuôn
Sau tầm tã lại cứ thường quạnh hiu
Hửng trời gió cốm xiêu xiêu
Mác man lá nắng say chiều suông suông
Cọng mây thơ thẩn tơ vương
Bóng con chim sáo vẫn thường bay đâu
Thơ nghiêng rót tím một câu
Giật mình ngơ ngác nhớ mầu áo ai.
 
                                2001
 
 
 Mắt xuân
 
Em giấu gì trong ánh mắt
Nụ cười mơ thoảng xa xăm
Em gửi gì trong gió
Mùa xuân?
 
Ta nghe trong từng lộc biếc
Tròn xoe những nụ mặt trời
Sông Cầu vắt nghiêng quai nón
Má hồng lúng liếng
Chơi vơi…
 
Mùa qua nắng đang phơi áo
Chung chiêng tiếng sóng như lời
Em giấu điều gì trong mắt
Dùng dằng
câu hát Người ơi!...
 
 
 
 
 
 
 
  Gửi Hà Nội
 
Hà Nội sớm mai
Ngọn gió lùa qua vòm cây ngàn tuổi
Nắng nghiêng vàng tóc liễu xanh bờ rối
Lả lơi sông sóng sánh vỗ chân cầu.
 
Phố vừa đông. Và bờ bãi dãi dầu
Ta nghe thấy tiếng chim chuyền rất khẽ
Tiếng còi tàu vọng vào xưa suy nghĩ
Nhắc miên man, dằng dặc suốt hôm nay.
 
Ta thấy thần Bạch Mã trầm ngâm bên dòng sông Tô hẹp
Bến thuyền xưa người ngựa hiện về
Tiếng gió hú nơi cọc ngầm trấn yểm
Hồn Cao Biền đã ra khỏi cõi mê?
 
Những khúc khuất nước đã đo vào cũ
Bát tự phân Hoa, ngôi đất trong sông
Hà Nội – Thăng Long nguyên địa khí vẫn thăng
Và số Tám ám ảnh đời lịch sử…
 
Mưa tháng Mười, mưa bay bay như ngủ
Se sắt nhớ Người trên đỉnh cao Lăng
Đài Liệt sỹ đứng nghiêm chào phố
Hoa vong linh rải suốt đêm rằm.
 
Ta đi về phía xưa: Chương Dương, dốc Hàng Than, Hàm Tử
Nghe quân reo, ngựa hí bãi bồi
Lời tiền nhân: Thái bình gắng sức
Để muôn đời Âu Vàng vững không thôi…
 
Cửa Đông Quan có ánh sao Khuê
Thơ Bình Ngô hoà Lời thề Độc Lập
Bóng Anh hùng như màu ngọc phách
Sáng phía nào cũng thấy thương dân.
 
Hội hoa làng giá vua ngự Hồ Gươm
Nhạc tấu thánh, Gióng, Chử về hạ thế
Mưa Trấn Vũ, gió Văn Đàn kinh kệ…
Trên thuyền kia có vua Lý đang về.
 
Đức Minh Không tay nải trễ trên đê
Trâu Vàng phun sương bên nhà hàng, khách sạn
Lóng lánh ngọc châu như đúc từ đồng đạn
Mộ Nghìn năm, gươm súng hoá tranh, hoa…
 
Đêm nay thiêng, Bốn cõi nhà ta
Hà Nội gió, gửi mùa Thu vào cốm
Cốm gửi hương vào đường, thành, tranh, tượng
Tượng anh linh gửi sử vào đời.
 
Này em yêu, hình như nắng lên rồi
Lá trong lá, tay trong tay, ta đi về phía ấy
Gửi nụ cười. Hà Nội ơi nhớ lấy
Ta vừa xa, ta lại nhớ. Ta yêu…
 
                     Hà Nội 10/10/2009
 
 
 
 
Phập phềnh sênh phách
 
Phập phềnh sênh phách
Lời ngân nga ứ hự
Câu trù
Thướt tha uốn lượn lư đừ
Bờ môi mọng mật lúa đồng cây cỏ
Phập phềnh ngực Xuân
Cong cong đàn bầu thiếu nữ
Xuân này mới gọi là xuân!
Em mớ ba lúng liếng
Mắt tình rót xuống nhân gian
Anh gã thợ lực điền đóng khố
Kéo đàn
Màu sênh phách vàng như ngày hội
Đêm trăng lên tròn như giếng trinh
Em đứng đợi
Bến nước sân đình
Tóc đa, hoa gạo chúng mình
Cởi áo cho nhau…
 
 
 
 
 Chiều đảo Bạch Long Vỹ 
 
Nhô lên
Đội lên sóng
Xanh bức phù điêu
Hồng màu chúm chím
Môi cô hàng xén trên hồ
Nắng chiếu dải áo cô
Nghiêng nét sóng lông mày phá phách
Đôi mắt biển tinh nghịch
Em rót gió vào anh!
 
Chiều đảo Bạch Long xanh
Em ỡm ờ
Thơm như mực.
 

 
 
Hải Hậu quê ta
 
Ba trăm năm mở đất
Dấu người đi sau, dẫm lên người đi trước
Đất hình thành trên sóng nước mông mênh
Ba trăm năm, hàng vạn cuộc đời
Mặn như đất, phèn chua, úng lợ.
 
Đất nở ra hoa
Hoa nở những bài ca
Mở đất
Lòng người chân thật
Xanh như ngô lúa dâu non
Tiếng người như tiếng sóng
ầm ào nhân hậu vô biên
Hải Hậu quê em
Hải Hậu quê anh
Hải Hậu sông
Hải Hậu biển.
 
Con cò bay, chở nắng xanh
Con còng mải miết chở bình minh
Những dấu chân còn son trên bờ cát
Dẫm lên nhau
Đỏ ối mặt trời….
 
 Trần Trung Phương




Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn