03:31 ICT Thứ năm, 14/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Chân dung văn nghệ

Trịnh Đình Nghi

Thứ hai - 03/08/2015 08:00

Nhà văn, nhà báo Trịnh Đình Nghi
Sinh năm: 1959
Quê: Yên Hồng, Ý Yên, Nam Định
Tốt nghiệp Đại học Luật - Hà Nội
Hội viên hội nhà báo Việt Nam
Hiện công tác tại bộ Giao thông vận tải.
 
Tác phẩm đã xuất bản:
- Nhà quê đi bụi – NXB Hội nhà văn, 2013
- Quan lớn đi bụi – NXB Hội nhà văn, 2014
- Đàn bà đi bụi – NXB Hội nhà văn, 2015
 
Giải thưởng:
- Giải thưởng báo chí năm 2005.
 

Một số truyện ngắn của nhà văn Trịnh Đình Nghi:
 
 

 
NGƯỜI THÀNH PHỐ
 
Chị là nông dân chính hiệu. Thuở trẻ cứ một mình một trâu, con trâu dù khỏe, dù dữ dằn đến mấy, vào tay bà chị là ngoan hết. Có những khi đang cày, trâu phá bĩnh tháo chạy, bà chị vác cày nhảy qua mương chứ không chịu bỏ. Ông chồng thì làm anh công nhân nhì nhằng. Ấy vậy mà cứ nuôi năm đứa con, đứa nào đứa ấy vạm vỡ như lực điền, lại vẫn xây dựng được cơ ngơi nhà ngói sân gạch ngon lành. Năm nào chị cũng “bưng” được cái danh hiệu xã viên xuất sắc nữa chứ.
 Đùng một cái ông anh nghỉ hưu, chị đóng cửa cái cơ ngơi ngon lành ấy, kéo tuốt cả đàn  lớn bé lên thành phố. Cả một lũ lực điền chui vào cái “hòm” hơn chục mét vuông tiêu chuẩn của thời bao cấp ông anh được thành phố phân cho. Cái lý của ông anh là “giàu nhà quê không bằng ngồi lê thành phố”. Rồi ông anh tính, thành phố có lắm người giàu, mình ngồi vỉa hè bơm xe, kiếm đồng tiền lẻ của họ cũng đủ “rung rinh”, còn hơn chán vạn ở quê chân đất mắt toét, bán mặt cho đất bán ưng cho giời.
Thì cứ thử tính đi: cả nhà được năm sào ruộng, gọi là mát tay chăm bón, giống má phân gio, thuốc sâu, diệt cỏ diệt chuột đầy đủ thì một năm thu hoạch hai vụ  được hai tấn thóc, giá cao thì được hơn chục triệu. Ấy là chưa trừ vốn liếng giống má, mà cũng là nói thế, gọi là hạch toán cho oai thôi chứ bán đi thì có mà cả lũ treo niêu, mốc mồm. Chưa nói gì đến chuyện trăm thứ phải chi vạn thứ phải tiêu, nào ma chay hiếu hỉ, nào bệnh tật ốm đau, nào con cái học hành…Tất tật những thứ bà giằng ấy, nhìn vào đâu ?
Cứ lên phố mà dựa cột đèn bơm vá xe ngày hơn bù ngày kém chia ra cũng được đôi trăm ngàn, vị chi là mỗi tháng cũng năm sáu triệu ngọt xoét. Thằng nào ngại lê la bơm vá thì làm cái xe máy nhàng nhàng ngày quất mấy cuốc cũng cứ đút túi đôi ba trăm, mà lại còn vi vu luồn lách phố xá, biết đủ chuyện trên trời dưới đất. Nhàn nhã mà ngon xơi là dắt lưng bộ dao kéo, kiếm chỗ “đắc địa” ngoắc cái gương lên tường rào, ngày vít hai chục cái đầu, mỗi cái đầu lượm ba chục ngàn không phải là mỗi tháng ẵm hơn chục triệu à?
Bài bản bố tính kỹ rồi, cứ thế là hành quân nhằm hướng phố mà tiến. Thời gian đầu chân ướt chân ráo lên thành phố chị chả biết làm gì, thôi thì đi bới rác bán cho hàng phế liệu vậy. Cứ ba giờ sáng là chị dậy lọ mọ đi đến bãi rác, chọn nhặt những thứ mà người ta mua phế thải, sáu giờ người phố đi làm là chị đã xong cái việc của một ngày. Chị tuyệt đối không cho ai biết việc mình làm, kể cả bạn bè hay anh em trong nhà, thanh danh mà, chẳng lẽ để người ta coi thường cái đồ nhặt rác.
 Lại nói chuyện cả lũ “lực điền” kia, nhốt tất vào cái “hộp” hơn chục mét vuông. Một suất lương hưu công nhân và một suất bới rác sao đủ “rót” cho bảy, tám cái “tàu há mồm”. Thế là mỗi đứa mỗi kiểu “nhặt tiền lẻ”, triệt để theo cái lý của ông bố. Đứa thì chạy xe ôm, đứa thì cắt tóc...
Ki ki cóp cóp góp góp nhặt nhặt mãi, rồi thì chị cũng “lên” được gánh la- ghim, ngồi ngay tại cổng nhà.Thôi thì đủ thứ, từ cái kim sợi chỉ cho đến bát cà bát dưa, củ hành củ tỏi... Nhặt tiền lẻ mà. Cũng đến lúc mấy ông lực điền trong nhà nhân đôi hộ khẩu. Làm sao đây? Đứa nào cũng thấm nhuần “đường lối” của ông bố rồi, cứ phải tận thu tiền lẻ, mà tiền lẻ thì bao giờ mới tậu được cái chỗ chui ra chui vào. Thế là nát óc nghĩ cách ngăn thưng, che chắn, bàn lôi ghế gấp, cơi nới chùm hụp... Chưa phải lúc bàn đến xấu đẹp tiện nghi, miễn sao cả bốn cái gia đình nằm được, đẻ được là ngon rồi. Quan trọng cái “thương hiệu” mình là người thành phố.
Đã là người thành phố thì cái gì cũng phải ăn đứt nhà quê. Đàn bà thì tóc tai cũng phải tỉa tót, uốn éo cho nó xoăn như chùm nhãn, mặt mũi cũng phải tuốt tí phấn tí son. Đàn ông tệ cũng phải sơ mi cắm thùng, đôi bàn chân chưa phai hết màu phèn lội ruộng thì cũng cố mà úp đôi giày dù rẻ như tiền lẻ nhưng nó phong cách, chứ cứ sục đôi dép lê tổ ong bằng nhựa tái sinh vàng vàng đỏ đỏ như cái màu gạch cua thì khác gì quê lại hoàn quê.
Mỗi khi có dịp về quê là chị tôi lại xúng xính khoác bộ áo dài, quần nhung tuyết bóng, mùa hè nóng vãi mỡ mà vẫn khoác hờ thêm quả khăn len, đeo cái chuỗi vòng hạt nhựa, được cái nó là nhựa xịn cho nên dân nhà quê trầm trồ “ngọc trai”, tóc tai mặt mũi thì đương nhiên là phải tuốt kỹ rồi, rất chi là dáng mợ. Cả nhà cứ là thuê riêng hẳn một xe ô tô cho đạt độ oách. Về đến đầu làng, việc đầu tiên là phải nhắc bác tài: “Dân nhà quê nó đi lại lộn xộn lắm đấy, bác cứ phải còi mạnh vào nhá.” Chỉ khổ mấy ông bà già nhà quê, nghe tiếng còi ô tô hét như thần sấm, dạt vội vào bụi tre. Bước xuống xe, chị tôi khoan thai lắm, bước nào hỏng là bước lại, vẻ mặt cứ là mặt hàng phố, có ai chào thì cũng chỉ thả đôi lời và nhếch mép kiêu sa, chứ không như ngày xưa đi cày gặp ai cũng phớ lớ, lóe xóe. Như thế thì còn gì là người thành phố nữa.
Ngày giỗ bố, cỗ đã sắp xong thì cái đoàn quân thành phố mới đĩnh đạc, khoan thai nhằm hướng bàn thờ. Sắp mấy quả lê, quả táo cung kính và bài bản lắm, hương thẻ dâng lên, hít hà suỵt soạt một hồi. Người thành phố mà,  khấn vái cũng phải ra bài ra bản, chứ cứ xuề xòa qua quýt như nhà quê thì có mà các cụ quở chết. Đến cái đoạn ngồi vào mâm, chị “lục vấn” kỹ càng, nào là thịt cá mua ở đâu, nấu nướng  thế nào, mấy món rau dưa cua ốc thì chị bĩu môi “nấu nướng chêm nếm thế nào mà tanh như ngóe”, rồi thì “đĩa thịt, đĩa xôi phải xếp thế này, thế này...”. Món nào chị cũng vừa bêu vừa giảng giải, kỹ càng văn hoa, ra điều người thành phố đương nhiên phải thế.
Trong câu chuyện chị cứ luôn ỉ ôi rằng thì là mà, cái nhà sao mà nó tối, nó hôi, cái chăn cái chiếu sao nó nặng mùi, cả đêm chả ngủ được. Ở trên phố á, tôi cứ ngả  mình là chả biết giời đất gì nữa, về quê mới thấy sao mà khổ thế, chiều nay sớm muộn cũng phải lên chứ ở thêm đêm nữa khéo tôi ốm mất! Cơm nước xong xuôi, đứa cháu mang tăm mang nước mời các bác. Cầm cái lọ tăm gí vào mũi khịt khịt chau mày, chị  nói  như con hát xướng danh, để bác gọi nó mang lọ tăm quế đem trên phố về, chứ tăm này hôi quá. Rõ khổ, cái đứa cháu sao mà đoảng, sao nó lại không biết bác nó là người thành phố nhỉ?
Ngày chị ngã bệnh tai biến mạch máu não, đi lại khó khăn, anh em họ mạc khuyên nên thu xếp về quê, nhà cao cửa rộng, nghỉ ngơi cho nó an lành, yên tĩnh, bệnh tình có khi cũng vì thê mà thuyên giảm. Nhưng  chị  dứt khoát không chịu hoàn hương. Bao năm ra phố, học mãi làm người phố, giờ bảo về quê làm người nhà quê, thì phí cái công chị quá.  Nhưng rồi mệnh trời khó cưỡng, chị không qua nổi. Bệnh tật một khi nó đã thăm hỏi nhiệt tình, vèo một cái là nó cướp đi phận người, chả thèm đếm xỉa giàu hay nghèo, nhà quê hay thành phố.
Chị,  sống thì là người thành phố, một đêm đắp chiếu ở quê cũng khó ngủ rồi, nhưng khi chết, chị vẫn về nằm giữa cánh đồng lộng gió, mồ yên mả đẹp.
 Mẹ chết, bố thì đau ốm thường xuyên, có “cái hòm” hơn chục mét vuông ở khu tập thể cũ nát, tối tăm, gặp thời giá cả trên trời, mấy ông lực điền trong nhà chia chác không thành, đứa nào cũng một đồng không chịu, phồng mang trợn mắt, ban ngày ban mặt vác dao lùa nhau như cướp chợ. Đến cái bát hương của mẹ chưa đủ bảy tuần mà chả thằng nào chịu ôm phần cúng giỗ. Cãi cọ chán, ông cả nổi máu yêng hùng, vác cả bát hương ra sông vãi hương hồn chị theo dòng lưu lạc.
Đến bây giờ con cháu chị họa hoằn giỗ chạp mới gặp nhau thôi. Dù mặt mũi có hằm hè, nhưng chúng vẫn có chung một niềm tự hào như bố mẹ chúng: đều là người thành phố.


 
 
 
LÀNG LỄU

Cái tên làng Lễu có từ bao giờ thì chả ai biết, hỏi đến những lão làng đầu bạc phơ phơ chòm râu chấm rốn cũng nghe nói từ bé đã thấy tên làng nó như thế rồi. Cái tên làng mà đọc lên là cứ uốn cong cả lưỡi vẹo cả mồm nhưng mà cha ông đặt tên như thế thì nó cứ là như thế chả ai muốn thay đổi. Không những thế đời này đời khác người trong làng vẫn cứ thấy tự hào về cái tên làng Lễu của mình.
Cách chốn phồn hoa đô hội chẳng bao xa, làng không lớn lắm, chỉ tròm trèm trăm nóc nhà nhưng những con ngõ thì cứ là vòng vo loằng ngoằng vì nỗi vườn tược manh mún mảnh to mảnh nhỏ nên những cái ngõ trong làng mới phải lạng lách nương theo rồi thành ra như thế.
Làng Lễu gần nơi đô hội, đứng ở rìa làng là nhìn thấy ngoài kia phố xá giăng đèn kết hoa. Ấy thế nhưng mà làng thì vẫn chỉ là làng, vẫn bờ tre cây duối, có chăng là bây giờ nhà cửa nhấp nhô thò ra thụt vào, cái cao cái thấp, mái bằng mái nhọn. Có neo đơn túng thiếu thì cũng dúm được tý tường xây mái ngói chứ không còn cảnh mái tranh vách đất như xưa. Cứ theo như các cao niên trong làng nói, vậy là đã khấm khá văn minh lắm rồi chứ như thời trước thì gọi là nhà thôi chứ chui đầu vào để đít ra.
Gần phố đấy, khấm khá đấy nhưng vẫn cứ là làng, vì chỉ thuần ngọn lúa củ khoai nên từ tiếng nói cho đến dáng đi của người làng là cấm có khác đi được, chẳng ra khoan thai cũng chẳng ra vội vàng, nói cười với nhau cứ bô lô ba la, những câu từ thuần chất ngày xưa như: dưng mà, thì vưỡn, không dám, nói có mặt giời… cứ là còn nguyên, mặc cho bên ngoài bụi tre cây duối người ta líu lo tiếng Tây tiếng Tàu như hát.
Bước qua cái cổng làng mốc meo tróc lở là tịnh không còn biết cái hơi hướng phố xá nó ra làm sao nữa. Đầu làng thì lũ chó tru mõm ông ổng, giữa làng đám gà lợn thả rông tục tác xao xác cả vườn trưa, cuối làng thì tiếng mấy bà mấy chị râm ran phớ lớ từ chuyện phân gio giống má, giá cả mớ rau cân thịt… Đường làng cũng đã được rải bê tông đấy nhưng phân bò phân chó vung vãi, ngày mùa thì lúa thóc rơm rạ bừa bộn. Những câu chuyện sau lũy tre muôn đời vẫn vậy, cứ một cái chuyện con con như con trâu bỏ cỏ, con lợn chê cám là cả làng biết, cả làng xôn xao. Xem ra cái thứ âm thanh hỗn tạp chốn quê thế mà vui, thế mà xôm tụ, mà như tìm thấy bóng dáng mình trong cái âm thanh, cảnh vẻ ấy.
Làng quê nào cùng cũng vậy, trong làng thế nào cũng có người ương ngạnh, đứa dở hơi… Làng Lễu cũng có một đứa ngoài ba mươi tuổi chưa chồng. Cứ theo như mồm miệng người làng thì “ngữ ấy ma nào dám rước”. Cũng chẳng rõ tên khai sinh là gì, chỉ nghe dân làng quen gọi là con Lưỡn. Cha mất sớm vì đi cày bị trúng gió ngoài đồng, được mấy năm thì mẹ cũng vứt Lưỡn cho mẹ đẻ rồi bỏ đi đâu biệt xứ, nghe nói là theo giai lên mãi trên miền ngược. Thì là cứ đồn nhau thế chứ nào có ai biết thực hư củ tỉ nó thế nào. Rồi bà ngoại cũng qua đời, họ hàng cũng chẳng còn ai thân thuộc  nên Lưỡn sống một mình lùi lũi vậy. Người thì đen đúa quắt như quả dưa chuột, mắt lèm nhèm, tính tình thì ngây ngây ngô ngô lại bẳn gắt như khỉ. Cái dáng đi của Lưỡn thì cả làng chả ai bắt chước được, người cứ như đổ về phía trước, đầu thì gật gật như cò bắt tép, chân thì bước chéo như vắt sổ. Đã thế lại có cái tật hay trêu chọc chả đúng lúc đúng chỗ, người lớn người bé chả từ ai, cứ nhăn nhăn nhở nhở cười khe khé, thế nhưng có ai mà động chạm đến là Lưỡn tru tréo chỉ chực ăn vạ. Cả làng Lễu này cứ quen gọi là con Lưỡn dở người.
Hàng ngày cứ sáng ra là Lưỡn đi ra khỏi làng đến chiều mới về. Người trong làng ai cũng biết nó đi sang mãi tận cái khu chợ gầm cầu bên thành phố, ai mướn làm gì thì làm nấy, khi thì lau rửa quét cái sạp hàng, khi thì bưng bê cái này cái kia việc gì nó cũng làm ai trả công bao nhiêu thì tuỳ, chứ nó cũng chả bao giờ chê bôi nhiều ít. Được cái cũng vô hại nên nó có trêu chọc thì cũng chả ai chấp, có chăng thì cũng chỉ một câu: Đồ khỉ ! Ấy thế nhưng mà cứ nghe ai đùa giỡn gán ghép cho nó với người này người kia là Lưỡn cười tít cả cái cặp mắt toét, những khi như thế nó thảo tính và vui đến lạ.
Cái Làng Lễu cứ yên bình tuần tự như thế nhưng rồi bỗng có một ngày cả làng xôn xao nhao nhác vì một con khỉ sổng cũi ở đâu xuất hiện. Thân hình con khi đực chỉ to bằng đứa bé hai tuổi, nhưng chắc nó được một nhà giầu nào đó nơi phố xá nuôi lâu ngày nên nó tinh khôn đến mức thành tinh thành quái. Tinh quái lại lì lợm đến mức chả biết sợ người, cứ tót một phát là lên cây nhăn răng khẹc khẹc rồi thì người làm sao mà đuổi được nó.
Không những tinh quái mà nó còn độc hơi độc vía đến mức con gà trống nhốt trong lồng, nó thò tay túm đầu con gà rồi vặt hết lông cổ của con gà. Thế là chả hiểu sao con gà tuyệt không gáy nổi nữa, toàn thân cứ nổi u nổi cục lở loét rồi rũ ra mà chết. Có nhà nuôi con chim trong lồng nó cũng mò vào ngắm nghía rồi thò tay vuốt vuốt cái đầu con chim, vài lần như thế rồi con chim cũng lăn ra chết.
Những ngày đầu nó mới đến làng thì đám trẻ con còn thấy lạ nên cũng hè nhau ném đuổi nó. Nhưng rồi sau khi con gà con chim bị nó giỡn cho chết thì người ta đồn nhau rằng nó đã thành tinh nên nó có tà phép hoặc là cái hơi của nó phả ra độc lắm nên ai cũng sợ mà cấm tiệt trẻ con không được đến gần nó. Câu chuyện con khỉ về làng thế là biến thành chuyện kỳ dị xôn xao, người thì bảo phải giết nó đi, người lại bảo nó đã thành tinh thì không giết được, biết đâu giết nó, nó lại thành ma tà ám quẻ cả làng thì khổ. Thế là thôi, ai nấy cứ bảo nhau mà tránh mà kệ xác nó vì nó cũng chẳng ăn thịt ai, chẳng đốt nhà ai.
Không chỉ trêu chọc con gà con chó mà nó còn tròng ghẹo cả người. Có một hôm nó nhảy lên bàn thờ của nhà ông trưởng họ còn đang hương khói ngày tuần tiết. Bánh kẹo nó chả xơi, nó ẵm luôn ba quả thanh long, hồn nhiên ngồi chén hết một quả còn hai quả nó cắp nách nhảy lên cây nhăn răng khẹc khẹc ra vẻ khoái chí, mặc cho ông già cứ đứng dưới xỉa tay vào nó mà quát tháo: Bố tiên sư đồ khỉ, tao thì khấn tổ tiên khôn thiêng về vật chết mẹ mày đi. Mặc kệ ông già cứ quát cứ chửi, nó nhăn răng khẹc khẹc chán rồi nó ôm quả thanh long nhảy sang cái cây bưởi đầu ngõ. Giời xui đất khiến thế nào lại đúng cái lúc Lưỡn đi về qua gốc cây bưởi, con khỉ ngó nghiêng rồi nó cầm quả thanh long ném cái bộp vào lưng Lưỡn. Giật mình hoảng hốt, rồi cứ như chương trình lắp sẵn Lưỡn rướn người mà tru tréo: Bố tiên sư đứa khốn nạn nào ném tao thế hả, động mồ động mả nhà chúng mày à ? Ngước nhìn lên Lưỡn thấy con khi ngồi trên cành bưởi, tay nó gãi gãi hai cái hòn dái như hai quá cà pháo nhăn răng cười khẹc khẹc. Biết con khỉ đã ném mình Lưỡn huơ cái nón, dẩu mỏ : Tiên sư cái loại khỉ khốn nạn kia, bà thì vật chết con mẹ mày bây giờ. Chửi chán rồi thì Lưỡn cũng nhặt quả thanh long mà đi về.
Cũng từ hôm ấy chiều nào con khỉ cũng leo lên cây bưởi đầu ngõ và mỗi khi thấy Lưỡn đi về là nó lại gãi dái và nhăn răng cười khẹc khẹc…
Những ngày đầu Lưỡn tức lắm, Lưỡn chửi nhưng mà Lưỡn chửi thì Lưỡn nghe, chứ con khỉ thì vẫn cứ nhăn răng mà cười. Cũng có hôm con khi vặt ở đâu quả ổi, quả cam khi thấy Lưỡn đi qua nó lại nhè lưng Lưỡn mà ném. Những ngày đầu thì Lưỡn còn bực tức chửi thề, nhưng chửi rồi thì lại nhặt quả cam quả ổi ấy mà ăn. Nhiều lần như thế đã thành quen, như bản chất con người vẫn vậy có ăn là quen tất. Người xưa bảo: “ăn quen bén mùi” mà. Thế rồi chiều nào con khỉ cũng leo lên cây đầu ngõ để đón Lưỡn đi về và ngày nào nó cũng vặt đâu đó quả này quả kia để ném cho Lưỡn. Bây giờ thì Lưỡn đã quen nhặt rồi, mỗi lần nhặt Lưỡn lại ngửa mặt lên cây nheo đôi mắt toét mà nhăn răng cười với con khỉ. Được Lưỡn cười con khỉ thích lắm, nó lại càng gãi dái và cười tợn.
Cho đến một ngày Lưỡn đi về thì thấy con khỉ ôm hai quả bưởi, lần này nó không ngồi trên cây mà ném cho Lưỡn nữa, nó lẳng lặng đi theo Lưỡn về nhà. Nó để hai quả bưởi lên bậc thềm và thò tay gãi dái rồi nhăn nhở cười. Lưỡn cũng không xua đuổi nó. Lưỡn gọt bưởi ăn không quên đưa cho con khỉ, nó cũng chìa tay nhận và ăn ngon lành. Lưỡn xoa đầu nó, vuốt lưng nó ra chiều thân quen từ lâu. Con khi không nhăn răng cười nữa mà chớp chớp hai con mắt. Thế rồi con khỉ đi, nó đi đâu không biết, hai ba ngày Lưỡn đi về đầu ngõ ngó nghiêng dáo dác tìm nó nhưng chẳng thấy bóng dáng nó đâu. Tự nhiên Lưỡn thấy buồn, thấy thiếu vắng.
Đến ngày thứ tư thì con khỉ về, khi Lưỡn mở cổng vào nhà đã thấy con khi ngồi ở bậc thềm tay nó khư khư ôm một con gà đã vặt hết lông. Nó đưa con gà cho Lưỡn rồi đưa tay gãi gãi cái đầu, mắt nó chớp chớp. Đã quen với chuyện con khỉ đưa gì cũng ăn nên Lưỡn xách con gà vào làm thịt. Bữa cơm ấy dọn ra con khỉ cứ ngồi cạnh mâm cơm, thỉnh thoảng Lưỡn lại gắp một miếng thịt gà đưa cho nó, con khỉ chìa tay nhận và ăn ngon lành. Bỗng nhiên Lưỡn bật cười khanh khách rồi nói với con khỉ: giá mà mày cũng biết nói nhỉ, hay là mày ở luôn với tao coi nhà cho tao nhỉ ? Nhưng mà mày hôi lắm.
Ấy đấy, bẩn như Lưỡn mà vẫn còn chê khỉ rằng hôi.
Lại một lần nữa dân làng Lễu xì xầm về chuyện con khỉ. Người ta thấy lạ, cả làng sợ con khỉ, ghét con khỉ nhưng chỉ có Lưỡn là không sợ mà lại còn thuần được con khỉ mang về nhà nuôi. Lạ lắm, hoài nghi lắm thế là thành chuyện vì tự dưng con khỉ hiền lành không quậy phá, không tròng ghẹo nữa mà lại ngày ngày quanh quẩn ở hẳn nhà Lưỡn. Người ta rỉ tai nhau như là chuyện thần chuyện phật. Người khen Lưỡn thế mà giỏi, kẻ ác thì thêu dệt đủ điều mà chốt lại là khỉ ở với khỉ là hợp nhau. Thậm chí có kẻ còn quả quyết rằng: Có hôm trời tối đi ngang qua nhà Lưỡn thấy tối om nhưng mà nghe rõ tiếng Lưỡn cười chí choé, tiếng rên ư ư…
Lúc đầu mỗi khi Lưỡn đi ra đường người ta lại nhìn cô với ánh mắt săm soi dò xét.
Lâu dần cái chuyện con khỉ ở với Lưỡn rồi cũng thành quen, chẳng ai còn hơi đâu mà ngó nghiêng bàn tán. Nhưng rồi một ngày người ta không thấy Lưỡn sáng đi chiều về như thường lệ nữa, mấy người ở cùng cái ngõ với lưỡn thì kháo nhau rằng chắc Lưỡn đi làm rồi ở lại luôn bên cái khu chợ gầm cầu bên thành phố.
Cho đến một hôm mấy người hàng xóm đi ngang qua nhà Lưỡn bỗng thấy con khỉ cứ chạy ra cổng túm lấy ống quần họ, vừa giật vừa kêu khẹc khẹc. Chả hiểu chuyện gì, người ta lại thấy sợ khi bị con khỉ trêu trọc, phá quấy nên bỏ chạy. May sao có một ông lang vườn đi qua, con khỉ lại chạy ra túm gấu quần ông mà giật mà khẹc khẹc, nó níu không cho ông đi, đầu cứ rướn vào trong nhà. Linh tính thế nào ông lang vườn đi theo con khỉ vào nhà . Căn nhà ẩm thấp và hôi hám nồng nặc, Lưỡn nằm trên giường đầu tóc rũ rượi, đôi mắt toét lờ lờ, thở khò khè. Hiểu ra vì sao con khỉ cứ lôi chân ông, ông lặng lẽ cầm tay bắt mạch cho Lưỡn, ông thoáng giật mình và lẩm bẩm: Hỏng rồi con ơi!
Hai hôm sau thì Lưỡn đi. Khi hàng xóm vào để đưa Lưỡn ra mọi người thấy con khỉ ngồi ủ rũ bên Lưỡn, trên tay nó cầm quả chuối đã bóc vỏ nhưng chưa cắn miếng nào. Chắc là nó muốn bóc cho Lưỡn ăn, nhưng...
Cái quan tài cũng chỉ là mấy miếng ván gỗ cũ ghép lại rồi hàng xóm xúm vào khiêng Lưỡn đi, chẳng kèn trống gì. Ngoài ông lang vườn ra thì chẳng ai biết Lưỡn đi vì bệnh gì mà nhanh thế. Bây giờ thì hình như ai cũng động lòng mà xót xa cho một phận đời. Con khỉ cũng lặng lẽ đi theo cái đám người khiêng quan tài của Lưỡn. Rồi chiếc quan tài được người ta vùi xuống đất trong buổi chiều xám xịt. Rồi người ta đi về ai vào việc nấy. Còn con khỉ cứ đứng đó, nó không theo đám người về làng.
Từ hôm Lưỡn đi, người làng Lễu không còn thấy con khỉ về căn nhà tồi tàn của Lưỡn nữa. Cũng chẳng ai nhìn thấy bóng dáng nó lảng vảng đầu làng cuối làng.
Rồi một ngày dân làng Lễu lại kháo nhau, con khỉ đã chết rồi. Một người già trong làng đi thăm một tổ tiên, đã phát hiện xác của con khỉ. Nó chết khô trong cái tư thế ngồi gục đầu xuống,  bên ngôi mộ của Lưỡn đã lấm tấm cỏ xanh...



 
 
 
ĐÀN BÀ ĐI BỤI

Ngày cô lên xe hoa chả riêng gì họ hàng mà đến cả hàng phố cũng hoan hỉ, bạn bè khối đứa suýt xoa: đẹp đôi như mộng. Vậy mà ngọt ngon chả được bao lâu. Phũ đời chồng vợ đầu tiên là hai cái bạt tai nổ đom đóm mắt. Giận chồng ba ngày thì ba ngày nó phớt: “kệ mẹ mày”. Không dựng tấm thân dậy mà lò dò kiếm miếng thì coi như đi hầu ông vải. Những tưởng phát ra đòn dằn mặt ấy chỉ là “dậy vợ từ thuở còn thơ” nhưng rồi chuyện ấy cứ diễn ra như một sự bình thường, có vợ là phải đánh, vợ nói gì cũng điếc.
Thế là thôi, thế là từ đó đúng sai, phải trái, vô lý hay có lý... Tốt nhất là câm mồm.
Cãi thì một bạt tai, im không trả lời thì: “mày khinh bố mày”, thế là nóng mắt túm tóc đập mặt vào tường. Cãi tiếp thì thuận chân cho gọn cái đế giầy vào mặt vãi máu xem cái độ lỳ của mày đến cỡ nào.
Bạn bè có đến khuyên can thì: Lũ chúng mày một giuộc, tiện thể múc luôn con bạnvài đạp: cút mẹ mày đi!
Ngày rảnh rỗi bạn bè ngồi với nhau thì:  Phê pháo gì cái lũ tí tởn chúng mày, chỉ tụ bạ tám buôn, hớt giai nói xấu chồng như chó ghẻ. Lại còn face phiếc đong đưa hò hẹn, đĩ bợm, sâu hàng cả lũ. Dẹp mẹ mày đi, vo ve vừa thôi tao đập nát cái điện thoại bây giờ. Ngoài giờ đi làm thì phải chăm lo gia đình chồng con, quên mẹ mấy cái chuyện đong đưa, nhố nhăng nát chuyện.
Vợ chồng gì mà cả ngày nhìn mặt cứ lầm lỳ lấm lét như muốn ói, đêm thì chẳng nói chẳng rằng lột phứa ra úp mặt húc như trâu húc mả, chả cần phải biết mày có sướng hay không. Không sướng cũng phải giả vờ rên rỉ không thì no đòn vì can cái tội: Tao .. với mày mà mày lại nghĩ đến thằng khác. Nhục!
Lặng lẽ sống, lặng lẽ làm, lặng lẽ nghiến răng mà giả vờ sung sướng... Lặng lẽ cho yên cửa yên nhà, cho mẹ cha khỏi rầu lòng xót ruột, cho đẹp mặt với đời kẻo rìu búa thị phi loại lộn chồng chốn chúa, loại quá quắt vô tình....
Cũng dằn lòng nghiến răng vì con vì cái cố đấm ăn xôi!
Nhưng chả lẽ phận người lại tệ quá con giun. Oằn lên ư? Nổi loạn ư ? Phá bỏ ư ? Còn mẹ còn cha, còn tiếng để đời và nỗi lo con cái. Nặng lòng lắm nỗi, sống mà như vô hồn, nhà cửa đấy, gia đình đấy mà chả mấy khi nụ cười được nở trên môi. Bức bối quá, áp lực suy tư đè nặng mỗi ngày...
Lại chiều nay bấc chì qua lại mấy câu, thằng chồng thượng cẳng mấy cước rồi đạp ra đường kèm theo lời tuyên phũ: Biến mẹ mày đi.
Ờ, thì đi. Bạn bè thương lắm nhưng biết làm sao chỉ biết dặn rằng: khi thằng chồng đang phẫn thì tốt nhất đừng tu toe, điên lên nó bóp chết. Đành phải đi, nhưng đi đâu bây giờ ? Ngày thường thỉnh thoảng "nông nhàn" thì bạn bè í ới, sộp ping, sờ pọt, cũng chỉ lượn ngó tăm tia hàng mới hàng lạ cho mãn nhãn là chính chứ mua bán thì họa hoằn. Không lượn ngó thì cũng lê la đĩa ốc cốc chè hoặc vắt vẻo cà phê cà pháo tụ bạ tám buôn nhí nhố cho đỡ nhạt, rồi ai về nhà nấy.
Bây giờ bảo đi thi biết đi đâu. Giờ này bạn bè chúng nó còn đang sấp ngửa lo con cái, cơm nước gia đình, làm gì có chuyện rỗi hơi cuối chiều sẩm tối. Vác mặt về nhà thì thương mẹ, ngại anh em, chả lẽ thỉnh thoảng lại về tâu: Chồng con nó đánh. Thương con thì dằn ở trong lòng chứ mẹ nào dám bảo: Nó đánh thì về với tao. Tá túc một bữa thì còn có lý cho chồng nó nguôi rồi về, chứ mà thêm bữa nữa thì thế nào cũng nạp vào tai cái "luận điệu" muôn đời: Đời người con gái đã đi lấy chồng thì sống làm chó, chết làm ma nhà người ta. Chồng đánh vợ chả có gì là trái đạo, nó đánh thì cắn răng mà chịu, mà lo sống cho nên hồn, không có cái kiểu chồng đánh thì chạy về nhà mẹ đẻ nhá.
Câu hỏi biết đi đâu bây giờ cứ quay cuồng trong đầu. Tha thẩn một lát rồi như ma dẫn lối chui vào góc quán cà phê. Chọn một góc trong tiệm, đổ cái tấm thân rệu rã ê chề xuống ghế, chán chường hất hàm trả lời đứa phục vụ khi hỏi chị dùng gì?
- Gì cũng được.
Đầu óc mông lung, bùng nhùng muốn vỡ, cô thấy ngán cái nỗi phận đàn bà. Lật giở lại cái chặng đời từ khi “cống” cái tấm thân nõn nà nguyên vẹn cho thằng chồng thì cái chuyện đá đít bạt tai là chuyện vặt, chấp gì những câu mày tao hằng ngày của chồng, buồn mồm ngứa mắt có văng: Đcm mày, thì cũng là cơm bữa. Quen rồi thì lại thấy hay hay như ra chợ gặp bà hàng thịt cân điêu “hát chèo" vào tai khách có sao đâu.
Mà kể ra thì cô cũng nhiều tội: tội con quan, tội xinh gái, tội có học, tội vui tính… Ơ hời! Khốn khổ khốn nạn, là giời sinh ra thế chứ nào cô có đong tình ai đâu.
Đã thế thằng chồng lại như "dân lúa” dở ông dở thằng, nhìn vợ thỉnh thoảng cắp tráp tung tăng bên mấy quả đầu hói, cái bụng phệ, nốc bia chiều khách hồn nhiên như cô tiên. Thế là cay mũi đến độ muốn viêm xoang. Về nhà mặt vợ lại cứ khinh khỉnh vô hồn, thiếu gì lý do để bố mày bồi cho mày mấy cái bạt tai đá đít. Bõ hờn.
Đời sao mà phũ, chắc phải bỏ chạy khỏi cái cuộc sống ngột ngạt này thôi !
Cô cứ ngồi mông lung như thế mà không thèm để ý trời đã tối từ bao giờ. Một ông giai trẻ đoán chừng chị ngồi cà phê là để lõng “hàng” lượn đến thả cái giọng đong nạ dòng kinh điển:
- Chị ngồi một mình buồn thế, tối rồi chị đi ăn với em nhé.
Đang nghẹn với cơn uất chồng chưa lắng, lại chả lạ gì bọn ranh con đổ đốn bậy giờ, cô lừ mắt xẵng giọng :
- Phắn đi cu, chị đang đợi chồng.
Thằng cu giai tẽn mặt lượn mà không quên ném lại một câu: Bố khỉ.
Lũ giai trẻ bây giờ cũng lắm đứa đổ đốn chuyên săn “rau sạch”, cứ đè mấy chị mỡ màng sạch mặt là đong đưa võng vỉa. Chị nào mà lả lơi à ơi là biết ngay “hàng” chồng bỏ, chồng chê, chồng đi xa, chồng già, chồng yếu, chồng nát rượu, cờ bạc lô đề đủ món…Các chị này nhu cầu hơi bị cao nhưng lại ngại cặp bồ cặp bịch, mà bồ bịch là mấy cha đầu hói đầu bạc thì sao kham nổi. Thế là các giai con vào đề một nhát ăn ngay. Khi đã khớp đúng sóng rồi thì tí tởn đưa chị lượn lờ, om chị mấy ly  cho nó nồng nàn, ngó chừng chị mung miêng lóng lánh con mắt là biết bộ cảm ứng của chị đã kích hoạt, bốc chị vào khách sạn nhà nghỉ phục vụ các chị không lên mây không lấy tiền.
Mà cũng chả thiếu chị hệ luỵ lũ trẻ ranh vì nó đủ sức “cắt cơn” vật vã. Thậm chí có choai gặp chị trình cao máy gắt chị giật cho ba cuốc là bủn rủn chân tay vái chị em về. Phi công trẻ lái máy bay bà già là thế đấy.
Đấy là loại đàn bà đi bụi rửng mỡ nừa mùa, bức bối cái cảnh chồng hờ hững trong khi vợ thì hồi xuân hừng hực. Thôi đành vã quá thì đong đưa thòng chú giai con đi đú, cõng nhau vào đâu đó chiêu luôn vài cuốc để chị còn về cơm cháo cho chồng, đưa con đi học.
Riêng cái loại đã nẫu đời đi bụi thì một đi không trở lại mà nếu có về lại với chồng thì cũng đã cắp nách một nhân tình chia lửa dài dài, coi như đó là cái tài khoản riêng thái mỏng ăn dần.
Thằng giai trẻ khuất mặt rồi cô bỗng thấy tủi hờn ứa nước mắt, cô muốn chết, muốn từ bỏ cuộc đời này vì quá ngột ngạt với gia đình mà bao nhiều năm cứ phải cắn răng trong nhà nhăn nhở ngoài đời, kẻo miệng đời dè bỉu. Chả gì cũng là tiểu thư con quan, học hành tử tế, thế mà ẵm thằng chồng vũ phu, thô tục. Nhục lắm!
Vừa khi một gã trai “mày râu nhẵn nhụi” bước đến buông một câu chào nhỏ nhẹ rồi ngồi xuống bên cạnh. Chẳng mặn mà gì với sự có mặt của gã, nhưng cô cũng không tỏ thái độ khó chịu hay phản đối. Bởi cái cách mà gã tiếp xúc với cô nó lịch lãm chứ không có vẻ phàm phu tục tử. Và quan trọng nhất là hình như gã đã đọc được tâm trạng chán sống của cô. Mặc kệ, cô vẫn im lặng không thèm trả lời, đầu óc cô bây giờ chỉ ong ong cái ý nghĩ muốn thoát khỏi cuộc đời này. Cứ yên lặng như thế rất lâu, rồi gã cũng chìa tay nắm nhẹ lấy bàn tay cô và nhả những lời nhẹ nhàng như khi gã đến:
- Muộn rồi về thôi em, anh biết em đang buồn và đang nghĩ gì đấy.
Cô giật mình, nhìn thẳng vào mặt gã như thăm dò. Gã không nói gì thêm mà chỉ khẽ gật đầu.
Chẳng hiểu sao cô ngoan ngoãn đi theo gã vào một nhà hàng. Không hứng thú gì với chuyện ăn mà chỉ muốn say. Khốn khổ lâu nay cứ phải đu đưa tiếp khách cho được việc chứ có mấy khi cô uống rượu đâu, bây giờ kề chén rượu vào miệng chỉ thấy cay và đắng, muốn nuốt mà không nuốt đi được. Người đàn ông đang đối diện cũng không hỏi gì về chuyện của cô, không cần biết cô là ai, mà nhìn cái phong cách của gã cũng có vẻ phớt đời và kiêu bạc,  mời cô đi ăn mà tuyệt đối gã chẳng vồn vã hay xum xoe nịnh nọt.
Cô muốn về nhà nhưng cứ nghĩ đến cái mặt hằm hằm của chồng khi đạp cô ra khỏi nhà còn nhổ vào mặt  một câu tàn nhẫn: “ Biến mẹ mày đi”, cô lại thấy tự ái. Lòng tự trọng và tình yêu bị tổn thương, dứt khoát không thể về nhà vào lúc này.  Nhưng đi đâu bây giờ ? Cô sợ, đã bao giờ cô đi hoang như thế này đâu. Người đàn ông đứng tuổi với một thái độ chân thành và đúng mực, những điều gã nói và phong cách của gã làm cô thấy tin.
Giọng gã rất chân tình:
- Hãy tin đi em, anh không đi tìm em để mua vui. Hãy cho mình một khoảng thời gian yên tĩnh rồi em hãy trở về, em còn tất cả đừng nên có những toan tính cực đoan em ạ.
Đêm ấy cô đã ở chung giường với gã. Dường như chỉ bấy nhiêu thời gian thôi đã đủ để cô hiểu và tin phần nào về gã, có cảm tình với gã. Nằm cạnh gã, nghĩ về chồng cô lại muốn buông thả, muốn chồm lên, muốn ngấu nghiến… Cô muốn ôm, muốn làm điều gì đó như một sự đáp đền sòng phẳng. Nhưng rồi cái thứ nhục dục rất đàn bà trong con người cô không thể trỗi dậy và không thể cho cô cảm xúc để có thể làm điều cô muốn.
 Khi cô cố gắng ôm lấy gã, muốn đặt nụ hôn lên môi gã nhưng có vẻ như gã biết. Giả như là ngủ say vô thức gã với cái gối che lên mặt. Cô hiểu ra nhưng không tự ái.
Rồi cô cũng thiếp đi, trong giấc mơ cô thấy  có một gã đàn ông phong trần nắm bàn tay cô đi đến một khu vườn thật đẹp. Ở đấy có rất nhiều những tảng đá mồ côi nổi vân lóng lánh sắc mầu, có tiếng chim hót véo von và có dòng suối quanh co trong vắt với những đàn cá sặc sỡ sắc mầu tung tăng bơi lượn, có tiếng thác đổ ì ào và những vườn cây xanh mướt mát. Mải mê ngắm cảnh đẹp như chốn bồng lai, khi đi trên chiếc cầu vòm bắc ngang dòng suối, cô bỗng trượt chân… Giật mình, thì ra là cô nằm mơ. Mở mắt, đã thấy gã quần áo chỉnh tề ngồi bên, đưa tay vuốt má cô và vẫn cái giọng nhẹ nhàng như khi mới gặp:
- Nào dậy thôi em, sáng rồi đấy, em ngủ ngon không ?
Cô không biết được gã đang nghĩ gì, có coi thường cô không. Thái độ gã ân cần thân thiện, nhưng nhìn cái phong thái ung dung tự tại và một phong độ bề ngoài rất đàn ông, thế mà nằm bên nhau gã vẫn cứ thẳng băng chuẩn chỉ ngủ ngon lành.
 Cô chợt nghĩ: Hay là cái của nợ kia của gã tèo mẹ nó rồi cũng nên, chứ gái nằm bên thịt da nõn nà thơm ngậy như thế mà cứ như khúc gỗ, thằng khác thì lại chả đớp ngấu nghiến có khi chả để cô kịp leo lên giường ấy chứ. Hêy za… Phức tạp quá !
Trước khi rời khỏi phòng khách sạn, cô choàng tay ôm ngang lưng gã, muốn hôn gã thực sự nhưng gã lắc đầu  nhẹ nhàng gỡ tay cô ra và nói:
- Nào bây giờ anh đưa em về nhé.
Cô chùng chình không muốn về nhưng gã đã chủ động mở cửa xe taxi. Không thể nào khác là cô phải miễn cưỡng bước lên xe. Gã vẫn đứng vẫy tay, khi đã đi khuất rồi cô mới sực nhớ ra cô chưa hỏi tên và xin số điện thoại, cũng không biết hiện tại gã đang làm công việc gì. Từ khi gặp gã, ở bên gã cô chỉ biết ngoan ngoãn nghe theo, nếu có nói thì cũng chỉ là những câu vu vơ và những lời vâng dạ. Đầu óc suy nghĩ miên man, cô chợt giật mình khi người lái taxi hỏi: Chị về đâu ?
Ừ, về đâu nhỉ ? Về nhà bây giờ ư ? Cô chưa thể, chưa muốn và cũng chưa dám về nhà vào lúc này. Bất giác cô muốn quay lại với gã nhưng chắc gì gã còn đứng đó, chắc gì gã đã lại ân cần với cô khi mà gã đã chủ động gọi xe cho cô về. Nghĩ đi nghĩ lại, cô đành phải đến nhà đứa bạn để rồi tính tiếp, chứ còn biết làm sao.
Nghe cô kể về chuyện chồng đạp ra đường, chuyện đi hoang, chuyện đã gặp và ở bên gã như thế nào, rồi chuyện chưa biết gã làm gì, ở đâu, cả số điện thoại của gã cũng chưa biết. Con bạn cô cong môi mà rằng:
- Giời ạ ! Liệu tao có tin được không đây ? Mày đúng là người giời mà gã ấy cũng là loại người giời nốt, chúng mày có bị làm sao không vậy ?
Thói đời, thằng anh nó lú thì thằng chú nó khôn. Cô u mê thì lại gặp con bạn tinh quái, lõi đời. Bao nhiêu năm nay nó cũng chẳng lạ gì cái chuyện cô bị chồng đánh chồng đuổi. Bạn bè thương nhau thật đấy nhưng cũng chẳng dám bàn dám nói. Hôm nay nghe cô kể sự tình, thế là sự tinh quái ấy ngay lập tức phán  như thánh:
- Lâu nay mày sống cỗi cằn khuôn sáo trong cái tử tế dở hơi. Đời là cái chó gì đâu mà cứ phải gồng mình cắn răng chịu khổ,  cung cúc lo cho mọi người, rồi thì nhìn lại mình được cái mẹ gì đâu. Đoan trang à, xưa như “Diễm” rồi bà nhá. Suốt ngày cung phụng mà vẫn bị coi thường, vẫn bị xỉa xói đánh đập, cứ nhắm mắt mà chịu với cái thói vũ phu của chồng à. Con cái thì rồi chúng lớn chúng cũng đi chứ ở mãi với mình đâu. Mình không coi thường, mình không phá bỏ thì hãy tự tìm cho mình niềm vui, niềm an ủi và sẻ chia. Ở đời thiếu cái gì mình tìm cách bù đắp cho mình cái đó. Coi như là một khoảng riêng của mình để mà cân bằng, để cho bớt nặng nề đi, kẻo cứ sống như thế rồi có ngày đến phát điên phát dại thôi.
 Chả lẽ cuộc đời này không còn thằng đàn ông nào tử tế hay sao ? Mà mày xem đấy, thời bây giờ có mấy đứa là không có một thằng cho riêng mình. Trưa ăn cơm với nhân tình, tối về nhà lại vẫn ngon lành cành đào, thế thì đã sao ? Như tao đây này, lão nhà tao hiền lành chuẩn chỉ, cả đời chả dám mở mồm xả tao một câu, thế nhưng tao lại thấy tẻ vì có khi cả tháng chả thèm ngó ngàng đến vợ, cứ lên giường là gáy như lợn. Mình thì cứ tắm rửa, cứ sức nọ sức kia thơm nức mũi mà chẳng ma nào ngửi, cuối cùng thì cũng chỉ nằm hóng mà phát điên. Tao thừa biết lão kiểu gì ban ngày chả đú đởn con này con kia chúng nó ken như ken ruột chó rồi thì còn gì nữa. Thế là tao cũng phải tìm cho mình niềm vui. Mà một khi đã vui thì vui cả làng, mất gì đâu. Nói thật, nhiều đứa ngại chuyện nhân tình thì lại đong mấy thằng trẻ ranh thì còn quá tởm, bọn ấy chỉ được cái chiến khoẻ nhưng chuyện trải đời, chuyện buồn vui nó còn ngu hơn cả mình thì chả phải chỗ để mình tâm sự, giãi bày. Thế nên cũng chả thiếu những đứa cứ lâu lâu lại bịa chuyện đi công tác hoặc công việc nơi này nơi kia, nhưng thực ra là đi đú với người tình cả thôi.
Tao vãi cái ngu của mày, nằm với nó rồi mà còn không biết nó làm gì, ở đâu, đến cái số điện thoại cũng không biết nốt. Tao nói thật với mày thằng đàn ông chó nào thì cũng thế thôi, thấy gái thì như mèo thấy mỡ lại chả muốn đớp liền. Nhưng gã này xem ra hơi bị chất chứ không phải kẻ hàm hồ thô tục, cũng không phải tầm thường đâu. Rất có thể gã đã đọc ra cái ý định tự tử của mày nên nằm với mày mới không hực lên đấy thôi. Mày cứ đợi đấy kiểu gì cũng sẽ gặp lại gã thôi, cùng sống trong cái thành phố này thì thế nào chả có ngày chạm mặt. Có khi gã biết quá rõ vợ chồng mày rồi cũng nên, loại như thế tốt nhất là mình cứ thực lòng chả cần phải đong. Giữ lấy gã để khi buồn bực mà có chỗ xả mày ạ. Nhưng mà mày cũng phải chú ý bản thân đi, chịu khó tuốt tít dung nhan, chỗ nào xập xệ quá thì phải nâng phải đẩy rồi quất hàng lên thì bọn đàn ông soi vào nó mới háo.
Nghe con bạn rao giảng mà cô ong hết cả đầu, nhưng  cô thừa nhận không phải nó không có lý. Hèn gì lúc nào cũng thấy nó cứ phởn hơn hớn.
Còn đang suy nghĩ mênh mang thì con bạn véo von với cái điện thoại. Xong  nó bảo: Chàng của tao xách đồ tiếp tế trưa nay cho bọn mình nhá. Mày ngồi đó tao ra, vì chàng đang vội nên không vào.
Bạn cô lon ton chạy ra mở cổng. Khi cánh cửa xe mở ra cô chợt giật mình, như không tin  nổi vào mắt mình nữa. Đúng là gã rồi!
 

 
Trịnh Đình Nghi


 
Tổng số điểm của bài viết là: 42 trong 10 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
NgaTrinh - 09/08/2015 09:09
Giọng văn dân dã giản dị nhưng đi sâu vào lòng người,dù xa quê mấy chục năm nhưng chất quê hồn quê vẫn được nhà văn thổi vào thấm đẫm. Tôi yêu và tự hào vô cùng về nhà văn Trịnh Đình Nghi người con của Thành Nam văn vật.
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn