18:12 ICT Thứ hai, 11/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Nghiên cứu - Phê bình

Thiền Sư Dương Không Lộ (1016 - 1094)

Thiền Sư Dương Không Lộ (1016 - 1094)

Thiền sư Dương Không Lộ huý Minh Nghiêm, hiệu Khổng Lồ đọc tránh là Không Lộ, biệt hiệu Thông Huyền, quê làng Giao Thuỷ (sau đổi là làng Hộ Xá), phủ Hải Thanh (đời Trần đổi là Thiên Thanh, sau lại đổi là Thiên Trường). Ông sinh ngày 14 tháng 9 năm Bính Thìn niên hiệu Thuận Thiên thứ 7(1016) đời Lý Thái Tổ, tại quê mẹ là làng Hán Lý, phủ Ninh Giang, tỉnh Hải Dương.

Có một miền thơ Sơn Nam Hạ (Đào Vĩnh)

Có một miền thơ Sơn Nam Hạ (Đào Vĩnh)

Sơn Nam Hạ - miền lúa nước châu thổ sông Hồng, sông Đáy trù phú đủ nền cho thơ cất cánh. Và thành phố Nam Định – nơi tụ hội một miền thơ không lẫn với các nơi khác bởi hồn đất, hồn người riêng và cả sự không ồn ào, dẫu thời gian cung bậc mưa nắng đến mấy…

"Việt Nam lịch sử diễn ca" của Vũ Trung Chính (Trần Mỹ Giống)

"Việt Nam lịch sử diễn ca" của Vũ Trung Chính (Trần Mỹ Giống)

So với các cuốn diễn ca lịch sử như Thiên Nam ngữ lục (từ Hồng Bàng đến Lê Chiêu Thống), Đại Nam quốc sử diễn ca của Lê Ngô Cát và Phạm Đình Toái (từ Kinh Dương Vương đến Lê Trung Hưng), Việt sử diễn âm (từ Hùng Vương đến Mạc)... thì Việt Nam lịch sử diễn ca của Vũ Trung Chính có nội dung khá phong phú và đề cập tới thời gian lịch sử dài hơn.

Người "nhiễm phóng xạ" thủy điện (Nguyễn Khắc Phục)

Người "nhiễm phóng xạ" thủy điện (Nguyễn Khắc Phục)

Có lẽ, trong nhiều công việc mới xuất hiện ở Việt Nam thế kỷ này, xây dựng Thuỷ điện là một công việc vừa gian khổ vừa mơ mộng. Còn gì lãng mạn hơn khi anh tận mắt chứng kiến cái dòng nước kia đang chảy như thế bao năm, bỗng một ngày bật lên dòng điện sáng. Bởi vậy, hình như nhiều người làm Thuỷ điện đã bị “nhiễm phóng xạ” lãng mạn này. Nhưng người “nhiễm” khá nặng chính là Vũ Xuân Quản. Và kết cục của sự “nhiễm” này là việc... bật ra thơ, hệt như dòng nước bật lên dòng điện.

Phạm Như Hà trong miền "Mây sông Ninh" (Phạm Trọng Thanh)

Phạm Như Hà trong miền "Mây sông Ninh" (Phạm Trọng Thanh)

Một sự nghiệp thơ còn khiêm nhường, nhưng chắc chắn những bài thơ tâm đắc, những câu thơ hay của nhà thơ Phạm Như Hà trong "Giọt sương", "Mây sông Ninh", "Ngỏ yêu" còn mãi trong lòng bạn đọc thân yêu.

Bình bài thơ "Tìm Người lên Kinh năm ấy" (Phạm Ngọc Khảnh)

Bình bài thơ "Tìm Người lên Kinh năm ấy" (Phạm Ngọc Khảnh)

Hải Thượng Lãn Ông là người tài cao mà thức thời đạt thế, cương quyết bỏ khoa cử, bỏ đường quan lại, đem tài năng chí khí xây dựng sự nghiệp trên nền y học, lánh vào quê mẹ Hương Sơn - Hà Tĩnh, để "Đọc nghìn trang sách hiểu nghìn chứng trạng / Lánh bụi phồn hoa tìm chốn rừng cây". Suốt trong thời gian hơn 30 năm, ông nỗ lực phấn đấu cho sự nghiệp ấy và đã thành công "Án thư đặt trên thạch bàn Hà Tĩnh / Hải Thượng Y tông tâm lĩnh truyền đời". Ông đã xây dựng được một nền y học Việt Nam toàn diện, về lý luận, về phương pháp điều trị, về dược thảo - thiên về dùng thảo dược Việt Nam.

Quê Nam Định, người Nam Định (Đắc Trung)

Quê Nam Định, người Nam Định (Đắc Trung)

Điều kiện tự nhiên, truyền thống lịch sử và không gian văn hoá lâu đời đã tạo cho người Nam Định những đặc trưng riêng: cao ráo, sáng sủa, ung dung đĩnh đạc tự tin, mắt luôn sáng, miệng luôn tươi, tính tình ôn hoà, phong thái lịch lãm, ngôn ngữ chuẩn xác, tâm hồn cởi mở dạt dào cảm xúc, triết lý sâu sắc, mê văn chương, trọng đạo nghĩa, đặc biệt giầu lòng yêu nước, tâm thiện, lòng nhân và rất hiếu học.

Phạm Ngọc Khảnh với những trang văn tình nghĩa (Trần Văn Lợi)

Phạm Ngọc Khảnh với những trang văn tình nghĩa (Trần Văn Lợi)

Người đọc xúc động trước tình cảm của một con người luôn biết trân trọng quá khứ, luôn nâng niu và gìn giữ từng dấu tích lịch sử – văn hoá của quê hương. Bằng ngòi bút tâm huyết, đầy trách nhiệm của mình, Phạm Ngọc Khảnh đã một lần nữa, thắp sáng lên những vẻ đẹp mà đã có lúc, có nơi ít nhiều bị quên lãng.

"Lạc nẻo đường trăng" của Chu Đình An (Trần Mỹ Giống)

"Lạc nẻo đường trăng" của Chu Đình An (Trần Mỹ Giống)

Bao nhiêu thao thiết, đau khổ, nhọc nhằn với thơ - với đời để có được mùa thu hoạch nảy chồi đơm hoa, để dòng thơ vắt ngang qua đỉnh trời thì cũng đáng lắm, tự hào lắm. Hình ảnh, tứ thơ như vụt lóe, sự giao thoa giữa ý và tình, thể hiện rõ ý tưởng và cảm xúc mạnh mẽ, khát vọng lớn lao của tác giả.

Trăng xuân trong thơ Trần Nhân Tông (Trần Văn Tích)

Trăng xuân trong thơ Trần Nhân Tông (Trần Văn Tích)

Vành trăng mùa xuân xuất hiện là để nói thay con người, bằng ngôn ngữ thiên nhiên xây dựng trên ngôn ngữ nhân loại. Ngôn ngữ thiên nhiên được hồn thơ vận dụng một mặt để giao tiếp với nội tâm của mình, mặt khác để ký thác thông tin gửi cho người khác. Trăng xuân trong thơ Trần Nhân Tông không yếu đuối bi luỵ. Và nhà thơ thưởng trăng xuân tuy chỉ một mình nhưng không cô quạnh đơn độc.

Đằm sâu một giọng thơ miền châu thổ

Đằm sâu một giọng thơ miền châu thổ

Cùng lứa tuổi, cùng quê Nghĩa Hưng và cùng là hội viên bộ môn thơ của Hội VHNT Nam Định. Thế vậy mà mãi tới năm 2006, tôi mới được gặp Trần Văn Lợi. Tuy vậy nhưng rồi khi gặp nhau tôi lại không có sự bất ngờ nào cả, bởi từ trước đó rất lâu, khoảng từ giữa những năm 90 tôi đã biết về Lợi, đã được đọc nhiều thơ của Lợi trên các tờ báo và tạp chí của tuổi mới lớn lúc đó như Hoa Học Trò, Mực Tím... Và rồi sau này, khi có trong tay hai tập thơ “Miền gió cát” (NXB Thanh Niên - 2000) và “Lật mùa” (NXB Hội nhà văn - 2005) của tác giả Trần Văn Lợi, tôi lại càng có một định hình rất rõ nét về một con người, một tâm hồn thơ dung dị và đằm sâu, mang đặc tính của một miền châu thổ.

  Trang trước  1 2 3 ... 11 12 13