22:24 ICT Thứ tư, 13/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Nghiên cứu - Phê bình

Nỗi ám ảnh thuở hoa niên (Trần Trung)

Nỗi ám ảnh thuở hoa niên (Trần Trung)

Tế Hanh đem cái trực giác Giời cho con người mà đảy tiếp, mà cộng hưởng với tâm tình nhạy cảm của thi nhân. Cũng bởi thế, xúc cảm chủ quan tự lòng thi sĩ, tự ngân lên tiếng nói của lòng mình. Mượn vẻ nặng nề của đối tượng miêu tả (những con tàu), nhà thơ đã nghe và thấm những cảm giác từ miền sâu thẳm của tâm tư.

Tú Xương với "Đường thi hợp tuyển ngũ ngôn luật giải âm" (Phạm Trọng Thanh)

Tú Xương với "Đường thi hợp tuyển ngũ ngôn luật giải âm" (Phạm Trọng Thanh)

Tú Xương "trong con mắt xanh thời gian", việc nhìn nhận đánh giá những cống hiến của nhà thơ Non Côi sông Vị trong văn học Việt Nam những năm cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX được khẳng định từ các tuyển tập tác phẩm Tú Xương, từ các công trình nghiên cứu về ông của các soạn giả trong Nam, ngoài Bắc nhiều thập niên qua.

Hai nửa vầng trăng - Một bài thơ ám ảnh (Trần Thanh Phương)

Hai nửa vầng trăng - Một bài thơ ám ảnh (Trần Thanh Phương)

Đây là bài thơ đạt giải B Cuộc thi thơ năm 1981 – 1982 của Tuần báo Văn Nghệ. Đọc bài thơ, mặc dù còn nhiều chỗ chưa thể hiểu ngay được, nhưng nỗi xót xa của hai nửa vầng trăng chẳng thể nào đến được sự viên mãn cũng như linh cảm về cuộc đời “một nửa” của nhân vật trữ tình cứ luôn ám ảnh trong tâm trí, buộc tôi phải đi tìm hiểu sự thật suốt nhiều năm qua.

Khoa trương trong ca dao của người Việt (Nguyễn Ngọc Kiên)

Khoa trương trong ca dao của người Việt (Nguyễn Ngọc Kiên)

Tác giả Cù Đình Tú còn nhấn mạnh, khi sử dụng cũng như khi phân tích khoa trương không được dừng lại ở sự “quá lời”, “sự phóng đại” bởi vì cường điệu qui mô chỉ là phương tiện, là công cụ biểu đạt: phải hướng tới mục đích của sự biểu đạt là nhằm làm rõ hơn bản chất của đối tượng. Theo ý nghĩa đó thì khoa trương không phải là nói dối, nói sai sự thật mà làm nổi rõ một bản chất nào đó của đối tượng.

Đinh Hùng, con đường thơ độc đạo (Đỗ Trường)

Đinh Hùng, con đường thơ độc đạo (Đỗ Trường)

Khi đi sâu vào nghiền ngẫm thi ca tiền chiến, với bút pháp tượng trưng, siêu thực để lại ấn tượng sâu đậm nhất trong tôi là hai thi sĩ Bích Khê, và Đinh Hùng. Có thể nói, với lứa tuổi năm, sáu mươi hiện nay, nếu sinh trưởng ở miền Bắc Việt Nam, ngoài giới nghiên cứu chuyên môn, chắc chắn có rất ít người được đọc và biết đến nhà thơ Đinh Hùng.

Phạm Phú Lâm - Hành trình đi tìm cái đẹp (Trần Đắc Trung)

Phạm Phú Lâm - Hành trình đi tìm cái đẹp (Trần Đắc Trung)

Thường mỗi khi xuất bản một tác phẩm công trình, người ta có nếp quen chọn cho đứa con tinh thần một cái tên ngõ hầu toát yếu được nội dung ý tưởng muốn gửi gắm, hoặc ít ra cũng chuyển đến bạn đọc một tín hiệu gây ấn tượng, tạo sức hấp dẫn ban đầu…, Ở đây, Phạm Phú Lâm dường không mấy để tâm đến bề ngoài câu chữ.

Một thái độ cảm thụ văn chương nghiêm túc và có trách nhiệm (Trần Hồng Giang)

Một thái độ cảm thụ văn chương nghiêm túc và có trách nhiệm (Trần Hồng Giang)

Lâu nay chúng ta mới chỉ biết đến Trần Văn Lợi với tư cách là một nhà thơ trẻ của đất Nam Định, nhưng qua tập sách “Qua những mùa trăng” (tập khảo luận và cảm nhận văn chương, NXB Hội nhà văn 2015) ta thấy ở đây một góc nhìn mới mẻ, một nét biến đổi về tư duy nghệ thuật, cũng như sự tìm tòi khám phá những sắc thái văn học khác ở tác giả này.

Có một Hà Nội như thế... (Nguyễn Ngọc Kiên)

Có một Hà Nội như thế... (Nguyễn Ngọc Kiên)

Còn “những mùa chơi” là mùa gì thì chỉ người trong cuộc mới hiểu được. Tiếp theo là cái điệp khúc “... là của tôi” được lặp đi lặp lại nhiều lần. Sau mỗi lần như vậy, tác giả như tự hỏi rồi lại tự trả lời. Thì ra kiến thức về Hà Nội của một người Hà Nội bị dồn nén bấy lâu, nay mới có dịp bung ra qua những lời thơ mộc mạc, giản dị.

Có một đêm buốt như thế (Trần Trung)

Có một đêm buốt như thế (Trần Trung)

Giản dị mà cảm động trong lối so sánh cụ thể, trực tiếp của nhà thơ. Hình ảnh ấy như chợt hiện lên trong đêm đông buốt giá; hiện lên trong cảm quan “mục sở thị” của người thơ. Bà mẹ từ đời, thoắt thành bà mẹ của chính mình trong xót xa, thấm thía mà nhà thơ không cần vận đến mảy may từ ngữ xót, thương nào...

Thiên tài quân sự Võ Nguyên Giáp (Đắc Trung)

Thiên tài quân sự Võ Nguyên Giáp (Đắc Trung)

Thiên là Trời (tạo hóa). Tài là tài năng. Thiên tài là tài năng được Trời ban. Không phải ai muốn cũng có. Tuy nhiên thiên tài chỉ xác lập bởi tài năng cùng việc không ngừng nâng cao học vấn và kinh nghiệm thực tiễn. Đồng thời được đảm trách nhiệm vụ với đầy đủ quyền hạn để phát huy. Nếu không, tài năng cũng mất.

Bóng tối, nỗi ám ảnh và... (Trần Trung)

Bóng tối, nỗi ám ảnh và... (Trần Trung)

Nét đặc sắc trong truyện ngắn của Thạch Lam là sức gợi của những câu chuyện dường như không dụng công về “cốt”; Mà, vẫn tỏa lan sự dịu nhẹ-dịu nhẹ mà thấm thía về thân phận con người. Dòng chảy tâm tình của Thạch Lam qua những truyện ngắn đặc sắc của ông, thường hướng tới hai đối tượng đáng yêu và cũng đáng thương trong xã hội cũ : phụ nữ và trẻ thơ. “Hai đứa trẻ” là một truyện ngắn đặc sắc (trong tập truyện “Nắng trong vườn”-1938) của Thạch Lam.

Chất Thiền - điểm đến của tình yêu (Đoàn Thị Khánh Trang)

Chất Thiền - điểm đến của tình yêu (Đoàn Thị Khánh Trang)

Tôi đến với thơ Nguyễn Thế Kiên rất tình cờ, giữa lúc những vần thơ lục bát Truyện Kiều “ án ngữ” trên từng trang giáo án và và những vần thơ tình thiết tha của chàng trai chân quê Nguyễn Bính. Tôi thích lục bát của tình yêu nên lục bát cách mạng trong thơ Tố Hữu cũng đã không gây sự chú ý với tôi.

Tiểu thuyết "Cá Hồi" - Cảm quan phê phán con người từ góc nhìn sinh thái (Trần Xuân Tiến)

Tiểu thuyết "Cá Hồi" - Cảm quan phê phán con người từ góc nhìn sinh thái (Trần Xuân Tiến)

Hành trình hồi hương để sinh sản của cá hồi là hành trình tự nhiên mang đặc tính giống loài nhưng đồng thời, nó cũng hàm chứa ý nghĩa ẩn dụ về hai hành trình lớn khác. Một là hành trình tìm kiếm bản thân, truy nguyên bản thể, tự vấn mục đích của cuộc đời. Hành trình trở về cố hương của loài cá hồi là hành trình trở về với cái nguyên khởi, trở về xuất phát điểm của sự sống.

Luận về Nhẫn và Đời (Đắc Trung)

Luận về Nhẫn và Đời (Đắc Trung)

Người ta đã tìm nhiều cách giải tỏa áp lực ấy. Từ những trò tiêu khiển tầm thường: quay cuồng điên loạn dưới ánh đèn màu và tiếng nhạc đinh tai nhức óc, say xỉn bởi bia rượu, mê muội trong trác táng. Hoặc du lịch, đọc sách, chơi thể thao, tìm bầu bạn sẻ chia tâm sự. Hoặc ngồi thiền, suy ngẫm cầu đến sự che chở, phù hộ, giải thoát của tín ngưỡng, tôn giáo, tâm linh...

Đèo Hải Vân - Hai bài thơ hay thế kỷ XIX (Phạm Trọng Thanh)

Đèo Hải Vân - Hai bài thơ hay thế kỷ XIX (Phạm Trọng Thanh)

Vào năm Minh Mệnh nguyên niên (năm Canh Thìn, 1820), nhà vua cho tôn tạo cửa ải Hải Vân thành "Đệ Nhất hùng quan". Lên đèo mây, dừng bước trước Hải Vân quan, chúng ta không thể không nhắc đến những thi nhân từng một thuở làm người "hành dịch", trên đường công vụ vẫn đeo dây thao với "túi thơ, bầu rượu", trao lại cho hậu thế những bài thơ đặc sắc.

Mỗi số phận con người một triết lý nhân sinh (Phạm Ngọc Khảnh)

Mỗi số phận con người một triết lý nhân sinh (Phạm Ngọc Khảnh)

Nhà văn Lê Hoài Nam vốn là một cựu chiến binh; những năm tháng gần đây ngòi bút của anh tràn đầy bao nỗi niềm thế sự. Càng tràn đầy nỗi niềm anh viết càng lên tay. “Bữa tiệc ly” tập truyện ngắn với đề tài lịch sử và Thiên Chúa giáo cuốn hút và thức tỉnh những giá trị nhân bản; tập truyện ngắn và bút ký “Đi qua Gạc Ma đến đảo Sinh Tồn” giúp ta lắng nghe nhịp đập con tim người lính biển…

Tình yêu thơ của một nhà giáo (Trần Bá Giao)

Tình yêu thơ của một nhà giáo (Trần Bá Giao)

Làm đến tập thơ này anh vẫn coi mình mới chỉ vào được ngôi nhà thiêng này như người mới bước vào nghiệp thơ. Anh băn khoăn ở độ tuổi ngoài sáu mươi của anh không biết có thể say với nghiệp văn chương nữa không, có nên tiếp tục đi theo con đường thơ nữa không. Nghĩ như anh thế là nghiêm túc, đúng với tư cách của một nhà giáo.

Mong manh sắc tím qua cầu (Lê Hà Ngân)

Mong manh sắc tím qua cầu (Lê Hà Ngân)

Cả một trời yêu bao giờ trả lại, cho nỗi nhớ đong đầy xót đắng trong tim. Em đi rồi là tất cả đi theo, cho trời quê chợt tím sậm nhung nhớ, cho bước chân em dùng dằng vạn trời thương. Nỗi nhớ ấy dẫu mong manh sương khói nhưng cứ đầy lên rồi ùa dậy thành thơ.

Một cuộc ra quân rộn ràng, tấp nập (Đỗ Thanh Dương)

Một cuộc ra quân rộn ràng, tấp nập (Đỗ Thanh Dương)

Đó là cuộc “ra quân” của các Hội viên Bộ môn Thơ – Hội VHNT Nam Định vào nửa đẩu thập kỷ thứ 2 thế kỷ XXI, khi đất nước bước vào mùa xuân thứ 25 của sự nghiệp đổi mới, khi khoa học kỹ thuật phát triển như vũ bão, nhất là công nghệ thông tin, khiến đất nước có điều kiện hội nhập rộng rãi vào khu vức và thế giới, kể cả ở lĩnh vực tâm hồn – thơ văn, nhạc, họa.

Hương sắc Tết trong thơ Nam Định (Trần Văn Lợi)

Hương sắc Tết trong thơ Nam Định (Trần Văn Lợi)

Mỗi khi Tết đến xuân về, đất trời và vạn vật lại có dịp được giao hoà, dâng tràn nguồn sinh khí mới, muôn hoa lá cỏ cây lại đâm chồi nảy lộc và lòng người thêm xốn xang, phơi phới. Giữa khung cảnh nên thơ, giàu xúc cảm đó, hầu như mọi nhà thơ đều dành những trang viết trang trọng về ngày Tết cổ truyền.


Các tin khác

  Trang trước  1 2 3 ... 11 12 13  Trang sau