22:45 ICT Chủ nhật, 27/05/2018
h

Trang nhất » Tin Tức » Thơ

Chùm thơ (Phạm Ngọc Khảnh)

Thứ tư - 25/04/2018 09:27
Chùm thơ của Phạm Ngọc Khảnh
 
THANH MINH VỀ LÀNG
                                                                               
Bằng chiếc ô tô nhỏ
Chạy trên đường như bay
Xịch về đầu xóm ngõ
Thương mẹ cha tháng ngày
Chợ gần xa bán võng
Gánh hàng sứ Phủ Dầy
Giờ yên nằm dưới mộ
Xanh mờ hương khói bay
Lũy tre rìa xóm Tây
Nay lá cành xơ xác
Người năm ấy … khuất rồi
Lặng chìm vào dĩ vãng
Đầu ngõ này con kể
Những buổi chiều ngày xưa
Thơ thẩn ra đón đợi
Sách truyện về bố đưa
Ngôi nhà mình lặng lẽ
Tường vôi xám lở long
Cây vườn xưa lá xé
Chủ khác rồi, ai chăm?
Thanh minh về làng cũ
Kỷ niệm nghèn nghẹn mơ
Xuân cuối mùa vần vũ
Nắng nhạt, chiều.Bơ vơ…
                                          Hoàng Nê 5/4/2018.
 
 
NGƯỜI ẤY GỬI TÔI HOA
                                           Tặng cô Út hàng hoa.
Có ai bảo em đâu
Mà cứ ngày … liệt sỹ
Em thần người ngẫm nghĩ
Chọn những bông hoa này
 
Như nở từ đôi tay
Run run và thầm lặng
Thật chân tình cảm động
Cầm bó hoa đưa tôi
 
Tươi sắc màu xinh tươi
Tôi đón hoa xúc động
Vào Nghĩa trang trân trọng
Đặt hoa trước Kỳ đài
 
Trộn lẫn khói hương bay
Long lanh trong màu nắng
Của người con gái tặng
Gửi nhờ tôi mang đi
 
Người ấy nghĩ ngợi gì
Làm sao mà biết được
Tôi dâng nhành hoa đẹp
Thơm hòa gió lung lay
 
Tỏa trên mồ liệt sỹ
Nằm trong Nghĩa trang này
Cầu vong linh đón nhận
Tấm lòng thành hôm nay!
                              Nam Hồng ngày Thương binh – Liệt sỹ.

NHỚ Ỷ LAN
                                                                              
Nghìn xưa trên dải đất này
Nương dâu, cô gái, lan cây đâu rồi
Bước đi lòng dạ bồi hồi
Chuông chùa lẳng lặng, khánh trôi lững lờ
 
Ỷ Lan xưa ấy, bây giờ
Tượng Người đứng giữa bơ vơ đất trời
Xiết bao công trạng Người ơi!
Tu nhân tích đức, xây đời, chống xâm …
 
Người đi để lại tháng năm
Dòng sông bến nước, âm thầm bóng dâu
Đi tìm mà chả thấy đâu
Con tim thổn thức, thẳm sâu cõi người … (*)
 
Ỷ Lan thần tượng sáng ngời
Tằm tơ thắt buộc với đời nghìn thu …
 
 
(*): Mượn ý trong bài Giã từ Yên Tử của Vũ Quần Phương: Lăng nhăng trăm sự rối bời/mà sao yêu cái cõi người thẳm sâu.
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin cũ hơn