00:15 ICT Thứ ba, 12/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Thơ

Mưa “đền cây” (Phạm Ngọc Quang)

Thứ bảy - 18/03/2017 14:00
 Mưa “đền cây”
 


Thôi đừng vẽ chuyện “ đền cây”
Cho thêm chua xót lòng này “ Giời ơi”
Đập cho lá rụng cành rơi
Gốc long, ngọn gẫy tơi bời tấm thân
Lại còn bày đặt nghĩa nhân
Mưa “ đền cây” để hồi xuân lá cành
Đất nghèo tướp táp màu xanh
Cỏ cây tứa máu bao nhành xác xơ
Ngả nghiêng, dập nát, bơ phờ
Mưa “ đền cây” đến bao giờ nguôi ngoai
Bao giờ xanh chuối, xanh khoai
Xanh đồng trong nối bãi ngoài mướt xanh
Bao giờ viết gãy trên cành
Lãng quên thành sẹo – rung rinh lộc chồi
Gió mưa là chuyện của Giời
Mà toan lo trĩu nặng đôi vai gầy

Ví quyền năng có trong tay
Quyết không để diễn trò này nữa đâu
Đã thương thương tự ban đầu
Còn như hành trước thương sau ích gì.
 
Phạm Ngọc Quang
       
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: chua xót, tơi bời
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn