04:18 ICT Thứ sáu, 27/04/2018
h

Trang nhất » Tin Tức » Thông báo

Tang điếu lễ tang nhà văn Nguyễn Danh Khôi

Thứ sáu - 04/04/2014 10:11

Tang điếu lễ tang nhà văn Nguyễn Danh Khôi
(Ngày 4 tháng 4 năm 2014)


 
 
Kính thưa hương hồn anh Nguyễn Danh Khôi
Kính thưa quý khách xa gần cùng toàn thể quý vị hiện diện nơi đây!
Được tin anh về cõi vĩnh hằng chúng tôi gồm:
Nhà văn Lê Hoài Nam - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
Nhà thơ Phạm Trọng Thanh - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
Nhà thơ Phạm Trường Thi - Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
Cùng các Nhà văn, Nhà thơ Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Nam Định; Đại diện trang web Văn nghệ Nam Định cùng toàn thể Hội viên Câu lạc bộ thơ Quần Phương và các bạn văn, bạn thơ xa gần tề tựu nơi đây để tiễn biệt anh trước lúc anh về nơi an nghỉ cuối cùng.
Anh Khôi ơi! Đọc lại những vần thơ của anh, chúng tôi lại thương nhớ anh nhiều hơn. Hình như anh đã biết trước và lo liệu chuẩn bị hành trang để ra đi nên anh đã viết:
Tôi biết rồi đây sẽ có ngày
Chẳng còn đâu nữa những đắm say
Không thương không giận không buồn bã
Không cả ngày mai chẳng hôm nay.
Vâng anh đi rồi! Chai rượu còn kia không người uống. Lúc sinh thời anh viết văn, làm thơ nhiệt tình với bạn bè và lấy rượu làm vui:
Tại rượu mình ngon
Cho ta dại dột
Ngày mai ngày mốt
Có còn say không
Bống bống bồng bồng
Ai ru tôi ngủ
Bao giờ rượu đủ
Cho vơi lặng thầm.
Vâng. Anh đang ngủ, giấc ngủ ngàn thu và chúng tôi đang tâm sự cùng anh như lúc sinh thời. Chúng tôi sẽ nhớ mãi về anh Nguyễn Danh Khôi như anh vẫn còn đang hiện hữu bên chúng tôi với những tác phẩm thơ văn mà anh đã lao động miệt mài sáng tạo cả cuộc đời mới có được: Cỏ và cát - Tiểu thuyết – NXB Quân đội nhân dân; Một thoáng phù vân - Tập truyện ngắn NXB Quân đội nhân dân; Những áng mây đa đoan - Tập truyện ngắn NXB Quân đội nhân dân; Giữa đôi bờ - Tập thơ NXB Hội Nhà văn.
Anh Nguyễn Danh Khôi ơi! Chúng tôi biết trước lúc ra đi anh đã chuẩn bị hành trang rất kỹ. Hành trang của anh là sự trong sạch, là sự giũ bỏ bụi trần, là tính cách thẳng thắn đáng thương hơn là đáng giận. Chỉ tiếc rằng anh ra đi sớm quá khi mà còn bao dự định, bao kế hoạch còn dang dở, khi mà tài năng còn đang nở rộ… Bạn bè trông chờ ở anh rất nhiều. Nhưng thôi:
Ai chẳng mong bách tuế vĩ kỳ
Nhưng cõi trần kẻ ở người đi
Sự sinh tử đều do tay tạo hoá.
Anh Nguyễn Danh Khôi ơi! Đạo Thiên chúa nói rằng chết không phải là hết mà chết là bắt đầu cuộc sống mới. Chúc anh về nơi chín suối và bắt đầu cuộc sống mới yên lành!
 
Vĩnh biệt anh, chúng tôi xin đọc lại bài thơ Cỏ của anh:
 
Sắp xuống đất ta mới tìm đến cỏ
Nào ngờ đâu cỏ vẫn sẵn bên ta
Vì dưới chân giẫm đạp mà không biết
Và đôi khi ta ghét cỏ thật thà.
 
Ta chợt nhớ nơi ta khao khát nhất
Là phương em một vùng cỏ mượt mà
Nơi ấy giấu một kho tàng bí mật
Sự sinh tồn cũng đấy mà ra.
 
Vì lẽ nào ta yêu em thiết tha?
Có lẽ nào cỏ dạy ta điều ấy
Chợt một chiều hương cỏ xưa thức dậy
Và thế gian như ảo mộng vỡ oà.
 
Đất nước kia không tránh khỏi can qua
Khi dân chúng chỉ là loài cỏ dại
Và em hỡi! Anh yêu em mãi mãi
Bởi chúng mình như cỏ giữa phong ba.
 
Lúa là cỏ nếu người không ăn được
Lúa hơn vàng khi nuôi sông người ta
Lũ rắn kia là loài ta sợ nhất
Nhưng lẽ nào nọc độc giống hồn ma?
 
Cỏ ơi cỏ! Lẽ nào người nhỏ bé?
Triệu năm rồi mầm sống vẫn lan xa
Xin Thượng đế hoá con thành phấn cỏ
Để mai rày con lại được hoan ca.
 
 
(Vũ Ngọc Oanh đọc)

 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn