17:15 ICT Thứ hai, 22/01/2018
h

Trang nhất » Tin Tức » Trao đổi & Nhàn đàm

Núi Đồng Mạ (Lại Quang Phục)

Thứ năm - 25/12/2014 10:09
 
NÚI ĐỒNG MẠ
 

Chuyện đã lùi vào dĩ vãng xa xăm lâu và lâu lắm rồi… Lâu như thể ngọn núi Đồng Mạ cái “Ấn ngọc” của nhà trời trong một cơn thịnh nộ, Ngọc Hoàng đã nổi máu xung Thiên cầm chiếc ấn quý báu đó vung tay ném thẳng vào mặt cháu của mình là Nhị Lang Thần vì tội không hoàn thành việc trị thủy sông Cái (Sông Hồng ngày nay) để thủy quái làm mưa làm gió quấy nhiễu trần gian, thao túng cho bọn a dua nịnh thần sách nhiễu chúng sinh, vơ vét bạc vàng, gây ra bao thảm cảnh, cùng với việc thiếu hiểu biết, do âm mưu của lũ tà ma ngoại tộc và lũ hàng xóm xấu bụng, đã lợi dụng tâm lý, đánh vào lòng tham thấp hèn, thiếu suy nghĩ, thiếu hiểu biết chỉ vì một chút lợi lộc nhỏ nhoi mà họ đã tàn phá thiên nhiên một cách dã man không thương tiếc như: tuốt lá điều, nuôi đỉa kinh doanh, bẻ măng non, mua sừng trâu giá cao, bắt đồi mồi lấy mai làm mỹ nghệ, lại còn nuôi gấu hút mật gấu, nấu cao hổ, buôn sừng tê ngưu gây ra bao thảm cảnh, tàn sát cỏ cây sinh linh hoang dã rừng sâu kiệt quệ, muông thú bị diệt chủng. Nguồn nước bị ô nhiễm vì nạn này nạn khác từ khu chế xuất thải ra, vàng tặc đào khoét trong rừng sâu gây nên… đơn từ tới tấp bay như bươm bướm về Thiên Đình, vụ nọ chồng lên vụ kia… Trong khi đó các Lạc Hầu, Lạc Tướng bỏ bê chính sự nhuốm bệnh công thần tự tung tự tác trần gian điêu đứng vì những vụ thảm án… xử bất minh, bắt nhầm đối tượng, ép cung, dựng hồ sơ giả trắng đen lẫn lộn… Toàn trò bịp bợm, sử dụng thảo khấu giang hồ tổ chức cưỡng đoạt miếng cơm manh áo của dân lành. Trăm voi đổ một đầu tằm cuối cùng chỉ có thường dân là phải gánh chịu mọi hậu quả. Giặc giã nổi lên như ong. Các Lạc Hầu, quan nha, tù trưởng… chỉ lo chăm chăm vun vén vơ vét, tranh giành đất đai, thổ nọ lầu kia, biệt thự, tư gia… đua nhau mọc lên như nấm. Còn các Lạc tướng mũ cao áo dài, xe xịn mấy chấm chính hiệu, đi mây về gió nghênh ngang oai vệ, đeo râu, nhuộm tóc, phong độ oai hùm. Nhưng khi bàn đến việc bảo vệ cương thổ thì các ngài đều có muôn vàn lý do để né tránh rằng: Việc đó không phải thuộc phần mình… Thực ra đại đa số các tướng, các đô… lúc đó đều thuộc diện trong tiêu chuẩn đặc biệt đó là: (Thuộc dòng hậu Duệ, có quan hệ thuộc hàng kiêu binh và họ đều là kẻ có tiền, chứ trí tuệ thì còn xem đã). Họ chỉ giỏi mánh khóe, thủ đoạn vơ vét kiếm tiền. Tiền của họ “nhiều như quân Nguyên”, giầu ngang với “Hòa đại nhân Triều Thanh ở bên Tầu” có vị tài sản nhiều đến mức mấy xe tải tứ mã chở không hết. Họ ngang nhiên tồn tại, thao túng xã hội. Còn đám dân đen suốt ngày chạy đôn chạy đáo, cởi trần đóng khố cuốc đất lật cỏ, phá đá làm đường, đào than thổ phỉ, lặn mò ngọc trai… để làm giầu cho bọn chúng. Trong khi đó bọn chủ đất, chủ xưởng cấu kết với một số ty chức, Lạc Hầu giở thủ đoạn ăn bớt, ăn xén tiêu chuẩn phòng hưu của dân, về nghỉ không có quỹ duy dưỡng, còn đi làm công việc gì nặng nhọc, khó làm nhất thì đám dân đen lại được mời đến, được ưu tiên chiếu cố cái phần khó nhai cho mà hưởng, thôi thì đành phải vậy. Thân phận hèn thấp chẳng vịn dựa được vào đâu… tiền bạc không có, không dây mơ chẳng rễ má, ô chẳng có dù thì không, làm sao đứng trong hàng quan hệ được… Đã đứng trong tầng đáy của giai tầng xã hội rồi, thôi đành cam phận lặn lội trong cõi lầm than, lam lũ đầu tắt mắt tối… “Bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, bòn gio đãi trấu đặng kiếm miếng cơm manh áo. Đó là cái nghiệp của tổ tiên những bần cố nông để lại nên cố mà theo. Một năm loay hoay mấy vụ chiêm, mùa cần mẫn gieo trồng hai sương một nắng đầu tắt mặt tối, mà nào có khấm khá, bao tai ương rủi ro cứ thường xuyên rình rập, đương đầu với kẻ thù hai chân và bốn chân lúc nào cũng lăm le định cướp miếng cơm manh áo của dân lành. Cùng với sự lộng hành của thần mây, thần gió, thần sông, thần biển gây ra bão lụt mưa xa, ngập nhà tận nóc, trôi sạch trâu bò lợn gà hoa màu hiến dâng cho vua thủy tề. Thế là quanh năm đầu tắt mặt tối, chỉ một trận trời cuồng là dân đen trắng tay lại hoàn trắng tay.
Có vùng cả làng cả xã kéo nhau đi ăn mày, nỗi bi đát trần ai trời xanh nào thấu… Vụ nào trời rủ lòng thương, không động tình “en no en niếc” gì cho bình yên một chút, để thuận lợi gieo trồng nông phu khấp khởi mừng thầm. Nhưng đâu có ngờ: “ Trời không hại mà người lại hại”. Muốn lúa tốt, ngô to bắp, đậu sai quả… thì phải bón phân, “Nhất nước nhì phân” mà. Nhưng mà thuốc giả, phân giả, giả tràn lan, toàn bột đá và gạch nghiền trộn lẫn bón cho hoa màu cứ quắt queo tàn lụi, thế là thất bát hoàn thất bát. Trong khi đó những kẻ tà ma vẫn nhởn nhơ béo tốt cười đùa trên sự bần cùng đói nghèo thống khổ của đám dân đen…Các cụ đã dậy rằng: “Họa vô đơn trí phúc bất trùng lai” Môi trường bị ô nhiễm vì khói bụi nước thải, thuốc giả… Hóa chất kích thích, bón lên cây trồng vật nuôi, sau đó thu hoạch chế biến ăn vào gây ra muôn vàn loại bệnh, tẩu hỏa nhập ma, tiểu đường, loạn nhịp tim mạch, ung thư , máu trắng toàn những bệnh tật hiểm nghèo, không phương cứu chữa… Ấy là chưa kể đến hậu quả của chiến tranh, giặc giã xâm lăng từ xa kéo đến, hàng xóm xấu bụng tràn sang xảy một đời người hứng chịu mấy cuộc binh biến chiến tranh. Giặc xa, giặc gần chúng đua nhau: đốt nhà, phá cửa, chúng cướp bóc tàn sát, giết phu, hiếp phụ…Chúng còn mang sấm sét đến tàn phá vùng này…máu chảy thành sông, xương chìm đáy bể… đất đá phố phường, làng mạc, núi rừng bị bọn giặc dùng thiên lôi, địa lôi cho nổ tung đất đá lật lên, lật xuống, ngoài biển giăng ngư lôi pháo hạm gầm gừ gào thét, chúng cướp đảo, gạn ao như vào chốn không người. Chúng cố tình, quyết ra tay hủy diệt, hạ độc, chúng đã đằng vân giá vũ phun khói diệt quang thiêu trụi cây cỏ côn trùng, đất cằn nay trở thành hoang mạc. nguồn nước bị ô nhiễm, đất đai trộn chất giết người, ngay cả côn trùng cũng bị hoại diệt Những người lính, người dân ở trong vùng đó hay phải đi qua vùng ấy sẽ bị phơi nhiễm hậu quả khi sinh nở thường sinh ra quái thai, nòi giống Lạc Hồng đang đứng trước những thảm họa xuy vong…

Hậu quả của các cuộc chiến tranh xảy ra còn để lại những dư chấn tàn khốc… Trải qua bao cuộc binh đao…mấy kỳ hội nghị, có bao kế sách đã được các bộ não (Do Thái) nghiên cứu đệ trình lên, cùng bao kiến nghị của các cận thần cố vấn gửi tới xong vẫn không có chuyển biến gì. Vì các Lạc Hầu, Lạc Tướng đã mắc phải một chúng bệnh trầm kha, bệnh ủ đã quá lâu, nay đang chuyển sang giai đoạn di căn lâm sàng nhập vào thâm căn cố đế , nó đang trong giai đoạn phát tán lây lan như dịch hạch. Tuy nó không giống các căn bệnh hiểm nghèo đang hoành hoành trong cõi nhân gian như: Si Đa, Ê bô la, hay H5N1. Bệnh này nó làm tê liệt bộ máy quản lý, làm cho hoạt động kinh tế chính trị xã hội ngưng trệ chẳng khác nào bùa mê thuốc lú, đó là Hội chứng Cơ Chế. Khi xuất hiện những vấn đề gì liên quan đến sụ trì trệ trong việc nhà quan… là các lang băm nhà ta đều hùng hồn mà phán rằng đó là bệnh Cơ chế…
Ngọc Hoàng nghe Nhị Lang thần một hậu duệ tin cẩn của mình trong dòng đặc biệt (hậu duệ, quan hệ, tiền tệ) báo cáo thuyết trình bản tổng kết dài hơn 300 trang, toàn những lời lẽ ngụy biện đã làm ngài nổi máu xung thiên không còn bình tĩnh để giữ thể diện trước quần thân. Ngài đã với tay nắm chiếc ấn ngọc, nhằm thẳng mặt Nhị Lang Thần mà ném với sức mạnh của vị thần tối cao thượng, thượng đẳng thần tiên Hoàng Đế nhà trời đã truyền vào ấn ngọc bằng công lực tu luyện mấy chục vạn năm siêu sao thâm hậu ào ào xé gió lao tới. Nhị lang thần là một đấng thần tiên tinh thông nghìn ban binh pháp đã sử dụng ngón khinh công di ảnh thi triển nhẹ nhàng tránh được cú ném của Ngọc Hoàng. Chỉ thương cho chiếc ấn Ngọc đã được Ngọc Hoàng ném đi vun vút chỉ trong chớp mắt đã vọt ra khỏi cửa Nam Thiên Môn nhập vào cõi vô vi. Một ngày kia lạc tới cõi phàm trần bùng cháy phát tán trong tầng khí điện đạm của vùng Âu Lạc, rồi rơi xuống cánh đồng chiêm trũng của làng Lạt Sơn do bị quăng quật, va chạm với nhiều Thiên Thạch nhà Trời và lại bị thiêu cháy trong tầng đối lưu, chiếc ấn ngọc đã bị biến dạng sần sùi xấu xí, nhưng dù sao nó vẫn còn giữ được dáng dấp hình hài. Ngoài ra trong cuộc phiêu du trong cõi không không ấy Ấn ngọc bị va đập kéo theo muôn vàn thiên thạch cùng rơi xuống. Nó đã tạo thành những vòng cung núi non trùng điệp như ngày nay.
Lại nói về Ngọc Hoàng ném bay mất Ấn ngọc ngài thấy tiếc liền vận công thi triển thần thông, truy tìm lục căn độn giáp, dọi pha đèn thần tỏa vào ba cõi, soi đến cửu ngục tuyền đài, truy nguyên hồn cốt, vượt cả Kim Ô, Hỏa tinh, Ảo tinh… ngược về bến giác, gặp cõi vô vi, ngài nhận ra rằng khí số của chiếc ấn đã hết… (Trên cõi nhà trời Tiên linh, thần linh, địa linh, lưu linh, hoa linh, gió linh,… tỷ tỷ loại linh thì không nói làm gì, còn tất cả các linh vật đồ dùng công cụ… nhà trời đều có hồn cốt, được phù phép, lập trình, cài số, mã hóa, yểm thần khí linh, nên đều có khí số như một thực thể sống). Khi chiếc ấn bị chính tay vua trời đầy xuống trần gian trong trường hợp như vậy và nó trở thành biểu tượng cho đất vùng Lạt Sơn từ trước cả thời ông Bành Tổ đến giờ.
Gần đây trong dân gian đang mắc thêm một căn bệnh lạ đó là bệnh xin dấu. Người ta đồn rằng nó là do nạn dịch Cơ Chế và công quyền con dấu gây ra mà người ta gọi là “ma dấu”. Đã gây ra bao phiền phức cho dân lành, hành hạ chúng sinh: Tỷ dụ như xin chứng nhận tư cách nhân thân (nghĩa là chỉ cần chứng nhận về con người đó ở đơn vị công tác hay tại nơi đang làm việc cũng như nơi đang sinh sống tư cách phẩm chất đạo đức của đối tượng ấy có trong sạch hay không… mà thôi, việc này có lẽ chỉ an ninh khu vực và tổ trưởng dân phố là nắm vững nhất nhưng họ không được xác nhận mà phải thông qua sở tư pháp) và cũng phải qua mấy cửa, mấy lần đi về sao in nhiều loại giấy, lệ phí để làm thủ tục xác nhận 200k, hẹn ngày lấy kết quả chẵn một tuần trăng thế thì còn có cơ hội cho người đi xin việc làm nữa không? Đấy là đổi mới tư duy một cửa… Còn nếu dính dáng đến chuyện tiền nong là có cửa hành, cửa tỏi rồi, vay một chút tiền để sửa sang nhà phải qua chín tầng cửa hơn mười con dấu lại còn phải có thêm cái dấu vô hình hảo hảo có thân quen, có bảo lãnh thì may ra việc mới có thể thông đồng bén giọt được… Mỗi việc đi chạy giấy tờ lo con dấu mà xanh vàng mắt…
Đấy cứ bảo rằng người đời hay nói ngoa dụ. Thôi thì nó có số tưởng rằng hão huyền nhưng thực ra cứ nhìn lại mà chiêm nghiệm thấy cũng có phần đúng… Ngọc Hoàng vì quá giận mất khôn mà ném ấn đi ngài cũng thấy tiếc, trầm ngâm suy nghĩ. Sau đó rút thước Lỗ Ban, tra bảng tuần hoàn, truy tìm hóa trị ẩn số của căn nguyên quy luật, dịch sang Phạn tự gặp trang Anan Đề, luận vào Kinh Dịch. Ngài bỗng vỗ trán ngộ thấy cõi trời sớm muộn gì cũng phải đổi mới, đây là một việc cam go đòi hỏi sự tỉnh táo trong sạch tĩnh lặng, cần có kế hoạch cụ thể từng phần, từng khâu. Ta cần cố gắng đánh giá cụ thể chính xác để có phương án sử lý nghiêm túc… điều chỉnh chính xác có cơ sở biện chứng nhằm lập lai kỷ cương ổn định cuộc sống cho muôn dân. Nếu không cẩn thận sử lý nhầm lẫn thế giới này xẽ lại bị rơi vào kỷ nguyên băng hà với không gian chiến tranh lạnh trên cõi người thì nguy hiểm lắm. Hiện thời đã có một số Tiểu vương quốc nhỏ bé nhưng ngang ngạnh cậy mình có “A tôm”* bảo bối khinh khí. Không sợ Trời Phật nghênh ngang giở trò hô gió gọi mưa, chống lại quy chế của Hội Đồng nhà Trời, nó chỉ chờ có thời cơ là giở trò quấy đảo. (Tỷ như vụ giàn khoan 981 của bọn T Khựa thì gay go. Ngay cả mấy ông trong bộ tứ thường trực nhà trời tự mình nhận vai trò cai quản trần gian, cậy mình to béo dự trữ nhiều công lực gian manh dùng phép rút đất mấy nước nhỏ yếu thế phải cam chịu cảnh đàn tan nghé xẻ nồi da nấu thịt đất nước bị chia cắt thật bi thương, có kẻ cậy mạnh luyện rồng tạo rắn lắp vòi bạch tuộc tràn xuống ao người cắm chông cắm trà diễu võ dương oai giở trò thảo khấu, cướp biển, cướp trời gây ra đại loạn thiên hạ, chính các vị là những kẻ đang thao túng làm nhiễm loạn thế giới này.)
Cái Ấn ngọc (núi Đồng Mạ) nhập vào cõi trần gian phải chiụ đọa đầy đến nay đã trải qua hàng triệu triệu ngàn năm… trước cả thời có ông Bành Tổ giờ đây đã tỉnh giấc, đang bước vào giai đoạn hóa thân, trút bỏ lại trần gian những công lực tiếm tàng ngàn năm tu luyện qua các cuộc vận động thiên tạo nhằm bồi đắp xây dựng cho lưu vực đồng bằng sông Hồng nhiều công trình tạo ra một phần ấm no cho dân chúng, núi Đồng Mạ đang dần dần về trời… Quả núi đang mòn dần theo vòng quay của tốc độ đô thị hóa, công nghiệp hóa. Lá số của Núi Đồng Mạ đang được triển khai trong cõi nhân gian… Tôi cứ miên man trong việc làm sao giữ lại, lưu lại được hình ảnh ngọn núi thiêng của làng tôi. Nó đang từ từ hóa về trời. ngẫm cho cùng đấy là quy luật và chẳng phải câu chuyện huyền tích về núi Đồng Mạ, về làng Lạt Sơn đang được kể đó sao…?


 
Lại Quang Phục
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 8 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn