18:13 ICT Thứ hai, 11/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Văn Xuôi

Bão tơ hồng (Lê Hà Ngân)

Chủ nhật - 01/05/2016 21:04


BÃO TƠ HỒNG
Truyện ngắn

 

1

Người ta đồn rằng mẹ chồng Cúc là người cứng bóng vía nhất vùng. Đất nhà bà là đất dữ, bao người đến đấy ở đều phải bỏ đi, chỉ có bà là tồn tại được. Nhiều lời đồn thổi đến tai bà nhưng bà chỉ cười. Khuôn mặt rỗ huê lại ngước lên như thách thức... rồi bà cúi xuống thở dài:
- Trần sao âm vậy! Cứ ăn ở tứ tế thì có sao đâu. Sống với ma còn dễ hơn sông với người ấy chứ.
Bà chép miệng khi nghĩ tới buồng chuối bị chặt trộm đêm qua mà tiếc đứt ruột. Buồng chuối tây mập mạp đều tắm tắp, đã ứng vàng bà định sáng nay cắt đem về ra nải để ngày kia cúng rằm, thế mà kẻ gian manh đang đêm đã cắt trộm. Mà cũng lạ từ trước tới nay có ai dám tơ hào bén mảng gì tới mảnh đất nhà bà đâu cơ chứ. Biết thế bà nuôi con chó dữ chắc chẳng mất trộm như đêm qua. Đất nhà bà rộng lắm lại có ao sâu gần năm sào. Chẳng hiểu sao cái ao ấy ít được chăm bẵm nhưng thả cá vào thì cá lớn nhanh như thổi.

Những ngày trở trời bèo tây trong ao cứ nghiêng đi, mặt nước sôi lên sùng sục, cảm giác như có tàu ngầm đi bên dưới. Hồi cụ lang Thừa hay chữ nhất làng còn sống thì cụ bảo:
- Cái ao ấy không bình thường đâu? Nó là rốn rồng đấy. Ai mà nhìn thấy ao xoáy nước thì nhớ nhắm mắt lại và niệm Nam Mô A Di Đà thì sẽ không gặp tai ương.
Thấy mặt nước ao sôi lên và bèo nghiêng ngả thì ít người gặp nhưng cái chuyện mẹ chồng Cúc nói chuyện với ma thì có thật đấy. Đó là ngày mưa cuối tháng giêng năm xưa, trời rét cắt da cắt thịt, bên ngọn đèn Hoa Kì vặn nhỏ như hạt đỗ, bóng đèn bị vỡ thi thoảng gió lùa vào chập chờn, lúc đỏ quạnh, lúc thì lóe lên như con đom đóm xanh lét, ngày ấy chồng Cúc còn là đứa bé chưa đầy năm, được mẹ ấp ủ trên võng, thế mà có người đàn bà hàng xóm sang chơi, mẹ chồng Cúc cứ vui chuyện:
- Chết thôi bà ạ ! Ngày mai giỗ mẹ chồng tôi rồi mà nhà chẳng còn nắm gạo nào? Tôi chẳng biết tính sao cho không phải tội.
Bà hàng xóm chẳng nói gì. Mẹ chồng Cúc còn đặt con vào tay người hàng xóm nhờ trông hộ rồi chạy xuống bếp thái bèo cho lợn. Khi lên tới nhà thì vấp phải đứa con nằm ngay dưới đất. Bà vừa sợ, vừa bực, sáng hôm sau chạy sang hàng xóm định trách móc thì con dâu họ bảo:
-Thím hay nhỉ? Mẹ cháu đi Hà Nội chơi với anh cả. Ba hôm rồi có về đâu mà thím trách mẹ cháu không coi em giúp.

2
Bà sợ hãi lật đật ra về ngọng miệng lại kinh hãi không dám kể với ai nửa lời. Lại có bận bà vừa đi làm đồng về thì gặp người đàn bà lạ chỉ vào mặt bà mà nói:

- Con bà đang chết đuối dưới ao kia kìa...
Không tin bà nắm lấy tay người đàn bà lạ, bàn tay của người ấy lạnh như dọc khoai thối. Bà vội buông tay ra nhìn thấy con mình nằm dưới ao. Nhưng khi chạy xuống vớt thì lại không thấy đứa con đâu nữa...Rồi còn nhiều hiện tượng quái lạ nữa bà gặp nhiều rồi thành quen coi như sự bình thường. Nhà đông con một tay bà tảo tần vượt qua bao nhiêu trang đói. Nhiều khi tới tuần tiết bà cũng chẳng hương khói cúng cấp gì, đứa bé con bà lại lên cơn đau bụng bất tử. Đưa đi trạm xá, lại đem về vì cô y tá bảo không tìm ra bệnh... Sau cùng bà rút dao chém vào cột lạt rằng:

- Muốn sống thì để con bà khỏi bệnh. Nó khỏi bà sẽ cúng tạ, còn nếu không bà cũng sẽ trừng phạt tới nơi tới chốn. Ma bắt cũng phải xem mặt từng người nhé !
Nói rồi bà giã nước tỏi phun khắp toàn nhà. Tự nhiên thằng bé khỏi lại ăn lại chơi... Vài đêm sau khi ngủ bà nằm mộng tháy người đàn bà về ngồi ngay đầu giường mình, mặt buồn rười rượi trách rằng:
- Nói lời mà không giữ lời, ăn ở thất tín.
Tỉnh dậy bà lạnh tóat mồ hôi, bà giật mình nhớ tới lời hứa là sẽ lễ tạ nếu con trai mình khỏe mạnh. Bà vội vàng chạy ngay ra chuồng gà, bắt con gà mái duy nhất trong nhà đem giết thịt, rồi lại lật đật chạy đi mua chịu vài bò gạo nếp về thổi một nồi cơm nếp...

Đâu đấy lại chạy ra vườn bẻ mấy quả dưa chuột , nhớ ra nhà còn năm hào cuối cùng liền chạy ù ra chợ mua đáp giấy tiền. Hối hả thành kính, bà xếp hết lên mâm, đặt lên trước bể đốt hương và thành tâm khấn vái. Lễ bạc tâm thành. Đêm bà chẳng mơ mộng gì nữa mà thằng cu con lại khỏe mạnh hay ăn chóng lớn như thường. Cái đận ấy ông nhà bà còn đi thuyền cho lương thực, đoàn thuyền chở gạo của ông bị bom nổ chết hết, duy chỉ có thuyền ông tự dưng bị hỏng bánh lái, ông leo thuyền lại để sửa thì thoát chết. Hú hồn hú vía, đêm bà lại nằm mộng thấy người đàn bà ấy hiện về cười mà rằng: “ Không có ta cứu mạng thì chủ nam đã chết hôm nay rồi”. Tỉnh dậy nghe tin đoàn thuyền của chồng bị nạn còn chồng mình may không chết, mẹ chồng Cúc càng sợ và tin tưởng vào tâm linh thành kính hơn. Từ đấy trở đi tư rằm mùng một bà đều cúng bái một cách tử tế nồng hậu.
 

3

Người ta bảo cái ao nhà chồng Cúc là sâu lăm. Nghe các cụ truyền lại, ngày xưa nơi đây là các chú Khách sang buôn bán bên nước Nam bị đắm tàu. Nơi đây lại là vùng cửa biển, một miền chân sóng với quá trình lập ấp khai khẩn gần năm trăm năm. Dấu tích vẫn còn những vò sò vò ngao nằm trong đất khi người ta đào móng làm nhà.
Cái chuyện chạm bóng chạm vía khi đi qua ngõ nhà mẹ chồng Cúc cũng đầy những sự lạ .Chị mít là gái xóm Cầu, xinh và giòn nhất xóm. Mắt đẹp, tóc dài, da trắng như sắn bóc, gặp ai cũng tươi tắn vồn vã. Chồng chị là lính huyện đội, hay trốn về với vợ. Ông cả Đang bố chồng chị đức độ hay chữ và nghiêm cẩn nhất dòng họ Đinh trong vùng. Người ta đồn rằng quan mãnh tổ họ Đinh là bóng thiêng nhất cả vùng miền. Ngài đã từng theo nghĩa quân Cụ Phan Bá Vành dẹp loạn. Ngài lập nên bao công trạng và bị tử nạn nơi cửa sông Sò. Nhưng danh tiết của ngài thì lừng lẫy vùng cửa sóng. Ngài còn linh hiển ngay trong việc trừ tà, bắt ma.

Âý thế mà không hiểu sao, sau cái chiều chị Mít về thăm nhà ngoài có đi qua ngõ nhà mẹ chồng Cúc thì về nhà tâm tính thay đổi hẳn. Chị nguýt ngao xì xồ cái thứ tiếng mà người ta nhận ngay ra không phải thứ tiếng mang âm hưởng người Việt. Đêm Mít đuổi chồng ra khỏi giường, rồi ngồi dậy búi tó suối tóc dài tha thiết vừa cười vừa hát khúc hát của người Triền Châu. Thấy sự lạ ông Đang liền quát to:
- Đêm hôm khuya khoắt, con này bị dở hay sao mà lảm nhãm những điều vớ vẩn gì thé?
Mít trợn tròn hai con mắt và đáp lời cha chồng:
- Ngộ xa quê lâu rồi ! Nhớ nhà quá...giờ gặp cô em xinh đẹp này đi qua muôn kết nghĩa phu thê quá !
Nói xong lại cười hăng hắc như ma ám....Rồi lại ngúng nguẩy đôi tay như những chú Khách sang quẩy bồ bán thuốc Bắc ở chợ huyện.

Ông Đang gai hết người bấm đốt ngón tay và nhận ra dâu của mình đã trúng tà của bọn khách Tàu phương Bắc. Ông vội vàng ra bụi dâu đầu hồi chặt ngay một cành tuốt lá cuốn vó rách định vút vào con dâu, nhưng chồng Mít thấy lạ lại xót vợ liền gạt tay bố ra:
- Thầy đừng đánh nhà con! Cô ấy đang có mang. Cơ sự thế nào để con tính. Con sẽ đưa cô ấy đi bệnh viện để chẩn đoán tâm thàn xem sao.
Suốt đêm gã ma tàu ngâm Quảng ra chiều thích thú lắm ! Không đừng được nữa. Ông Đang liền hương hoa ra từ đường họ Đinh kêu xin quan Mãnh tổ. Trăng thanh gió mát, hàng ngâu in bóng trước sân từ, ông Đang khăn xếp áo lương, nghiêm cẩn thắp hương kêu xin. Đài âm dương xoay tít. Đài thứ nhất cười. Tiền cười là tươi là tốt. Đài thứ hai quan mãnh tổ nhận lời ngay. Hai đồng âm dương réo lên và nhập vào nhau. Ngài đã bằng lòng. Dưới ánh đuốc rực sáng ông Đang bị ốp đồng, vung roi dâu chỉ vào mặt kẻ đã nhập vào Mít:

- Đất có thổ công, sông có hà bá. Mày là bọn khách Tàu đã từng kiếm cớ sang đất Việt chúng tao để kiếm ăn. Chết mất xác nơi xứ người, không biết thân biết phận hồn không siêu thoát mà còn giở thói trêu hoa ghẹo nguyệt. Ông thì đánh cho tơi tả vong linh để bỏ đi tà khí mà xéo về Bắc quốc nhé!
Ông rút roi mây quật tới tấp vào lưng kẻ nhập vào Mít, rồi cầm bát nước tỏi giội thẳng vào đầu. Chú ma Khách quằn quại kêu xin liền bị đuổi ra khỏi ngõ lấy gạo muối tống tiễn. Mít chạy ra đầu ngõ bật khóc và nằm vật ra đấy chẳng biết gì nữa. Sáng mai mọi người tới hỏi thăm thì chỉ lắc đầu và không nhớ gì cả. Nghe kể chuyện mọi người lắc đầu lè lưỡi cho là kì dị quái đản kinh hãi.

Cứ u u linh qua lời kể của mọi người , kẻ nào có duyên còn thêm thắt làm cho câu chuyện sống động, Cúc về làm dâu trong những lời đồn thổi dệt như huyền thoại quanh nhà mình.

4
Tháng bảy mùa ngâu đã qua đi nhưng những cơn bão tháng tám còn làm cho những dòng sông và ao làng đục ngầu phù sa. Người lớn trẻ con đem vó vào tận sân nhà để bắt cá. Ngồi ngay trên thềm nhà cũng bắt được những con chắm đen ngược nước, to ơi là to. Những chú cá rô cù to như nửa bàn tay rạch nước chạy đầy sân thích ơi là thích. Nhìn lên trời cao cả một vùng trời vàng óng như tơ, những giải mây như hình rẻ quạt cuốn trong mỡ gà. Trời bừng sáng lạ lùng như cơn bão tơ hồng sắp buông xuống thế gian. Nhưng khốn khổ cho Cúc khi bước chân vào nhà chồng thì cô dâu phải xắn cao quần xi xụp lội qua khoảng sân mênh mông nước. Qua chiếc ao nhà tự nhiên trời không mưa mà mặt ao cứ sôi lên lục bục, từng đám bèo tây bị lật úp lên. Một vài cụ già tinh ý thì lẩm bẩm :

-Quái lạ ! Không biết có chuyện gì nhỉ? Sao mặt ao lại sôi lên trong ngày đám cưới của vợ chồng nó nhỉ?
Nước cuốn cả những bụi tơ hồng vướng cả vào váy áo của Cúc.
Bão tơ hồng đúng là quết một vệt tai ương. Mười năm chồng
Nam vợ Bắc, Cúc tảo tần việc nhà chồng nuôi dạy con thơ cho chồng yên tâm nơi xứ người. Thế mà tai ương ập đến chồng Cúc đã vĩnh viễn không về sau cơn bạo bệnh. Cúc chết ngất đi trong tay mẹ chồng. Đôi mắt bà đỏ mọng, nhìn như hút vào vạt bèo cái biếc xanh trên mặt ao. Bà lẩm bẩm điều gì chẳng ai biết được...Cúc chết đi sống lại trước nỗi đau tận cùng đó. Vì con mà Cúc phải gượng mà sống. Nhưng không hiểu sao dạo này mẹ chồng Cúc lẩn thẩn hay sao ấy mà từ sáng tới chiều bà cũng lẩm bẩm như tính toán điều gì hệ trọng lắm....

Anh giáo Hoạt dạo này hay vào nhà Cúc chơi lắm! Nghĩ tình đồng nghiệp Cúc tiếp đón, nhưng cũng chẳng ân cần vồn vã. Nàng dửng dưng trước ánh nhìn đắm đuối và những câu nói vu vơ của giáo Hoạt. Nói như những kẻ ác miệng trong làng thì anh giáo bị vợ bỏ, gần mười năm gà trống nuôi con cho vợ tung tẩy phía Nam. Muốn đem ra tòa cũng không được vì anh ngoan đạo lại sợ rút phép thông công. Mà bà nhạc anh lại là người khôn lanh mưu lược nhất giáo họ. Đố anh giáo thoát khỏi tay mẹ con bà, lúc nào bà cũng xoen xoét cái mồm là bù trì cho rể. Dù con gái bà có không về thì anh giáo Hoạt cũng suốt đời làm tù nhân cho gia đình bà.
Cực chẳng đã lũ bạn giáo viên của Hoạt bày mưu tính kế cho anh thoát khỏi ngục tù đó. Làm cách nào đây chỉ có cách là dắt Hoạt đến nhà Cúc và vun vén rổ rá cạp lại cho họ thành đôi thì mới yên lòng được. Mưa dầm thấm lâu, Hoạt cũng đã siêu lòng. Nhưng còn Cúc nàng vẫn dửng dưng trước những lời gán ghép của đồng nghiệp.

Chiều buông tự lúc nào, Cúc uể oải đạp xe về nhà. Vừa tới ngõ Cúc đã nghe tiếng giả diên của người đàn bà xứ đạo:
- Bà dạy dâu khéo nhỉ? Chồng chết chưa yên mà nó đã léng phéng với rể của tôi. Tôi báo cho bà biết nhé ! Liệu mà biết cách rút lui sớm không có không yên với tôi đâu? Bà biết tiếng tôi rồi đấy...!


5
Cúc cúi gằm đi vào ngõ trong ánh nhìn tò mò và sa sót của mẹ chồng... Không một tiếng mắng nhiếc, coi như chẳng có gì xảy ra. Chỉ biết rằng sau buổi ấy mẹ chồng nhìn Cúc bằng ánh nhìn lạ lắm. Bà không ngồi cầu ao như mọi bận mà lại chậm chạp đi dọc quanh bờ ao, nhìn hút vào đó như đo đếm tìm kiếm một phận số như đã được an bài. Thế mà sáng hôm sau dân xóm Cầu sửng sốt khi hàng đoàn thuyền chở cát lũ lượt đậu kín bến sông nhà mẹ chồng Cúc. Rồi lũ lượt bao nhiêu xe công nông chở đất

xếp hàng như một công trường lớn, lần lượt đổ xuống lấp cái ao năm sào. Cát ngấm nước, mặt ao sôi lên sục đỏ ngầu như màu máu...Mọi người đi qua tháy lấp ao lạ cũng đều đứng lại xem. Mẹ chông Cúc không nói lời nào mà khuôn mặt nghiêm lạnh khiến cho dâu con trong nhà cũng phải sợ. Thé rồi ao lấp cũng đã đầy được san phẳng thành khu đất rộng mênh mông. Con lợn đang nuôi trong chuồng được vật ra làm thịt tế cáo trời đất và thổ thần, chỉ vàng cuối cùng trong ruột tượng cũng được lấy ra, kể cả đôi khuyên tai vật bất li thân từ khi mẹ chồng Cúc đi lấy chồng cũng được gỡ ra nốt.
Sau tuần hương khói tế cáo trời đất mẹ chồng Cúc chậm rãi gọi các con lại bằng giọng khàn khàn:

- Cả đời mẹ làm lụng bòn nhặt chắt chiu, không tham lam của ai dù chỉ là một đồng kẽm, mẹ lo lắng cho các con giữa những ma mãnh của người đời. Con đều đã khôn lớn, có bát ăn bát ở, đũa đều có đôi nhưng chỉ khổ nhất cho con Cúc vì chồng nó vắn số. Con nó côi cút không nơi nương tựa, mẹ sợ một mai mình nằm xuống ai sẽ là người lo cho nó. Một đời người mẹ gắn bó với mảnh đất này, với những nhập nhoạng âm dương, cả những điều mẹ sẽ vùi sâu vào lòng đất. Mẹ không sợ ma mà chỉ sợ những ma mãnh của người đời. Hôm qua mẹ vợ anh giáo Hoạt qua đây chửi bới. Mẹ mất ngủ suốt đêm và quyết định sẽ lấp cái ao nhà mình để biến thành vườn thổ cho cái Cúc đi bước nữa. Nó không còn là dâu mà sẽ thành con gái mẹ...
Giường như cô gắng hết sức khi nói ra câu đó, bà mệt nhọc thở ngồi thở khó nhọc một lúc rồi tiếp lời:
- Mẹ cũng đã dò hỏi về anh giáo Hoạt rất kỹ, anh ta cũng là người tử tế, sau này con đi bước nữa với người ta thì cháu nội mẹ cũng không phải rơi vào cảnh cay nghiệt cha ghẻ con vợ...
Nước mắt rơi lã chã, Cúc chạy ra ngoài ngõ nhìn lên bầu trời từng vệt vàng sáng lạng, trời như tơ khói buông rủ, Cúc nhìn xuống bụi tơ hồng vàng ươm đang bện chặt vào nhau... gió cuốn cát bay mù mịt trên chiếc ao vừa lấp. Còn bao nhiêu chiếc ao thông mạch nước ngầm ra cửa biển vẫn ngày đêm âm ỉ như ao nhà nàng. Lòng Cúc chợt dịu đi những cơn bão tơ hồng và vệt xoáy ao từng làm nàng mất ngủ bao đêm.

 

Ngày 22/4/2016

Lê Hà Ngân


 

Tổng số điểm của bài viết là: 25 trong 5 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn