22:22 ICT Thứ tư, 13/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Văn Xuôi

Bên mẹ – ngày ấy (Nguyễn Văn Nhượng)

Thứ tư - 08/03/2017 06:06
   Bên mẹ – ngày ấy
 
Nguyễn Văn Nhượng
Trường THCS Giao Nhân – Giao Thuỷ – Nam Định.

 
  Tôi sinh ra và lớn lên từ một miền quê nghèo khó, người dân quê tôi quanh năm suốt tháng đầu tắt mặt tối, tạo tần lam lũ, khuôn vai gánh những nhọc nhằn sớm hôm mà cái đói, cái nghèo cứ giéo giắt đeo đẳng trên mỗi ngôi nhà, trên mỗi tấm thân gầy của những người mẹ, người cha. Mỗi khi lần giở lại ký ức của mình về ngày ấy, tôi không khỏi bồi hồi, mênh mang chìm đắm trong bao kỷ niệm của tuổi thơ. Kỷ niệm ấy cứ đầy lên ăm ắp, cứ dội về thăm thẳm và cũng cứ thế vun đắp cho tôi nên vóc, nên người. Nhưng có lẽ kỷ niệm lắng sâu nhất trong tôi là một kỷ niệm gắn liền với hình ảnh người mẹ hiền yêu quý!
 
  Chuyện là ngày ấy, gia đình tôi cũng như nhiều gia đình đông con khác,cha mẹ tôi sinh thành được năm anh chị em. Cha tôi xa nhà thường xuyên, lúc vào Nam khi ra Bắc, có khi sang cả Lào để làm ăn kiếm tiền nuôi cả gia đình, mỗi năm một lần về – một lần thôi, biết bao là hạnh phúc. Mẹ tôi ở nhà gồng ghánh trên vai với gia tài là năm đứa con nối nhau chào đời, nối nhau lớn lên. Chúng tôi như những chiếc tàu há mồm càng lớn khôn ngày nào, đôi vai mẹ tôi càng oằn xuống nặng thêm ngày đó. Hai anh trai tôi sớm rời trường học để đến với trường đời, theo cha đi khắp chốn cùng quê những mong được “ăn no hơn” ở nhà với mẹ( Là các anh tôi bây giờ vẫn nhắc, sao hồi ấy ấu trĩ thật) nhưng giờ tôi hiểu rằng ngày đó phần vì dân quê tôi chỉ cần được no ấm hơn là cần biết nhiều đến cái chữ, nên cứ nhú lên hết cấp II đứa nào đứa nấy theo nhau thôi học, cùng cha đi làm xa, còn phần khác nữa là vì các anh tôi muốn theo cha đi làm xa để mẹ bớt đi vất vả, để bát cơm các em có nhiều phần trắng hơn, để các em ngày ngày được cắp sách tới trường cho trọn cấp mà mình đã phải dang dở.
 
  Thế rồi những ngày gian khó còn lại, chỉ với bốn mẹ con tôi. Những ngày gian khó đó chứa bao kỷ niệm buồn vui dưới ngôi nhà mái ngói có cái hiên mái chảy. Mẹ tôi băm bèo thái khoai nuôi lợn quanh năm. Mẹ tôi đi đắp đê ròng tháng để có thật nhiều công điểm. Mẹ tôi đấu thêm ruộng để làm thêm. Mẹ tôi buôn thúng bán bưng khắp các chợ quê người. Ngày tháng đó tôi còn nhớ như in, bữa cơm nào cũng vậy, tôi được mọi người dành cho phần trắng nhất, còn phần độn khoai, mẹ và chị tôi giành về mình, thức ăn duy nhất  là một bát nước mắm với cái thìa, lúc ăn mẹ tôi cặp kè cái cong mỡ lợn, lấy đũa quẹt, chấm vào từng bát cho con, một cách nâng niu, chi chút , thận trọng. Chúng tôi ai nấy đều ăn ngon lành, giờ nghĩ lại cứ thấy vui vui pha chút ngậm ngùi,cái mùi nước mắm cáy mẹ tôi tự nấu lấy ngậy lắm, nó quyện chặt lấy cái bùi bùi sếnh bóng của mỡ lợn, ăn xong cặp môi bóng lên như dầu. “Ngọt bùi nhớ lúc đắng cay”, giờ chị em tôi ngồi cùng nhau thường ôn lại, hồi đó vì ăn cơm độn nhiều khoai ngứa – (một loại khoai trắng của lợn lúc giáp hạt nhà tôi vẫn phải ăn), ăn xong chị em tôi ai cũng kêu ngứa rạy cả miệng, nhăn nhăn nhó nhó, mẹ tôi thường bảo chúng tôi ra ao rửa sẽ khỏi. Thật thơ ngây chúng tôi tin ngay, tíu tít chạy ra cầu ao làm theo, quả nhiên thấy đỡ thật. Giờ nghĩ lại, thấy đó chỉ là cái mẹo của mẹ tôi, cũng như khi các bà, các mẹ chữa nấc cho con bằng cách đánh lạc hướng suy nghĩ và chú ý sang một việc không hề ăn nhập để quên đi thực tại.
  Bên mẹ ngày ấy, sao gian khổ, khó khăn mà vẫn ắp đầy tình cảm thân thương, gắn bó. Giờ nghĩ lại, tôi như thấy chỉ mới ngày nào thôi, mới ngày nào thôi. Thật vậy!
 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn