18:15 ICT Thứ hai, 11/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Văn Xuôi

Chiếc cầu hạnh phúc (Cao Thanh Mai)

Chủ nhật - 22/05/2016 08:39
  
 
CHIẾC CẦU HẠNH PHÚC
Truyện ngắn
 
Bà con hai ấp Trường Kỳ và Kháng Chiến đang hả hê với niềm vui có được chiếc cầu bắc qua con sông Thương Nhớ. Từ nay hai bên qua lại mà không phải lụy con đò ở bến Đợi Chờ. Hôm khánh thành chiếc cầu ông cụ Út Mười Hai mặc chiếc áo dài đỏ của Chủ tịch Nước tặng nhân ngày Thượng thọ biểu đứa chắc nội dắt ra để tận mắt chứng kiến cảnh tưng bừng cờ xí xanh đỏ vàng phất phơ hai bên thành cầu. Băng rôn màu đỏ có hàng chữ trắng với câu khẩu hiệu “Khánh thành cầu Hạnh phúc” do thằng chắc nội đọc chớ ông cụ chẳng thấy gì. Một tay chống gậy, tay kia run run cụ cứ sờ miết lấy thành cầu như sợ đây không phải là sự thật. Cụ hỏi bà con mình đi coi đông không. Thằng cháu nói còn hơn cả trận đá banh tranh giải liên ấp. Sắp tới giờ cắt bằng khánh thành cái loa mắc trên cây bần cạnh đầu cầu bỗng rột rẹt vài giây rồi cất tiếng, ban tổ chức yêu cầu bà con tập trung xuống hai đầu cầu chừa lối cho các đồng chí cán bộ tỉnh và huyện đi lên làm lễ. Một đoàn cán bộ phía ấp Trường Kỳ bước lên, sáu cô gái xinh đẹp nhất của hai ấp được chọn để cầm dãi lụa đỏ rực rỡ chờ sẵn trên giữa cầu. Quân xách máy chạy lên định chụp mấy bôi làm kỷ niệm. Bỗng sựng lại vì thấy có cô chèo đò Út “Nhớ” cũng có mặt ở đó, chen lấn một hồi với cánh phóng viên chuyên nghiệp, cuối cùng Quân cũng có được những tấm hình ăn ý. Út “Nhớ” cười rất tươi. Gió từ sông thổi mạnh lên làm những tà áo dài bay tha thướt, Quân đứng chếch một góc chọn lấy phông phía sau chỗ Út “Nhớ” đứng là hàng dừa nước xanh ngăn ngắt làm nền. Hình Út “Nhớ” nằm gọn trong máy đây rồi và Quân bấm liền hai cái cho chắc ăn, tất nhiên Quân sẽ rửa vài tấm phòng hờ lỡ Út “Nhớ” thấy được lấy mất uổng lắm.
Tiếng vỗ tay rào rào, bà con hoan hỉ chạy ào lên tay bắt mặt mừng. Từ nay bà con không còn cảnh cách mặt xa lòng đám con nít vui quá xá vui nó reo hò rùm trời. Ông Út Mười Hai đòi đứa chắc dắt lên lần nữa, mấy ông cán bộ thấy vậy lại bắt tay cụ hỏi: có vui không, thỏa nguyện chưa? Nước mắt cụ tự dưng không cầm được chảy dài trên đôi má đầy nếp nhăn như những dòng kênh rạch chảy vắt qua nổi nhọc nhằn đời cụ. Ông xúc động cảm ơn Đảng và chính quyền đã quan tâm đến bà con hai ấp chịu nhiều mất mát nhất trong suốt hai cuộc kháng chiến vừa qua, giờ ông có nhắm mắt xuôi tay cũng mãn nguyện rồi. Từng cơn gió cứ rì rào như riết lấy từng tàu dừa ngọn lá tạo nên âm thanh rộn ràng lạ thường trong nắng sớm. Bà con chưa ai muốn về, họ như sợ mình về rồi cây cầu chẳng còn nữa vậy.  
 Đoàn cán bộ rút lui tự lúc nào không ai để ý. Họ cứ í ới gọi nhau râm rang cả khúc sông dài. Ông cụ Mười Hai mặt rạng rời, y như mình vừa nhận được một món quà quí chưa từng có trong đời, thằng chắc nội lại dắt ông ra về mà chưa biết chừng nào có dịp lên cây cầu Hạnh Phúc lần nữa. Mấy đứa con nít cứ chạy tưng tưng, ngày mai đi học nó không còn ngồi ở bến Đợi Chờ của chị Nhạn nữa.
Quân không về cùng đoàn cán bộ dự khánh thành mà theo Nhạn về nhà cô. Quân hỏi, Út “Nhớ” không chèo đò nữa có giận tui hôn. Cô trả lời trống không “hơi đâu mà giận người dưng”! Quân ngó dáo dát trước sau rồi nói nhỏ “người dưng mà nhớ thấy mồ”. Nhạn nguýt dài một cái ngọt sớt Quân tưởng cổ mình muốn lìa ra, kiểu này mà ghen có nước chết còn sướng hơn. “Vậy chớ Út không nhớ người ta hát à, người dưng khác họ mà đem lòng nhớ thương đó sao”! 
Quân chạy xe tới ấp Trường Kỳ gởi vô quán bà Tư Đờn rồi gọi đò ơi, một cô gái còn mang vẻ quê mùa miệt sông nước chưa bị thị thành hóa ra chèo đò rước khách qua sông. Đôi mắt đen lay láy nhìn xoáy vào Quân như ngầm nói, ra giữa sông tui nhận chìm đò cho anh uống nước chơi. Bắt gặp cái nhìn đó Quân cóc sợ, nhìn trả lại, tui mà chết chìm cô cũng không yên đâu! Y như kỳ phùng địch thủ gặp nhau, chèo tới giữa sông Nhạn giã bộ trật giò nghiêng đò làm Quân đang ngồi chới với bật ngữa, cô nàng mím miệng hả dạ không dám cười. Quân vừa mắc cỡ vừa tức lắm vì cô lái đò đáo để này, nghĩ đàn ông trả thù phụ nữ nhỏ nhen quá, sẽ tìm cách khác, chẳng hạn làm cô ta thương mình, tự thưởng cho mình bằng một nụ cười, thầm nói, rồi em sẽ biết tay anh.
Đó là ngày Quân được giao nhiệm vụ về ấp Trường Kỳ và Kháng Chiến,  khảo sát con sông Thương Nhớ để bắc cây cầu Hạnh Phúc. Đi đi về về riết thành quen bà con ở đây coi Quân như người trong nhà khi họ biết Quân về đây là để chuẩn bị bắc cầu qua sông Thương Nhớ này. Phần khảo sát, đo đạc, thiết kế cây cầu đã xong khi thông qua lãnh đạo và được Ban Quản lý dự án chấp thuận Quân mừng quá gọi điện về cho Út “Nhớ” hay liền. Nghe Quân trình bày con sông này khá lớn, bà con hai bên bờ sông gặp nhiều khó khăn trong việc đi lại, nhất là các em học sinh vào mùa nước nổi, việc qua lại chỉ có một chiếc đò ngang không an toàn cho người dân, lãnh đạo Sở Giao thông vận tải hoàn toàn ủng hộ và giao nhà thầu đăng cai phải tiến hành đúng kế hoạch. Nghề của Quân là nối những bờ vui đều lấy tên một nhân vật anh hùng, liệt sĩ nào đó hoặc tên địa phương, riêng cây cầu này bà con đề nghị đặt tên là Hạnh Phúc chớ đừng lấy tên ông này, bà nọ đặt. Cả đời người dân nơi đây mơ ước có được cây cầu là niềm hạnh phúc lớn nhất của họ nên nguyện vọng của bà con là hợp lý nhất.
- Mỗi chuyến đi về em lấy một ngàn đồng một người. Chủ yếu chở mấy em học sinh đi học cấp hai, ba ngoài thị trấn, còn người dân có ghe hàng chèo tới bến mời khỏi phải đi, lấy bi nhiêu đó có em còn hổng tiền trả lấy nhiều tụi nó nghỉ học luôn sao. Út “Nhớ”giải thích, một ngàn đồng, ở chợ cho ăn mày nó còn chê, ở quê kiếm một hai ngàn muốn lòi con mắt. Hồi con sông này chưa có tàu ghe máy chạy nhiều, sông hẹp, nhiều đứa con trai cứ tới bờ sông lột quần áo ra cuộn vô túi nilon với tập sách rồi tay giơ lên trời, tay lội qua sông, đứa nào tới trường cũng ướt cái quần, ngồi học khô, bận về lại lội tiếp cực vậy mà chưa đứa nào bỏ học, tội ghê lắm, em mới chèo đò đó chớ.
- Mỗi ngày Út được kiếm được bao nhiêu? - Quân băn khoăn.
- Có bi nhiêu đâu, cao lắm hai, ba chục ngàn… - Út trả lời. - Ở quê kiếm được nhiêu là nhiều rồi, có xài gì đâu, cơm gạo có sẵn, khi nào hổng có khách em ngồi quăng cần câu cũng đủ bữa, hổng tin anh ở đây em câu cho coi!
- Tin chớ, nghe em nói tôi tin bởi sự chân thành mộc mạc của em nhưng khi cần em cũng đáo để lắm (Quân nghĩ vậy chớ không nói ra cho Út “Nhớ” biết). Không chèo đò nữa em sẽ làm gì ?
- Em chưa biết, hồi còn học cấp ba em thích làm cô giáo về dạy tụi nhỏ trong ấp chưa kịp đi học thì má mất nên ở nhà chèo đò thay má cơm nước cho ba luôn.
 Mỗi ngày Út càng làm cho trái tim anh kỹ sư cầu đường thêm xốn xang. Lạ thiệt, con gái miệt sông nước bộ ăn dừa nước nhiều lắm sao mà giọng nói ngọt liệm luôn.Vậy chớ khi đối đáp giọng lại sắc như những đọt dừa nhọn hoắc phóng lên trời. Bữa ngồi đò Út đưa qua sông. Em hỏi, “anh gì ơi, anh tên gì”. “Anh tên Thương. Vậy còn em”? “Dạ, em tên Nhớ”. Đó đại khái cái kiểu đối đáp như vậy mà quên sao được. Có chuyến chèo ra giữa sông Quân còn trổ tài “ước gì sông hẹp một gang, bắc cầu dãi yếm cho nàng sang chơi”. Tưởng cô chèo đò phục mình sát đất, ai dè cổ đối lại “sông sâu sào vắn khó dò, đố ai lấy thước mà đo lòng người”. Nghe xong Quân biết mình gặp đối thủ rồi, làm nghề này Quân cũng vỏ vẻ học vài câu lận lưng nghêu ngao chọc ghẹo con gái chơi. Ai ngờ! Quân dỡ bài cuối “về đây không có cầu kiều, muốn qua sông anh phải yêu cô lái đò”! Phen này em chịu nằm kèo dưới chắc rồi, bỗng mái chèo quạt nước văng tung tóe, anh kỹ sư cầu đường định quay lại cự, sao cô, bắt gặp cái nhìn như nói “anh yên tâm, ngồi nghe nè: sông dài cá lội biệt tăm, phải duyên chồng vợ ngàn năm em cũng chờ”. Anh tưởng mình ên anh biết sao, tui đầy một bụng nè! Chết cha! Mình bị lật kèo rồi cũng may đò cặp bến, Quân mốc túi trả tiền đò, Nhạn nói, cho anh quá giang một chuyến làm quen, bận sau tui tính tiền hai quận.
Tính từ ngày xà lan cặp bến đỗ cát, đá, sắt thép đến khi hoàn thành cây cầu mất mười một tháng bảy ngày. Vượt chỉ tiêu nửa tháng nhưng Quân thấy nhanh quá, sắp xa bà con hai ấp Trường Kỳ và Kháng Chiến rồi. Bến Đợi Chờ giờ chỉ còn lại trong ký ức của mỗi người, chiếc cầu Hạnh Phúc nối hai bờ sông Thương Nhớ, nối tình yêu của anh kỹ sư cầu đường và cô lái đò đáo để. Nhờ những câu hát họ gởi gắm tình yêu theo con nước miên man chảy. Quân đã trăm ngàn lần qua sông qua đò, chưa thấy nơi nào thắm đượm tình người và cách đặt tên vô cùng thú vị như ở nơi này. Chính sự vô tình này được kết thúc bằng một mối tình thật đẹp của họ, Quân và Nhạn tự dặn lòng mai mốt sanh con thế nào cũng đặt một là Thương, hai là Nhớ, để nhắc mãi kỷ niệm về cây cầu Hạnh phúc bên bến Đợi Chờ.    
                                                                  
 

 
 Cao Thanh Mai
 
 

 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn