07:47 ICT Thứ năm, 14/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Văn Xuôi

Cơn mưa có bong bóng (Nguyễn Song Hào)

Thứ ba - 10/10/2017 18:03

Cơn mưa có bong bóng
Truyện ngắn
 
Lần đầu đến cơ quan đầu não tỉnh, thầy Bình hơi choáng khi chú công an vào sổ giấy tờ xong, còn chỉnh cái thẻ “khách làm việc” thầy đeo nơi cổ cho chuông chắn, mới mở cổng. Vậy nên lúc lưỡng lự ở sảnh lát đá bóng rợn chân thầy ngại bộ quần áo bụi đường nhầu nhĩ đeo trên người lắm. Chỉ khi tiếng gót giầy khoan thai đưa cô gái trẻ tươi cười mời, thầy Bình mới vững dạ bước theo.
Tiếp thầy là một phụ nữ dáng thon gọn, có cái cằm chữ V, trên đó đôi môi hình trái tim nét như tạc với nụ cười thường trực:- Tôi biết anh, không hiểu anh còn nhớ tôi không?
- Ai dám bắt quàng Kute Hàn (1) làm họ! Thầy khẽ cười nhếch.
- Gớm thôi! Chị cười nụ.- Xin lỗi nhắc lại chuyện này nhá. 3 ngày Tết Độc lập (15 - 17/5) năm 1975 anh ở đâu? Thế hệ chúng mình, ai chả nhớ ngày đặc biệt đó.
-Á à .. à! Nhớ rồi. Giời ạ! - thầy Bình vỗ vỗ vào cái trán hói sớm, dù đã cho mớn tóc tiêu xoã xuống che bớt.- Sao em không chịu già nhỉ, còn anh lụ khụ hưu rồi này?. Thầy lướt ánh nhìn của nhiếp ảnh gia (cấp phường) lên dáng chủ nhà vừa pha trà xong. Chị mặc bộ đầm véc mầu cánh sen già may khéo, lộ vừa đủ cặp đùi thon xếp khít trên chiếc ghế xa lông trang nhã.
- Hồi đó mấy đứa lao động tiền lương bọn em lên nhận công tác, ngán  cảnh heo hút quá, rủ nhau chuồn. Trên xe cà khổ như xóc ốc chuyến đi mấy ngày ấy, anh luôn làm mọi người cười nghiêng ngả về sự tích gì ấy với chuyện mượn vợ ở vùng anh dậy học, nhớ không?
 Thầy Bình buột miệng:
- Ờ thì nghe già bản, mình kể lại thế cho vui. - Và khẽ cười - Anh cũng chứng kiến vài vụ. Họ hồn nhiên đổ tại ma làm, chỉ “vanh khuôn”(phạt cúng ma) thôi, không đến nỗi sống còn, thậm chí án mạng như người Kinh mình.
Và thầy Bình bỗng trầm ngâm. Hôm ấy…
Bình lúc đi, lúc chạy gằn xuống suối Nậm Nàng, lòng bồn chồn như ủ lửa. Cây cối rìa bờ tướp táp, rạp nghiêng theo dòng chảy. Có cây chỏng gọng chùm rễ to khẳng khiu tua tủa. Suối nước đục ngầu, nhưng đã chảy hiền, không réo sôi ùng ục nữa. Chiều qua, đi dưới nắng xiên khoai hầm hập, vừa nhìn lên dãy Hoàng Liên mây đen kịt, thi thoảng lóe chớp nhoáng nhoàng, anh vừa chạy, vẫn không kịp. Từ xa nghe tiếng nước cuộn ầm ào, đến gần nhìn hòn cuội mồ côi chém xé nước, bọt tung trắng xóa mà rùng mình. Dòng suối như con trăn khổng lồ loang máu đỏ sầm sập lao xuống sông Đà. Cơn giông ào đến, bụi bay, lá cuốn mịt mù. Đành ngậm ngùi chạy quay lại, may kịp chui vào lều nương tránh những hạt mưa quất như roi rát rạt…
  Bình cởi hết quần, cuộn vào tải tài liệu, khệ nệ sau lưng, túm hai ống quần buộc bụng, văn vạt áo vào thành cái đai chắc chắn mới tay gậy, chân dò từng bước. Té ra mới ướt quá đầu gối tý. Anh bật cười bộ dạng nồng nỗng của mình, vừa xoay nghiêng người, lò cò một chân xỏ ống quần, vừa hỏi cả vừa giả nhời ông khách trẻ bất chợt như mọc lên ven bờ đang vén quần cao tới háng chuẩn bị lội sang: Về à! Ừ ! Về à!
Bỗng Bình ngoắt người lại, lúng nhúng với cái đũng quần xoắn lộn ống. Gã kia ở đâu về sớm có vẻ phởn nhỉ? Ới ơi…Định gọi lại hỏi tý xem sao, thì nó đã nhảo chân biến vào những lùm xanh lòa xòa lấp cả đường đi. Chắc mới buôn cơm đen trên Mèo về, thắng quả nên mặt mày sáng rạng.
Kia rồi, ngọn khói lam từ ngôi nhà anh hiện rõ, làm cái đói cồn lên, Bình bắc loa tay lên hú dài: Ơi mình ơi, anh về!
 Chủ nhật, trường vắng tanh, chỉ đàn gà lon xon chạy theo Lả, vợ Bình làm thành cái đuôi rồng rắn trên lối mòn ùa ra đón anh trông thật ngộ nghĩnh. Lả líu ríu, cười mếu máo đổ ập vào người Bình, mà vỗ mà bẹo, không kịp cả gỡ quai ba lô trên lưng xuống. Ơ kìa em! Gượm đã nào! Các thầy cười cho này.
Lả pha nước nóng, đun từ hạt mùi già với lá hương nhu rắc vài hạt muối, lau mặt mũi mình mẩy cho chồng. Thì lần nào đi công tác về chả thế, nhưng hôm nay cái mắt cứ long lanh làm sao, nên cái tay mới dẻo quẹo làm anh giáo Bình ngất ngây, quên đói, quên cả đàn gà ngoài cửa chầu hẫu trông vào, bế phắt Lả lên chiếc giường cưới, do chính tay bố vợ thửa từ cây Pơ Mu to nhất bản, mấy năm nay hương vẫn thoang thoảng thơm. Anh cuống quýt và hì hục. Lả vừa quen, lại vừa như mới, thăng hoa đưa đẩy chứ không thụ động như mọi khi càng làm anh phấn khích, dẻo dai. Không gian như ngưng trôi, vũ trụ ngưng quay để Bình dũng mãnh dâng hiến. Dòng dung nham tổ tiên tàng trữ và sinh sôi trong chàng tự lúc nào, như mang cống bật mở đột ngột phun trào. Lả cong người, ú ớ những tiếng rên bản năng, vòng tay xiết chặt rồi rời rã. Khuôn mặt đẹp trắng bệch ra, dài dại. Cái miệng hớp hớp hắt ra như không thở mũi được. Bình he mắt thấy nhưng không đủ sức căng hai mí thôi díu lại, lăn kềnh ra, khoan khoái chìm vào giấc ngủ thần tiên bồng bềnh. Mơ màng như có tiếng Lả hồn nhiên, nũng nịu, trong hơi thở nồng nàn, đứt quãng… bắt đền anh, đêm hôm sấm chớp ùng oàng, sợ run như cầy sấy…người đàn ông ướt như chuột lột, trú dông ngoài lán học sinh, gianh mái tốc hết lập cập xin vào nhà không thì chết rét. Một tý ấm thôi chứ không cho nhiều…ngọt vào tai câu được câu chăng… Anh thương yêu em…? Ôi nhiều! Đừng giận em cho ấm người ta nhá! Ừ! Ơ ơ.. mà thôi. Cả hai mãn nguyện ôm nhau ngủ nụ cười còn hé rạng trên môi.
*
- Hồi ấy, thực ngưỡng mộ các anh, lứa trí thức trẻ (Rõ khéo dân vận, thức ngủ ngủ gì mấy anh 7+…! ) cống hiến tuổi xuân nơi sơn cùng thủy tận dậy chữ cho dân tộc ít người mà cứ phơi phới vui cười như Tết. Về nhà, bọn em bàn nhau nghĩ lại và cắt khẩu quyết làm dân miền núi đấy. Rồi vồn vã hỏi thăm/ khai báo hoàn cảnh gia đình, các con ăn học, lương bổng…Người phụ nữ luôn nhoai người sang rót nước, mùi hương thơm dịu lại thoảng nhẹ. Nó lan ra từ cái cổ áo kín đáo, chỉ khi chủ nhân cúi xuống mới hé nở. Hé nở rồi khép bẹ/cánh lại, làm anh hít thở phải từ tốn. Kìa anh mời đi cho nóng. Thầy Bình không biết làm gì hơn ngoài việc bưng chén đưa lên mồm, bụng bảo dạ từ từ thôi kẻo mụ nghĩ mình phàm. Nhưng khổ nỗi, cầm mà không uống thì lại bị giục. Mà uống nhiều vào là gay, cái tiền liệt tuyến nó bắt thầy nghiêng ngó rồi nhấp nhổm. Ngồi trong nhà vệ sinh cũng ro ro quạt máy anh nghĩ chẳng lẽ họ phóng cái giấy mời đến mình chỉ để hỏi mấy câu vu vơ, nhạt thếch? Nỗi buồn vừa được tống khứ đi, thầy có vẻ sáng ra, ngồi xuống, tự tin chủ động:
- Thế nay, anh giáo hưu non giúp được gì cho lãnh đạo mà giấy mời trịnh trọng vậy?
 Chủ nhà vốn sành sỏi chốn nghị trường, tươi cười rút ra cái aiphôn; ngón tay trỏ phẩy mấy cái, đưa cho anh:- Anh quen họ chứ ạ?- Trên màn hình là ảnh vợ thầy vẻ mặt mãn nguyện sánh vai người đàn ông đạo maọ, nom như là tay… chủ tịch… ảnh chụp xa hơi mờ hay thầy quên không mang theo con kính lão?
- Đểu rồi! Tống tiền rồi!- Thầy Bình buột miệng thốt lên khe khẽ. Và trả ngay cho chị ta cái điện thoại. - Tôi không hề tin ba cái vụ nhảm nhí này. Có thể sẽ còn ghép khỏa thân cho sinh động nữa kia. Nhằm cưa ghế nhau, thời đại công nghệ số, chị thừa biết….
Lần này, cái uy chủ nhà bắt đầu từ cái nhìn chấn chỉnh đối thủ và nắn gân bằng câu hỏi không mấy thiện cảm:
- Anh không biết gì thật à?
- Vớ vẩn!- May thầy Bình lại kìm được câu này ngay tại cửa miệng, vì chợt nhớ mình đang ngồi ở đâu? Chết thật! Kịch bản này sẽ là, sẽ là… gần đây thầy cũng tập tọng chụp ảnh phong cảnh, đền thờ miếu mạo… đưa lên Facebook vui thôi. Kẻ nào tà tâm vu cho thầy tống tiền đương kim chủ tịch phường nơi cư trú? thầy thật thà cầu thị: - Thưa chị, chắc công an dễ dàng tìm ra thủ phạm?
- Không! Nếu cần công an thì chúng tôi chẳng phiền đến anh?
- Á à! … - Nghĩ bụng nhạc hiệu này thì là mình quan trọng rồi, thầy Bình xoài người vớ cái ấm, chuyên nước ra chén mình, chén chủ, đưa lên nhắp, khà:- Tà Xùa xuân! (ý là không được nước).
Chị chủ nhà hơi chau mặt đẹp, nghĩ: người đâu đần thế.- Thôi chả úp mở gì nữa. Anh chị vẫn ổn chứ! Ý tôi là…
 Im lặng.
 -Vậy tôi thẳng thật luôn nhá. Theo công lý, đạo đức, vì tương lai các con nhà anh, nhà tôi, khẩn thiết yêu cầu anh cùng tôi ngăn chặn ngay hai kẻ phản bội, suy đồi…
Trời ơi! Thầy Bình chới với không tin vào tai mình vừa ù ù tiếng ong bay.
*
Sau hai năm ăn như sư, ở như phạm ( Sư phạm 7+2) Bình lớn bỗng, ăn nói chững chạc, ra dáng đàn ông, háo hức lên mạn ngược rừng thiêng nước độc. Bố mẹ chọn cho cô gái quê da bánh mật, chắc lẳn, bắt Bình cưới. Chưa bén mùi nhau đã đi. Hè năm sau Bình về lúc quê đương bận rộn. Đêm còn ngồi vặt lạc, bóc ngô trong cái nóng trời hập xuống, của lạc, ngô tấp đống bốc lên ngậu ngật. Gà gáy sang canh mẹ giục mãi vợ Bình mới buông tay ra tắm táp rồi vào quạt màn. Năm ấy Bình sắp đi mà vợ vừa phơi vải xô, vừa thút thít. Thôi không công điểm thì đừng, vợ chồng tôi làm “bắn” sang cho, con nhất quyết cứ ở đến khi lùm lùm nhá! Mẹ Bình nói dõng dạc, ai nấy cười vui hôm tiễn hai vợ chồng trẻ lên tầu Gôi ra ga Hàng Cỏ.
 Rồi cũng toại nguyện, vợ bụng lùm lùm thật Bình mới đưa về.
Nhưng không may, anh đi hôm trước thì mấy hôm sau vợ đau bụng liên miên, người rộc hẳn. Bệnh viện kịp thời mới cứu được, còn thai nhi chết lưu.    Bình biết tin phờ phạc mấy tháng trời; khắc khoải đếm tháng, đếm ngày chờ đến hè sau. Ở nhà, hai bên nội ngoại cuống cuồng tìm thầy cắt thuốc thay chân huyết, cứ như tội không giữ được con tất tần tật do vợ Bình vậy. Rồi dắt nàng đi khắp các chùa cầu tự. Năm sau giời thương cho thật, bé gái bụ bẫm, đẹp như thiên thần. Bình sướng phát điên, tuần nào cũng thư về, dặn dò vợ mọi thứ. Nhưng kỳ nghỉ hè thì anh phải ở lại. Lớp cảm tình Đảng sắp mở để bồi dưỡng những người ưu tú phát triển. Rõ là song hỷ lâm môn (hai tin vui vào cửa) Bố Bình phấn khởi thư lên thế, bảo cứ yên tâm mà phấn đấu. Nào ngờ, lớp học sắp xong thì anh choáng váng bởi bức điện khẩn cũng do ông bố đánh lên. Vo anh be con đi nam ve ngay giai quyet.
Thì ra, dạo này dân dắt díu vào Tây Nguyên như kiến chạy lụt. Họ rỉ tai nhau đất rộng người thưa dễ làm ăn lắm, tội gì bon chen chết đói ở quê. Bố mẹ vợ Bình mua được rẫy to, thuê người làm, xót của giời, nhắn nhe con gái vào giúp. Vợ Bình phao lên đã thư hỏi chồng, hơn hớn khoe nay đi mai đi, làm bố mẹ Bình bực lắm. Lời qua tiếng lại, can ngăn không xong, đành xẵng: Thôi chị đi đâu tùy, nhưng để con bé lại cho chúng tôi. Chuyện hóa to, vợ Bình nhất quyết bế con đi Nam, còn bố mẹ hậm hực đánh dây thép bắt Bình về ngay, xui cắt phéng đi, lấy cho vợ khác. Bình rối bòng bong, muốn vào Tây Nguyên nghe vợ nói cho đủ hai tai, nhưng thời gian đâu? Ở nhà toàn lời cật nứa cứa lòng, anh cắn răng nói bừa sang năm xin chuyển vùng vào trong ấy, rồi đeo ba lô ngược lên Quỳnh. Còn ám ảnh mãi cái chuyện chiếc thừng trâu mẹ anh bảo phải giả vờ buộc quanh bụng , để người làng khỏi bấm đốt ngón tay, dị nghị.
*
Lả trong lứa học sinh đầu tiên của thầy Bình ở xã Suối Nàng, cô bé sáng dạ, năng nổ đưa thầy đến từng nhà vận động trò đi học. Hết lớp 5 phải nghỉ vì trường xã chưa có lớp, Lả buồn xo làm thầy Bình thương tìm sách cấp 2 về kèm. Tưởng được chữ nào hay chữ ấy thôi, ai ngờ cô bé sáng dạ, cả ngày lầm lũi trên nương, chỉ ít giờ buổi tối mà tiếp thu vanh vách, khiến Bình ngạc nhiên, vài năm đã bảo hết chữ dậy rồi.
Trường có 4 giáo viên, một cặp lúc nào cũng ríu rít bên nhau như đôi chim cu; một thầy có bạn gái cán bộ ngoài huyện, tuần nào cũng xin tếch sớm một ngày, về muộn một ngày với vô số lý do… Một mình buồn Bình hay la cà vào các bản, thăm gia cảnh học trò và ghi chép những lời ca ông già bà cả còn nhớ được. Đôi chân mệt mỏi dần cuối ngày hay dẫn anh về bản Suối Nàng, nơi có sự tích Khá Nang,(2) nghe nhiều già kể lần nào cũng mới, có cô học sinh Lả ham học giờ gặp thôi không đòi anh ra đề toán đố nữa mà lí nhí câu hỏi thay lời chào: Về à! Đôi má thoáng hường lên để anh thấy lồng ngực mình có tiếng chim Pót pót. Một buổi tối mùa mưa, buồn se sắt, bếp hồng liu riu thi thoảng bùng lên ngọn lửa tạc bóng hai người đàn ông rung rinh trên vách liếp. Ngoài kia, tiếng gió thổi u u qua ống bương đầu chan, thi thoảng rít lên xen lẫn tiếng suối ầm ào vọng lại như tiếng quân reo, ngựa hý của đoàn nạp tài xa xưa đánh nhau với thủy thần để giành giữ cô dâu. Bình rùng mình thấy cô độc, nhỏ nhoi đôi khi bất lực. Anh thèm cảnh chồng chan vợ húp như bữa nào…
Hè năm ấy, Bình trong bộ quần áo rung rúc, lần vào huyện Chư Sê (Gia Lai) xin làm công nhật, quần quật dưới cái nắng oi oi xạm da chừng một tuần thì soi gương anh cũng khó nhận ra mình. Dần dà Bình tìm được nơi cần đến. Nhá nhem tối, trong ngôi nhà tuềnh toàng, đứa con gái đang khua tầu cau đuổi muỗi, vừa hát nhép bông xanh bông trắng nhí nhéo từ đài quay băng. Dưới bếp, cái lưng người đàn bà rấm mồ hôi, chừa cái lốt đai áo nịt ngực, cứ xê bên nọ, dịch bên kia giữa hai cái bếp, lửa liếm nồi hơi tỏa nghi ngút. Tiếng xe máy èn èn ngớt ga lượn vào sân, rà rà sát bếp. Á… chà! khéo nhầm nhà. Anh ngần ngừ và nép lọt thỏm giữa những cụm cà phê xum xuê.
- Bố..ố!
Đứa bé thôi đuổi muỗi chạy ào ra, được người đàn ông bế bổng hôn cái chụt, hỏi ngoan không rồi hạ xuống. Hổng chịu đâu! Nó giậm chân bạch bạch rồi lon ton theo vào bếp, nơi bố nó vừa lôi trong túi ra khoe mẹ một bọc thịt. Người đàn bà nghiêng đầu nhìn sang, giẫy nẩy: Ôi giồi! Hoang thế này thì chết à! Rõ giọng vợ mình, Bình thấy nhói nơi ngực. Cái đầu vợ giờ lơ xơ, cái lưng bè ra, dáng chừng ậm ạch. Lúc sau mùi hành phi, thịt rang thơm lựng bay từ gian bếp làm Bình nuốt nước bọt. Thèm quá, nhớ quá món rang mặn ăn dè quê mình. Anh cứ để nguyên hai hàng nước mắt ứa xuống má, thốt lên tiếng vợ ơi trầm đục rồi lặng lẽ lui ra ngoài đường cái nhìn vào mâm cơm ba người ríu rít đã sáng đèn…
- Ở luôn đây thôi.- Thầy giáo ạ! Nó thật lòng muốn xoa lành vết thương của thầy giáo bị vợ bạc tình mà.- Già bản bất ngờ phá bầu không khí trầm nặng chịch bằng một tràng dài, sau khi rít sôi ống điếu rồi ngửa cổ phả cụm khói trắng đục mờ mịt, làm Bình sực tỉnh.- Ý thầy giáo có muốn làm người Suối Nàng thì nay nói thật ra đi, đừng bắt con Lả nó phải khóc nhiều thế nữa!
Ôi ! già bản Suối Nàng! Lão có họ Điêu mà tên còn Chính thử ta chăng?
Anh lập cập rót rượu từ quả bầu khô hình cái nậm cổ bồng ra hai chén mắt trâu rưng rưng mời ông lão, ngắc ngứ không mở được lời. Thế là tròn 1 giáp (12 năm) ta ăn nước suối Nậm Nàng, ăn rượu Khá Nang… ta đâu còn là khách? anh khẽ hứ hự ngâm “… hồn ta… là Tây Bắc chứ còn đâu”? Lão Điêu Chính ơi! Không có rượu vào thì cái lời nó trốn sâu trong lưỡi, cái mồm ngần ngại không mở được đâu. Uống với con đi, chén này nữa để ngày mai. Không! Ngay hôm nay, ngay bây giờ con xin được gọi già là “bố mắt”(bố vợ); nếu, vâng nếu, nếu em Lả không nghe câu hát chê “… mài lễ dầu rá, nhơ trưa khênh nhá cần má cò dột” (gái trẻ lấy phải chồng già/ như ruộng gần nhà cấy mạ có đốt - tục ngữ Mường). Không biết lời anh nói đã bay ra chưa hay mới thậm thị trong mồm, lão Chính đã gật đầu lia lịa. Ô mà như lão khóc. Giọt lệ rỏ ra từ đôi mắt già nua, lăn dài trên đôi má dăn deo nom mới hoàn cảnh làm sao? Nó lưu luyến không nỡ rời lão, cũng như mụn gái út, bao nhiêu thằng giai mường trên, bản dưới thập thò gậm sàn đánh tiếng lên, cả những tay khèn môi đứng nhẵn đất bên cọc rào ngoài cổng, cô nhất mực lắc đầu. Anh không cầm lòng được nữa, sà vào ông. Họ ôm bả vai nhau, cùng nghẹn ngào. Rồi anh lảo đảo đi về chỗ ngủ quen thuộc của mình bên gian quản. Cái gì trong căn nhà này với anh cũng quen thân lắm. Kìa cái bóng sáng vừa rón rén đứng lên từ chăn nệm. Thì lần nào chả vậy, Lả nằm ủ ấm đến khi nào thầy giáo gần về ngủ mới đứng lên, để lại mùi hương con gái thơm sực nức.
*
Thị trấn bật đèn đường, cả một vùng nhá nhem sáng bừng lên. Đây đó những tấm biển quảng cáo chữ chạy nhấp nháy hay đảo xoáy loá cả mắt. Thầy Bình thập thững như mộng du trên những con đường quen mà hai bên san sát nhà ống giống nhau phát bực mình. Ra thị trấn mới, rõ là tiện nghi hơn mà thấy túng. Tiêu nhiều thứ quá, đồng lương hưu còm móm suốt. Chỉ Lả nhập cuộc và nhanh hòa đồng, làm tổ trưởng phụ nữ khóm rồi chấp hành tiểu khu, gần đây còn được làm hội thẩm nhân dân, góp phần hòa giải vài vụ kiện. Uống rượu lì, khéo nói, tuy hát theo con chữ chạy trên màn hình còn ngòng ngọng… đã làm thưa dần những bữa cơm nhà, thi thoảng về khoe cái phong bì mong mỏng.
  Lả bưng lễ mễ chậu thau nước thơm nóng hổi để dưới cái nghế thầy Bình đang thu lu ngồi khoanh chân gà gật trước TV. Nàng thong thả cởi dần áo quần chồng và âu yếm lau nhẹ. Ô hay!... cái động tác thân thương bỏ bẵng từ lâu, nay bỗng dưng giở ra có vẻ gì rất khiêu khích…
- Anh ơi, em bảo này, phương án lo việc cho thằng Khang (con trai họ) em tìm lời giải rồi đấy.
- Vợ giỏi! Vừa buột miệng khen thì Lả đã chép miệng:
- Phải hy sinh đời bố, củng cố đời con thôi!
 -Ồ hồ.. răng anh đã hy sinh bố mấy cái rồi…
-Không bố thì phải mẹ. Mỗi mụn con không lẽ để nó cù bơ, phao phí mấy năm giời ăn học à? - Tiếng Lả lúc khoan, lúc nhặt, riết róng vào đôi lỗ tai anh.- Thế anh nhớ đoạn chị Dậu bán con chưa? Cái Tý bị bán đi lấy tiền nộp sưu cứu bố mẹ đúng không? Ăn cơm thừa của chó đúng không? Em thà theo Những người khốn khổ(3) bán thân mình còn hơn…. Lả tấm tức khóc.
 -Ối giồi! Anh gỡ con kính lão ra, con áp tròng trễ xuống mũi, giương mắt lên nhìn vợ muốn nổ con ngươi. - Có phải vợ anh hay… sao hôm nay trình độ cao vòi vọi?...
-Tóm lại, em cắn răng hy sinh để con vào biên chế! Lả cương quyết.
 -Ứ ứ…gượm đã nào, nghĩa là sao?
-Thì đây. Lả vươn tay lên tủ gương lấy xuống tờ giấy A4.- Anh đọc đi!
Một lúc lâu sau, thầy Bình trầm ngâm: Anh… chắc không đồng ý với cái hợp đồng quái gở này!
- Tình cha con anh để đâu? Tuột mất cơ hội mua ghế, thằng Khang chỉ có  nước đứng đường cắn móng tay.  Đợi đấy mà voi với chả cỏ!
Thầy thở dài: Thế …khác nào bắt vợ làm…làm…
- Làm hủ hoá! Hừm, khác về ý nghĩa nhiều, tuy bản chất là vậy. Giờ dịch vụ cho trứng, mang thai hộ đầy. Không phải ai muốn đẻ thuê cũng được, người ta không phải thường đâu, cây đề đấy!
- Biết thừa! Rồi anh lẩm nhẩm… nó bĩnh vợ mình… ta cứu con ta. Hay! Mà nhục! Nhục quá! Hu hu…
- Hy sinh hết để cứu con!
 Lả dằn giọng. Bình nín. Đúng hơn là nuốt cái ấm ức ư ử trong họng lại. Trước ngày thì cả bản, cả mường động việc gì cũng phải mời bằng được thầy giáo Bình việc mới suôn, cỗ mới sang. Họ quý trọng người mang con chữ, ánh sáng của chế độ soi rọi cho vùng sâu tối tăm lạc hậu. Nay ra ngoài thị trấn (nghe đâu sắp lên thị xã) bạt ngàn người tài giỏi, mưu mô, Bình thấy lùn và đuối nhiều mặt lắm, còn ai màng anh nữa? Có chăng ai thậm thụt ngoài cổng, hoặc lấm lét vào nhà cốt gặp Lả. Thầy ngao ngán:-Thời cụ Ngô viết Tắt Đèn chắc chỉ lăng loàn đến vậy!
- Tuỳ anh hiểu, nhưng đừng làm toáng lên thế rách việc!
 Thầy lại do dự: -Nhưng… nhưng mình làm thế… phá hạnh phúc gia đình người ta!
-Ôi xời! Anh nhân đức quá. Họ làm gì có hạnh phúc để mình phá. Anh đâu biết chị ta mông má đẹp như diễn viên Hàn Quốc?
- Ờ…  để giữ chồng, phải làm đẹp, làm mới …
-Nhầm! để vừa mắt chúa đấy.
- Nhưng anh cứ thấy …  sao sao ấy! Anh bặm môi, nghĩ bụng cứ cho là để có tiền chạy việc cho con, anh nhắm mắt làm ngơ đi, thì… đứa trẻ ấy sẽ ra sao nếu không phải do kết quả của tình yêu, thứ thiêng liêng nhất mà Thượng Đế ban tặng loài người, mà chỉ là hệ quả của một sự toan tính? cộng với bản năng đực cái. Ôi! Ngộ nhỡ sự tính toán khoa học vớ vẩn kia, cộng với niềm tin mù mờ đền này, phủ nọ lại nở ra một hĩm nữa thì nó sẽ bị hắt hủi đến đâu? Loang loáng hình ảnh những cháu gái bị chối bỏ hiện ra chật ních trong đầu làm anh choáng váng, bịt tai, nhắm mắt lại.
-Vâ..â..ng! Lả dài giọng- Nên anh mãi nghèo, vợ con anh cũng bị vạ lây vì cái chậm thức thời. Anh thấy giờ còn cái gì tiềm năng mà họ không phát huy không? Có của còn non bấy, lẽ ra dành cho đời sau mà họ còn bóc bẹ nữa là. Anh giáo cấp mỗi của em ạ!
Thầy bị chạm nọc, vung hất tay Lả đang vầy vò cái đầu hói của mình ra hét lên: Thì còn gì bán được đem mà bán!
- Khoan! Khoan. Giận em ư ? vợ thương này!
 - Hãi vãi!
*
- Tôi mà lại ký đơn ly hôn để bọn họ hú hý với nhau à. Đừng hòng!
Cặp môi cắn chỉ cong vút hình trái tim thoắt biến mất khiến nét mặt chị ta rắn câng lại già đi hàng chục tuổi.
-Tôi thì ngược lại, nguyên đơn ly dị vợ. Chính xác là tôi tự giải thoát…
Chị cầm tờ giấy anh vừa đưa, đọc như không tin ở mắt mình, phải quờ tay moi cái kính viễn gọng vàng bé xíu, giương lên, lẩm nhẩm: Tỷ lệ sống dưới 3%, rất khó có khả năng thụ thai.  Năm 198x...Ô! Thế ra …
 - Nhà đất bán được 700, chia 3, nên tôi có 300 đủ lót cho cháu Khang làm đúng nghề đào tạo. Tiền rao, cháo múc xong xuôi, tôi thanh thản giã từ Suối Nàng đã chìm sâu đáy hồ, nay đến chia tay chị cho trọn tình.
Đầu óc chị tối rầm lại giây lát, bỗng sáng bừng lên. Trước mắt chị người đàn ông như hoàn toàn khác, chưa định nghĩa kịp, đã quay lưng còn lưu lại ánh nhìn ấm.
 
Nguyễn Song Hào
 
________________________________
Chú thích:                                                  
(1):  Kute Hàn: Phong cách Hàn Quốc;
(2) Khá Nang: Sính lễ cưới con gái nhà quyền quý.
(3):  Tiểu thuyết nổi tiếng của Vích to Huy Gô ( Pháp)
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin cũ hơn