18:12 ICT Thứ hai, 11/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Văn Xuôi

Khóc (Trần Năng Tĩnh)

Thứ hai - 06/06/2016 22:36

KHÓC
Truyện ngắn

 
 
    “Em có yêu anh không?”- Chàng hỏi trong hơi thở gấp. Nồng nàn. Thành thật. Và nàng gật đầu. Chàng lại gặng “Em nói đi”! “Vâng, em yêu anh”. Trong khoảnh khắc giản dị mà thần diệu ấy, chàng như đang chơi vơi... ngờm ngợp và cũng rất đỗi ngọt ngào. Thật lạ.
     Cảm giác của sự tương giao ấy, chàng chưa từng được gặp. Dẫu cho, chàng đã có người đàn bà gọi là vợ, đã ngót ba chục năm rồi. Chàng mơ màng-có phải đây mới là tình yêu !? Hai tâm hồn gặp gỡ và hòa quyện. Cứ thế, chàng ru mình trong cảm giác thật ấm nồng.
     Chàng đã có vợ. Nàng cũng từng có chồng. Cũng bởi thế chàng càng thấm thía mà như thấy “vận” vào mình từ thiên truyện ngắn trữ tình của văn hào Sê-Khốp “Người đàn bà có con chó nhỏ”. Chao! Chả lẽ chàng và nàng cũng giống hay hao hao tương tự hai nhân vật trong truyện đó sao?
     Vợ chàng không phải là người non yếu về hình thức. Còn về phẩm hạnh- đó là người đàn bà tận tụy, thương yêu chồng con. Vợ chàng còn là người đàn bà thông minh, tháo vát nữa. Một tay cô ấy chăm lo, quán xuyến việc nhà và cả việc ở công sở. Trong khi đó, chàng chỉ như là chú bé hồn nhiên-hồn nhiên từ thưở ấu thơ... cho tới tận bây giờ, khi đã vào tuổi “ngũ thập tri thiên mệnh”. Chàng,từ nhỏ đã yêu thích văn chương, thơ phú. Ham đọc. Ham nghe. Ham cả ti toe viết lách. Mà, một khi đã có máu đam mê văn chương, thơ phú thì cũng dễ bị thiên hạ “giáng chỉ” là: Cái đồ hâm. Thời buổi này, người ta lăn ra kiếm tiền, kiếm lợi trong cuộc mưu sinh nhọc nhằn mà cũng đầy cạm bẫy. Mấy ai sống nổi bằng thơ thẩn không?
       Chàng nhớ lại một kỷ niệm (mà với chàng là một kỷ niệm buồn!). Có một lần, lúc cao hứng, chàng đã đọc thơ cho vợ nghe. Đáp lại phút thăng hoa, hứng khởi của ông chồng thi sĩ, vợ chàng ngáp dài và hạ một câu xanh rờn: “Em đi ngủ đây, ngày mai phải đi làm sớm.”
      Chàng âm ỉ buồn đau từ đấy. Dẫu biết ở đời này có cặp vợ chồng nào mà “ý hợp tâm đầu” với nhau được mãi. Chàng và vợ sống lặng lẽ bên nhau. Sống bằng cái tình trung dung, bằng phẳng như nhiều cặp vợ chồng ở xứ sở Á Đông này. Âu cũng là chung một cái “tặc lưỡi” thầm: Thôi thì, tất cả vì con vì cái.
      Cho đến ngày, chàng gặp cô bạn ấy. Cũng tình cờ thôi. Một lần đi trên xe Buýt, chàng lịch sự đứng lên nhường ghế cho cô lên sau, khi xe đã chật cứng như nêm. Thế rồi nàng nhoẻn cười xin chàng số điện thoại khi chia tay. Thế rồi hẹn hò tái ngộ cà-phê quán. Ngay lần gặp sau, nàng đã tâm sự cùng chàng trong nỗi bức xúc: nàng đã có một con. Nàng đã chia tay với chồng đã năm năm rồi. Kể lại, nàng nghẹn ngào và bật khóc. Chao! Nước mắt đàn bà mà, thi nhân ơi!
    Từ cái ngày ngỡ tưởng “định mệnh” đó, chàng và nàng lén gặp nhau. Gặp nhau mỗi ngày một dày thêm. Con người vốn hồn nhiên, thật thà như chàng lại sinh thói nói dối vợ. Hẹn đối tác. Tiếp khách đột xuất. Bận đi công tác. Họp hành bù đầu... Với bản thân mình, chàng tặc lưỡi (lại tặc lưỡi!): Thôi, cứ thế cho “trong ấm ngoài êm”, chứ mình có ruồng rẫy vợ con đâu mà sợ.
    Chàng và cô nàng ấy cứ lặng lẽ hò hẹn. Và, những lần gặp gỡ vụng trộm ấy, chàng thấy mình như được phục sinh. Chàng tự thú với lòng mình: Tình yêu thật là huyền diệu. Sao ông giời không cho chàng người mà chàng yêu thương sớm hơn?
      Đến một hôm.Chàng gọi điện cho cô bạn tình. Giật mình và thảng thốt khi chàng nhận ra giọng nàng vốn quen thuộc mà sao thoắt thành xa lạ: “Em chào anh! Anh vẫn khỏe chứ ạ! Dạ! Dạ! Em cám ơn anh ạ!”.Nghe thế, chàng ấp úng hỏi mà như tự rút lưỡi mình ra: “Em đang có khách à?... đàn ông?”... thì nàng gọn lỏn “dạ vâng, thôi thế anh nhé” và cúp máy luôn. Chàng lại rơi trong cảm bàng hoàng, hẫng hụt như có một luồng điện lạnh chạy suốt dọc sống lưng...
        Cho đến một lần gặp lại. Nàng lại có “tâm sự” mới cùng chàng: Có một đức ông đã hai đời vợ muốn lấy nàng làm vợ. Ông ấy hứa sẽ mua nhà cho cô, dù vẫn biết cô đã có một căn chung cư, hai mẹ con đang sống. Rồi, cô nàng lại khóc. Lại thổn thức: “Thôi, cũng là góp gạo thổi cơm chung. Em cũng muốn có cuộc sống gia đình bình thường như bao người trong thiên hạ”.
       Chiều nay. Chàng lại một mình. Bên quán cóc ven đường.Hồ Tây chiều nay hình như lộng gió hơn. Gió cuốn lôi những đợt sóng ra tít tắp ngoài xa. Hết đợt này lại gối lên đợt khác. Tự nhiên, chàng như thấy mắt mình se se, cay cay. Chàng tự nhủ: mình khóc ư? Mà, khóc cho ai mới được chứ?
      Gió vẫn lồng lộng quanh chàng. Lồng lộng thổi và sóng nước mang mang...
 
 

 
Trần Năng Tĩnh
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 3 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn