19:27 ICT Thứ bảy, 23/06/2018
h

Trang nhất » Tin Tức » Văn Xuôi

Làm đàn bà khó lắm (Nguyễn Song Hào)

Thứ sáu - 24/02/2017 18:53
 
LÀM ĐÀN BÀ KHÓ LẮM

Truyện ngắn

 
1. Chẳng giả vờ nữa, cái đầu gối giờ nhức thật rồi, tưởng có bầy dòi lúc nhúc đang rấm rứt cắn trong xương, bà Cảo bặm môi, dồn sức vào mười đầu ngón tay bấm bẹo và nhay nhay mãi vẫn chả ăn thua gì.
- Sao ở chết mãi bên ấy chứ?
Bà lẩm bẩm rủa. Đứa đứt ruột đẻ nó ra thì bỏ ruồi tha, kiến cắn, rỗi hơi hầu lềnh nước lã người dưng; có uất không hả cái đầu gối này? Không thèm bấu bẹo nữa mà đấm, đấm cật lực vào đôi gối củ lạc tội nghiệp chỉ da bọc xương rồi bà ti tỉ khóc. Lúc sau hơi dịu trong người thì nghe líu ríu tiếng con gái nói cười vọng từ ngoài ngõ; bà lại bốc hoả, gạt phăng luôn bộ ấm chén cọc cạch chiếc úp, chiếc ngửa trong cái khay nhôm trên phản xuống nền nhà kêu đánh xoảng, rồi hổn hển chết mất thôi, khổ cái thân tôi, giời ơi giời!
 Đứa con gái huơ huơ tay, nghểnh nghiêng cái đầu, môi miệng cười cười con đây, con đây; lon xon qua miếng sân chạt rảo vào nhà, rờ rẫm qua cửa, đụng phải người bà, vội ngồi thụp xuống, xoa nắn rối rít. Đó là Xuân, con gái út bà Cảo, hồi xưa ông ép bà cố mói khi đã hết sạch bẩn mình. Nó là đứa con chấy rận, mà giời nỡ bắt tội, hồi ba bốn tuổi, sau trận đậu mùa, mắt nó mờ dần đi rồi chả nhìn thấy gì nữa; từ bấy đến nay, ngót bốn chục năm. Bà Cảo biết tỏng, nó vừa đâu về nên giận ra mặt, quầy quậy vung hất tay Xuân ra, răng nghiến lợi trèo trẹo. Thằng bé vừa nãy dắt Xuân về thấy thế đâm hoảng lùi lùi dần ra ngõ mới dám cắm đầu chạy.
 Sao bà chả bực cơ chứ? Con gái già này nhớn mà chẳng có khôn. Hồi gái tơ hơ hớ bà chẳng nơm nớp lo canh ngày, canh đêm không đã phải bả cánh đàn ông hau háu rình mò. Loại khát thằng chống gậy dai như đỉa đói, ỡm ờ gạ thả giống là giỏi, ra nếp thì rước, nhược bằng tẻ thì bỏ của chạy người. Được thằng bằng vai phải lứa mạn Thuận, mù đặc nhưng cải lương, nhạc vàng như yểng, nỉ non rủ làm vợ chồng xẩm bám tầu hỏa sinh nhai, mày sợ con cái nảy giống bố mẹ khổ hơn nên lắc đầu. Vậy là đúng! Nhưng giờ đám danh giá này, gái lành khối đứa mơ chả được sao mày cũng lắc? Hử? Nghĩ tiếc đứt ruột! Ông con rể hờ ( phải gọi thế mới phải phép) ấy bảo đón cả bà lên phố nữa cũng tiêu chả hết lương hưu đại tá tháng hơn chục triệu bạc. Con cái ông phương trưởng bên Úc cả, sơn hào hải vị gửi về xoành xoạch nên nước da ông càng đỏ au đồng hun và nói cười oang oang thế. Chả duyên ông Tơ bà Nguyệt xe cho thì cái gì khiến ông ấy đức cao vọng trọng hạ cố xuống làm bạn nhà mình chân đất mắt đui hử? Ông ta vừa thủ thỉ xong, nếu cưới được hôm trước, hôm sau làm ngay lại bìa hồng, để con Xuân chung quyền. Nghe vậy, biết vậy nhưng làng xóm nhỏ to thì bà nở thầm từng khúc ruột. Ai đó mách nhà ông ta 3 tầng lừng lững mặt phố nườm nượp người, chỉ mẹt dưa, liễn cà bày ngoài cửa, cũng tùng tiệm cho bà già chả sợ mang tiếng ăn bám ai. Ờ! Có nhẽ thế thật chứ. Bà vốn mát tay; dưa, cà vàng ươm, thơm lựng chả bao giờ kháng khú. Mới nghĩ thế lòng già đã lâng lâng như trưa hè ngồi dưới bóng tre phanh yếm áo hứng gió nồm nam. Ui giời ơi! Giời  lại thương cho mụn trai nương tựa nữa. Cứ gọi là nhất làng chứ bỡn? vài mươi năm nữa, ông ấy về già, nó còn được tý lương bấu víu, chứ đâu khốn khổ như đời bà? Làng xóm ai cũng mừng vun vào. Giời có mắt, có phúc có phần cấm có sai. Cái Xuân như chuột sa chĩnh gạo, ngang trúng số độc đắc. Thách cưới cao vào, nhớ cho chúng tôi ướt mép, ướt môi với nhá.
 Bà chắc mẩm bao nhiêu thì càng đau bấy nhiêu khi con Xuân cứ một lặng, hai lặng rồi cuối cùng buông một câu vỗ tuột mọi niềm hồ hởi của bà rơi xuống đất. Giời bắt tội ai nấy chịu, đèo bòng chi cho khổ!
Bà Cảo bực lắm. Thuyền rồng đến tận nơi đón rước, còn cành cao cành thấp thì suốt kiếp thuyền chài nhá. Tim vàng tim bạc đâu ra mà hão huyền chờ đợi. Vài ba năm nữa thôi, Xuân người thì còn xuân sanh thì hết, có chó nó màng, con ạ!  Nhưng bực đấy là chỉ một, còn cái tội hễ sểnh ra là nó cứ men mẻn sang hứng việc cho nhà Cường trên xóm Chùa mới làm bà bực hai, bực ba cơ. Uất nghẹn đầy ứ cổ đây này, nuốt sao được mà cơm mới cháo. Cháo với chả lão. Được con gái day bấm mân mê bằng sự thuần thục với cả lòng ăn năn, cơn hỏa của bà Cảo từ từ hạ cùng tiếng lảm nhảm thưa dần rồi lịm hẳn. Lúc sau cái miệng mở hờ đã thở hắt ra những tiếng khù khù nặng nhọc. Xuân thương mẹ phổi bò, bực lên thì mất mặn mất nhạt vậy chứ giận ai được lâu bao giờ đâu. Sao hôm nay đốc chứng thế chứ? Hay là mẹ biết chuyện rồi? Ý nghĩ len lỏi qua làm Xuân thoáng sững người, bất chợt ngơi tay, ruột gan bổi hổi lo. Bà Cảo tinh thật, đang phù phù đều lại rên rỉ ngay được sao ông không về dẫn tôi đi? Để tôi một mình khổ vầy ông ơi, hời… Xuân mím môi, đôi tay ráo riết miết vần để bà ư hừ khẽ dần rồi lại chìm vào giấc ngủ gà chập chờn đầy mộng mị.
2. Ông đại tá hưu là khách ruột của Trung tâm tầm quất người mù vài ba năm nay, giờ mới nghe mấy bà sồn sồn rỉ tai nhau sướng lắm, nhẹ nhõm lắm muốn trải nghiệm tý xem sao. Nể lắm, chủ mới dàn xếp cho, bảo con này nó yếu quá, ngày chỉ bốn ca thôi. Sau mỗi ca, nó phải thiền nửa tiếng mới lại sức. Ác cái, các khách ruột nữ thay nhau giữ rịt kín mít lịch, càng khiến ông tò mò. Đúng. Mê mẩn không tin nổi. Đôi cườm tay cô nàng vần vũ nông sâu rung động cả buồng gan lá lách làm đan điền ông hừng hực, thức ran cả vùng ủ rũ bấy lâu. Rõ là có nguồn năng lượng sinh học tràn trề, tràn sang ông. Tự nhiên muốn Xuân là của riêng mình, ông đã tìm về gặp, rồi dốc hết bầu tâm sự với bà Cảo. Ông vững tin thành công, bởi mình có rất nhiều lợi thế. Chẳng ngờ Xuân an phận, không bắt nhời. Âu cũng đành, nhân duyên là nợ, ông chỉ muốn mỗi tuần  Xuân dành cho vài ca mà cũng khó. Nghe đâu, anh chàng liệt hút cạn sức nàng rồi.
*
3. Dạo ấy cả làng của Xuân như phát sốt. Điện thoại di động trước kia độc mỗi chức năng, cất kỹ trong túi, ai gọi thì nghe; thi thoảng mới lôi ra xem giờ, nay ai cũng kè kè cầm tay, lúc một áp tai, nghe thấy thuê bao… lại chép miệng kêu giời, căng thẳng lắm. Người nọ hỏi người kia, sang cho nhau cảnh quay sốt dẻo nhất, chưa hẳn tin lại tức tốc phôn cho mấy người đang chầu trực ở bệnh viện. Không sốt ruột sao được; ở cái xóm mấy chục nóc nhà, dây mơ rễ má, không nội thì ngoại, có chuyện gì chẳng sôi lên ùng ục, huống chi tai nạn người chết, mấy người bị thương cấp cứu viện nọ, viện kia loạn lên như thế. Có dễ già nửa tháng bơ phờ, làng mới hoàn hồn. Chung quy cũng tại bất cẩn. Ăn mòn bát thiên hạ rồi sao bắc cái đà bẩy trát ngoài hớ hênh thế? Roạt một cái, đà gẫy, giáo đổ, mấy thợ trên giáo tầng 3 rơi xuống tầm đà dưới, rồi tọt xuống đất nơi hai chú phụ đang tời vữa lên. Đứa thét rống. Đứa không kịp ngáp. Máu me phọt toé. Kinh hoàng quá. Rỗi việc quê, rủ nhau ra phố làm thợ, có ai mua bảo hiểm, bảo giả gì đâu. Khổ thế! Khi tiếng khóc người chết, tiếng xuýt xoa mừng đứa gẫy tay vừa ra viện vợi nguôi đi thì người ta mới nhận ra như thế. Và càng hoảng hồn khi biết con Mơ vợ Cường tất tả ngược xuôi chạy không thiếu cửa nào mới chồng đủ cho bệnh viện 30 triệu để họ mời chuyên gia về mổ cột sống bị chùn cho chồng nó. Hãi thật!
 Rồi được vài ba tháng yên ả, trong làng đã nghe rộn tiếng trẻ con đọc bài, tiếng nhạc lúc ỉ eo, nơi xập xình và cả tiếng hò hét inh ỏi của bọn xem bóng đá cược bia. Thì mới hôm qua tin thằng Cường, đứa dở sống, dở chết trong vụ tai nạn thảm khốc ấy phẫn chí quên sinh lan nhanh khắp làng, làm dựng tóc gáy hết cánh đàn ông. Đoạn dây thép buộc 1 ly chập đôi tròng quanh cổ làm thòng lọng. Chiếc đũa cơm luồn qua đó làm con nín xoắn vặn thít chặt căng xong, rút ra, vứt đi. Khiếp. Động tác buộc cốt thép quen thuộc đơn giản mà chắc đét từng kiếm cơm cho đời thợ hồ đâu ngờ lại để kết liễu chính mình. May quá, trời xui, đất khiến đứa bạn vô tình đến chơi tồng tộc phi xe máy lao thẳng vào sân. Trông thấy mặt thằng Cường phù to, tím tái đã hiểu ngay sự tình và thằng này giỏi biết xử lý khẩn cứu được anh cu chán đời, dại dột. Làng lại sốt lên sình sịch, ai cũng ra sức dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất, độc địa nhất để nguyền rủa chửi bới con vợ lang loàn, bỏ mặc chồng què, con dại với đống nợ, chuỗn đi theo thằng nào chả biết. Cứ như thể chửi rủa ác sẽ làm Cường đỡ đau và nhanh lành hơn vậy. Bữa qua, Xuân vừa về, mẹ hớn hở khoe ông đại tá lặn lội về tận đây xem gia cảnh, hứa hẹn đổi đời cho mẹ con goá bụa, rồi cả chuyện trong họ ngoài làng đang xốn xang. Con Mơ tót sang Đài làm ôsin để thằng chồng hận đời tự tử. Đàn bà gì có thứ khốn nạn thế. Xuân thót hẫng người trán lấm rấm mồ hôi, luống cuống sờ thành giường, ngồi thụp xuống. Xuân muốn sang đó ngay xem sao. Ừ! Phải đấy. Mình nghèo hèn chẳng giúp được gì thì cũng nên có lời an ủi, xoa dịu cái đau buốt trong gan ruột bố con nó. Chớ theo người ta bỏ lời ác như quạt gió vào lò phải tội. Mẹ vui vẻ thế cơ mà. Sao nay, vừa ở đó về đến nhà thì cơn tam bành của mẹ chưa ngớt đã bùng lên ?
Thực ra, chẳng ai bảo, càng không ai khiến cô ngồi xoa bóp người Cường lâu thế đâu. Ai đến hỏi thăm cũng liếc mắt vào nơi cổ nó vẫn hằn vết thâm xì như người đeo tràng hạt chật, tay nắm cái tay rồi sờ cái chân đã héo dần đi tong teo mềm oặt để an ủi Cường tý chút. Có hai cô cậu nhà báo về quay hình và ghi chép. Một người rờ rờ cái vòi nhựa trắng quấn từ háng dẫn ra đang rỉ nước giải xuống cái lọ để dưới gậm giường, hỏi có biết mót không, ị cũng thế à? Ác nghiệt quá! Sao bảo khoảng nửa năm cơ thể sẽ phục hồi cơ mà? Ba bốn người đứng vây quanh hùa vào. Ôi giời! bác sỹ giờ vậy cả đấy. Xiền! xiền… không thì tay đau sẽ cắt chân. Không khéo chú Cường nhà mình bị thế… Đấy! Mới bảo phải 1 tỷ sang Sing phẫu thuật lại, tháo mấy cái đinh đóng nhầm vào tuỷ ra… Chết thôi! Nghèo thì chịu chết oan thôi. Bố Cường, ông lão gầy gò, đầu tóc muối tiêu rối bù, lập cập bưng khay nước vối đến, đôi mắt lờ đờ ẩn dưới hốc trũng sâu, chậm chạp nhìn khách và hàm răng khấp khểnh chiếc mất, chiếc còn nhô chìa ra khiến đôi má tóp quắt lại, phều phào mời. Ai cũng ái ngại, ông ngần này tuổi đầu nhẽ được ung dung. Ông nói nhỏ, ở giường bên Xuân dỏng tai lên mới nghe câu được câu chăng. Vợ nó mỏng mày, hay hạt lại nhẫn nhịn lắm nên cu cậu càng hận đời tợn. Thôi thì đay nghiến, lồng lộn, cào cấu, đủ cả .. cắn răng chịu mãi, đêm nào chẳng tấm tức sụt sịt … rồi mới xin tôi về đằng ngoại vài ngày nói là chữa bệnh. Tôi ừ hữ bảo con cứ lánh đi dăm bữa nửa tháng yên tâm mà chữa trị. Nhà nhiều anh chị em thay nhau mỗi đứa chăm cho vài buổi. Biết đâu nó ma lanh, lá mặt lá trái thế! Thức lâu mới biết đêm dài cụ ơi, báu gì ngữ lanh lảnh tiếng đồng, chả hại chồng cũng hại con ấy, xéo sớm đỡ chật nhà. Ấy chết nói thế phải tội. Chuyện tiền nong à, tôi biết đâu nói đấy nhá. Trước thì tích cóp được đồng nào đổ vào cả cái nhà này rồi. Mọi người quay cổ ngó khắp lượt căn nhà mái bằng một thò hai thụt đang trát dở, cửa sổ gài tạm bằng phên tre. Chúng nó định bụng cứ dấn lên rồi vợ chồng chịu khó làm trả dần. Nghe đâu mới gán ngân hàng? Ai ngờ tai hoạ giáng xuống đau xót quá. Vâng đúng! Mới thế chấp lấy tiền cứu cháu ạ. Chủ nhà họ có động thái gì quan tâm? Thôi thì oan gia trái chủ, họ phúng đứa chết bao nhiêu tôi không biết còn cho em nó nhà tôi lít máu truyền. Anh thợ cả cũng lo cho vài triệu. Anh em họ tộc nhà tôi chỉ nhiều tình cảm, chạy lên chạy xuống thăm hỏi chứ tiền thì không có mấy, ai cũng nghèo cả. Thế sao đủ được, những mấy chục cơ mà? Còn thì cái Mơ giật nóng chỗ nọ, bỏ chỗ kia cũng nhiều, tôi bắt ghi chép đầy đủ cả. Ơn cứu mạng, lậy giời đất nhà tôi đâu dám quên. Nhưng ai bảo nó vay một chục, một trăm, hay một triệu thì tôi cũng đều chỉ biết vậy! Chứ bảo bố con tôi lo trả ngay thì nói bạc lỗ mồm… Vâng đúng là bức xúc quá cháu nó phẫn chí mất khôn…
 Lòng Xuân nhói lên. Chị ơi cứu em với! Không tiền tiếp máu, chồng em chết mất. Đôi hoa tai trong hộp nỉ êm mượt được gỡ ra rừ mấy lớp giẻ rách khâu quấn kỹ…
 Sung sướng cầm những đồng tiền mồ hôi nước mắt cô tìm mua con lợn thừa vú về lê la để mẹ đỡ buồn. Vứt lăn lóc thế, ngoảnh đi ngoảnh lại nó đã chắc nịch như ông đồ rau, bán đi được món. Xuân cẩn thận gấp từng tờ tiền làm tư cuộn vào nhau trong tờ giấy bóng nhét vào cạp quần chân què thùng thình của mẹ. Bà Cảo còn gài 2 cái kim băng chặn 2 bên mới bỏ vào giỏ đồ linh tinh treo trên vách, phía đuôi giường. Xuân nhớ in lúc mẹ giật nảy mình như đỉa phải vôi khi đứa con gái út tật nguyền lần sờ đôi dái tai, tháo cái nút vo bằng miếng giấy bạc lót vỏ bao thuốc lá tựa như hạt đỗ, rồi thay vào đó bằng đôi hoa tai một đồng cân vàng ta, nhẵn thín và mát rợn tay. Hôm ấy dùng dằng mãi, con biếu mẹ, mẹ tặng con làm của hồi môn nghẹn ngào, mắt ai cũng ngân ngấn nước. Mấy đêm sau đang ngủ bà cũng giật thót người thì thào còn không hay bị lừa mất rồi. Vùng mình gần đây xảy ra nhiều vụ thôi miên lắm. Cứ mê mẩn vào mở hòm bê hết tiền, vàng ra cho người ta mới khiếp chứ.
  Đừng nói lời lãi làm gì, cứu được người là chị vui.…
Cô vội gạt ngay dồn hết tinh lực vào đôi tay. Cường vẫn thiêm thiếp ngủ, thi thoảng giật mình, khẽ thở dài rồi lại thỉu. Xuân cảm thấy từ sâu thẳm trong lòng Cường ngọn lửa sân hận đang hừng hực. Những viên thuốc an thần cô y tá cho Cường uống chỉ làm anh ta không thấy rát buốt thôi. Lửa càng bốc lên dữ nữa vì xung quanh luôn có không khí rủa xả uất hận hun nung. Sao lành vết thương, nói chi hồi phục. Xuân không được học, không nghĩ được xa, không biết nói hay, không dám nhiều lời nhưng cô lờ mờ cảm được những gì người ta không nhìn thấy. Cường cần một chỗ dựa êm mềm nhưng không bị chao đảo để bình tâm lắng lại, tĩnh tại rồi mới khoẻ và vui lên Tiếc thay chỗ quý giá ấy bị chính Cường vô tình điên lên phá nát. Chứ chưa hẳn tại Mơ bất ngãi, bất nghì bỏ đi? Bây giờ nhà chỉ hai đàn ông kẻ tàn tật, người già nua luôn nhăn nhó, quanh ra quẩn vào với thằng bé, ăn còn phải dỗ thì sao giải toả cơn hoả đang ngùn ngụt? Rồi 3 miệng ăn trông cả vào phụ cấp mất sức chỉ đủ ngày vài bữa cháo loãng? Rõ là nhà này thiếu nhất cái dịu mát của người đàn bà. Tiếc rằng mình…cô cắn môi lưỡng lự. Nhưng tình cảnh này thôi đành lấy muối làm ngon, lấy nước làm sạch chứ biết sao giờ? Xuân mỉm cười mỉa mình, rồi quả quyết. Mai cháu sang. Mơ trả tiền cho cháu làm việc này rồi! Lúc chào về cô điềm tĩnh bảo nhỏ ông bố Cường như thế.
*
4. Xót xa quá! Lan truyền rất nhanh trên mạng bài thi văn tả mẹ bỏ dở của đứa con Cường đang học lớp 3. Các bạn lớp em ai cũng có mẹ hiền. Ngày xưa em cũng có, giờ bố cấm.. em không tả được. Em xin cô…kèm theo ảnh cu cậu đang ủn chiếc xe lăn, trên đó ông bố trẻ mình trần vạm vỡ ngồi mím môi tì tay lăn bánh lên dốc. Chừng như chiếc xe đựng bố trẻ đang chới với ngửa ra sau…Thằng bé còn bấy quá! Xót xa quá! Xót xa quá!  rất nhiều comment thốt lên. Ít lâu sau, cô cậu nhà báo lại về xóm Chùa bằng ô tô chở theo nhiều quan khách, trao cho ông cháu, bố con nhà Cường nghe đâu nhiều tiền từ thiện của thiên hạ lắm. Cường húng lên muốn trả luôn những người đòi riết róng cho đỡ nhục. Xuân lại nghĩ về những con lợn thừa vú của mình khác con lợn nhựa của chị em cùng cảnh nên rủ rỉ bảo Cường tìm cách gì để những đồng tiền thơm thảo ấy sinh sôi, rồi trả nợ dần người ta mà vốn mình vẫn còn. Bố Cường gật gù chịu con, mù mà sáng dạ quá!
Vùng quê này ngày nào cũng có chợ phiên. Hết nay chợ Nấp, mai chợ Đồi, ngày kia sẽ chợ Nguồi, rồi lặp lại. Cái anh liệt nửa người, buộc lưng vào thành xe ga 3 bánh mới coóng lúc nào cũng kè kè hai cái bình thải, dù có vẩy chút nước hoa vẫn phảng phất mùi khẳm đặc trưng, bán vé số với đồ linh tinh dẻo mỏ mà chăm chỉ lắm, chớ hề bỏ phiên nào. Tiện đường, cậu còn đưa đón Xuân làm ngoài phố như xe ôm chuyên nghiệp vậy. Thấy cảnh một mù một què bìu ríu lên xuống xe nhiều người thấy cay cay nơi sống mũi. Thương thì mua cho thôi chứ mát tay mát chân gì, ăn sao được của ông nhà nước. Họ xoa đầu Cường làm cậu sướng cười ngất. Dạ đúng thế ạ!
*
5. -Sống rồi!
Cường hét lên như thằng dở.
Xuân ngơi tay nghểnh mặt lên, ngơ ngác rồi lẩm bẩm. Ai chả biết, giờ mỗi ngày Cường dư sức kiếm trăm bạc. Sống khoẻ là đằng khác.!
-Em ơi! Anh sống rồi!       
 -Hứ!
-Ớ ợ!  Mẹ con…. mờ (m)…!
Ông lão thấy động chạy vào, chả hiểu gì, gượng cười. Nhưng kìa, mắt thằng Cường đỏ hoe. Nghẹn, nó lắp bắp nhưng tay chỉ lia lịa xuống phía dưới. Ông lão nhìn theo hướng đó, tấm khăn dầy đắp chân cẳng nghi ngút bốc hơi ngải cứu, chả thấy gì khác lạ, lắc đầu hết nhìn cái Xuân mặt đỏ lựng khép nép đứng bên thành giường lại nhìn sang thằng nọ đang cứ gật gật mãi cái đầu nức nở. Ông đâu biết vừa nãy đôi mắt rắn của Cường bỗng nhiên sáng quắc. Nó chớp lia lịa vào khuôn ngực trắng nõn dầy dặn lấp ló cửa áo khi Xuân lom khom nhẫn nại vuốt từ bàn chân ngược lên phần cơ thể còn sống ngang rốn nó. Mùi con gái thơm ngây như nõn đòng đòng toả từ tấm thân tròn trịa, lấm rấm mồ hôi làm Cường khỏ họng. Nuốt khan mãi vẫn vướng tưng tức, như ai bóp nghẹt tim khó thở quá. Lại mới nhoi nhói sống lưng, nơi con Xuân vừa vòng tay day dí, luồng sinh khí mỏng manh lạnh buốt. Không chịu nổi nữa, nó liều sục tay vào giữa khe hai bầu ngực căng nây tuồn tuột. Bàn tay thô ráp tróc vẩy da già lên da non xát vào làn da phấn mịn mượt, sướng run lên chưa kịp bật ra tiếng xuýt xoa nơi cửa miệng, bị ngay phát đau điếng nó văng tục luôn. Xuân sợ hãi buông tay, các ngón vừa rắn đanh như càng cua cắp chặt mút đầu ngón trỏ của thằng bệnh.
Lúc sau Cường ngẩng lên, mắt ráo hoảnh bảo: Ngọ nguậy rồi bố ạ!
-Hả! Mày bảo sao, cái gì ngọ nguậy hả?
-Những ngón chân con.
-Thật! Xuân mừng rỡ cúi xuống huơ tay sờ vuốt chân Cường xuôi tận các đầu ngón vẫn mềm oặt rồi ấp cả hai lòng bàn tay vào đó như nghe ngóng điều gì hệ trọng, thiêng liêng lắm.
*
6.  Một chị bạn của Mơ, gầy đen như con mọi, hỏi thăm vào nhà Cường bảo tha được cái xác về đến Nội Bài mới dám khóc nấc lên vì chắc sống. Cả làng chộn rộn kéo đến vây vòng trong, vòng ngoài, há hốc mồm ra nghe cô nói. Thì hơn 500 ngày tủi nhục ở Ăngola có lúc nào yên ổn đâu, giật mình thon thót suốt. Còn mặt trời thì cảnh sát lùng sục vòi vĩnh, bắt bớ, đêm xuống thì chui vào nhà hầm tránh bọn cướp hỏi thăm. Mạng người thợ hồ ở xứ này nghĩa lý gì đâu? Truyền nhau kinh nghiệm xương máu ai cũng giắt trong người một vài tờ năm nghìn quan phòng thân. Cướp Công-gô sang hễ cứ kiếm được ít nhiều mới thôi, không nó đánh què lê lẳng. Ai ngờ hôm ấy quân ác quỷ xộc vào lán, bắt mọi người ôm đầu úp mặt vào tường, họng súng rê rê lúc một đòm phát lạnh gáy. Tuốt tuột quần áo, hòm xiểng bọn chúng lôi đi sạch. Tiếc của, cô ấy lao ra giằng lại, bị nó xiên một lê thấu lưng, chỉ nghe ợ một tiếng rồi máu phì ồng ộc… Khiếp! Vâng! Đến lúc ấy thì tinh thần Việt trỗi lên, mọi người liều chết quay lại vớ cái gì phang cái ấy khiến bọn chúng bất ngờ hoảng loạn tháo chạy. Cô Mơ nhà ta đấy các bác ạ!
Mọi người sững sờ. Câm lặng. Thôi xong, còn gì nữa mà hỏi.
Chị ấy nín hồi lâu, bất ngờ ngẩng lên, rớm nước mắt hỏi làng ta có cô mù nào không. Chả ai nỡ trả lời. Mơ chắc chồng đã trả xong tiền vay, nhưng như còn nợ cô mù điều gì day dứt lắm. Phải hai lần tôi nhắc lại và vuốt mắt, em nó mới yên lòng đi.
-Ồ Ồ!  Đau quá! Và lạ quá? Mà hai đứa nó chở nhau về kia kìa!
Thì ra, sang bên ấy Mơ đã vay lương của toàn nhóm để gửi về ủng hộ chàng thanh niên bất hạnh theo lời kêu gọi từ thiện của tờ báo điện tử nọ. Chứng từ sờ sờ cả đây này, ghi rõ yêu cầu được giấu tên đây này.
 Thảo nào!
Những tiếng thở dài ngao ngán. Chửi oan mày nhiều quá mất rồi, làm sao lấy lại được Mơ ơi!
Đã lờ mờ nghe tiếng vọng từ đâu đó và hình như đến lúc này Xuân càng cảm thấy rõ. Làm đàn bà khó lắm!


 
Ngày ông Táo năm Bính Thân


Nguyễn Song Hào

 


 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn