19:31 ICT Thứ năm, 19/10/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Văn Xuôi

Lao xao phố phường (Trịnh Đình Nghi)

Thứ tư - 15/03/2017 22:15
LAO XAO PHỐ PHƯỜNG

Truyện ngắn: Trịnh Đình Nghi

 

Ngày mới.
Nào thì lên xe buýt.
Được một chỗ ngồi ngon, đi thêm chút nữa thì người lên đông quá. Một mụ sồn sồn váy loè xoè chen vào trước mặt ngó nghiêng. Thôi thì đứng dậy nhường nàng chứ mình ngồi mà một phụ nữ đứng trước mặt thì cũng lấy làm áy náy (cái này là chơi đẹp đấy nhá). Mời rõ ngọt: Em ngồi đi. Chả nói chả rằng con hến lạnh băng vừa kê đít xuống là co mẹ một chân lên ghế, váy xoè hở hang lòi cả quần lót, mở túi móc hộp phấn thỏi son thoa đi trát lại, cái mồm đỏ lòm lòm còn bĩu ra oẹ một câu nghe tởm:
-Sao cái ghế chỗ lày ló tanh thế nhỉ ?
Phũ đến thế thì thôi.
Ngồi trong quán cơm bụi bên đường chứng kiến một em đi xin, dáng người xem ra còn trẻ đội cái mũ vải rách te tua, chiếc quần hoa cũ nhuốm màu nước cống, cạp vặn dây chão đến bó lòi cả mông đít, tay bế đứa trẻ ốm nhách ngủ dặt dẹo. Đến cửa quán em ấy đứng chìa cái rổ nhựa con con về phía hai bác chắc là dân lao động đang xì xụp xuất cơm, một bác móc túi trên túi dưới lấy tờ hai nghìn bỏ vào cái rổ cho em nó. Bất ngờ là em nó thò tay nhặt rồi vo vo như viên bi nó búng một phát cực kỳ sành điệu, đồng tiền hai nghìn khốn khổ bay vèo vào chân cột điện, lặng lẽ bỏ đi, may mà bác vừa cho nó không để ý.
Tình cờ là chiều đến quán bia, chợt nhận ra đúng cái em này lúc trưa bề đứa nhỏ ăn xin vậy mà bây giờ quần sọoc áo hai dây vắt vẻo đang zô zô nốc bia cùng mấy thằng đầu đinh đầy mình xăm trổ. Đem câu chuyện này phàn nàn với mấy chú trẻ, mấy chú bảo rằng:
-Bọn này nó có bang có hội cả đấy, chúng nó vừa bảo kê chăn dắt cái bang (những người ăn xin) theo địa bàn vừa thuê trẻ con để đi xin, khi thuê được trẻ chúng nó cho em bé xơi viên thuốc ngủ thế là em bé cứ dặt dẹo trên tay cả ngày. Phần thì chúng nó cũng giả đi xin phần thì những người đi xin ở khu vực địa bàn do chúng cai quản phải "nộp tô" theo qui định bất biết ngày đó xin được nhiều hay ít. Chuyện này hơi bị xưa rồi bác ợ. Thì ra là thế ! Mình lơ mơ toàn diện.
Lại có một ngày
Một ngày như mọi ngày, việc đầu tiên là cứ phải thoả mãn ông thần khẩu và “ông anh ruột”. Quán cháo lòng xộc xệch bên hè phố thế mà sáng nào cũng xôm tụ ra trò. Bà chủ quán phốp pháp phì nhiêu lưng như  tấm phản, cái mặt thì tửng tưng, nói năng phát một.
Khách khứa thì chẳng luận giai tầng, chủ yếu là dân khoái khẩu, cho nên cái âm thanh của quán cũng hội đủ cung quãng. Chỗ thì gọi hàng í ới, chỗ thì vừa húp cháo xuỵt xoạt vừa nhai ruột lợn rau ráu như ngỗng nhai rau diếp… Chả biết nhai phải môn phải ráy hay sao mà một gã dở thằng dở ông ngứa mồm phán một câu:
-Liệu có xơi lòng Tàu tẩy trắng không đây ?
Cái tấm thân phì nhiêu vốn vẫn tưng tửng của mụ chủ quán giờ như nổi tam bành tuôn một tràng bốp chát :
-Câm mẹ cái mồm thối của ông đi, đây bán lòng ngon cả chục năm nay rồi nhá. Mẹ tổ, bỏ miếng ăn vào mồm mà không biết ngon hay dở thì lượn đi chỗ khác, sáng ngày ra đã thối mồm.
Thằng cha này đúng là dở hơi, đã chui vào đây thì lặng lẽ mà nuốt cho rồi, không biết bây giờ còn đang tồn tại bún chửi phở xua hay sao mà còn hóng hớt. Chuyện hầu ông thần khẩu đầu ngày coi như ổn.
Lại đến cái màn cà phê cà pháo gọi là cho nó đủ tuổi phong lưu. Còn đang ru hồn sáng tạo với hương vị “cà phê ngon không thể vội vàng” thì góc tiệm bỗng ầm ầm như  vỡ chợ bởi tiếng la hét, tiếng bàn ghế cốc  chén bay loảng xoảng, tiếng chửi thề vung vãi chát chúa. Thì ra hai cái nhóm choai tóc xanh tóc đỏ yêng hùng choảng nhau, xơi luôn cả hàng  nóng.  Chuyện từ đơn giản đến tày trời, từ không là gì đến “xanh chín” chỉ bắt đầu từ can tội nhìn đểu ! Thôi thì “tránh voi” cho lành, “tẩu vi thượng sách” coi như mình là loại phong lưu vườn.
Một sáng đầu ngày mà đã hội đủ, già thì vì lời nói phun nhầm giữa miếng ăn mà thành đấu khẩu tệ hơn chợ giời. Trẻ thì dao phay mã tấu trực chỉ mặt nhau mà bổ xuống  chỉ vì cái mắt nhìn sai địa chỉ !
Thoát được khỏi chốn xưng hùng của mấy gã giời con coi như hồn siêu thoát. Còn đang vi vu thì đập vào mắt là cái cảnh hai cô gái (chắc là học sinh) đang khom lưng xoạc cẳng đánh vật với cái xe máy chở rau của một bà chạy chợ. Dừng lại mới vỡ ra là một chú choai phi như cướp giật quệt ngã bà bán rau nhưng nó phớt và dông thẳng, xung quanh cũng lắm người hàng phố văn minh đứng xem như  xem kịch, nhìn  những cái bản mặt thờ ơ vô cảm mà thấy ghét. Thôi thì rón tay với hai cô bé đang vã mồ hôi dựng cái xe rau, bà khổ chủ thất thần nói lời cảm ơn còn méo hơn cả cái mặt.
Cuộc sống cứ như có qui luật hết vui là đến buồn, qua buồn sẽ đến vui. Buổi sáng thì như thế những tưởng một ngày chỉ “nẫu” với chuyện đời. Nhưng đến trưa lại niềm vui gõ cửa:
- Mời anh đi bồng bềnh với anh em .
- Chậc, thì đi.
Xem ra cái cảnh nhà hàng buổi trưa mới là nơi náo nhiệt. Cũng thưng ngăn, cũng vách che nhưng chỉ như rào thưa che bợm nhậu. Hôm nay được diễn vai hàng sộp nên các chú em dọn cho anh ngồi chỗ mát mát. Có cảm giác nơi này hàng khui (nhân viên mở bia) nhiều hơn cả khách. Đứa nào đứa ấy ăn mặc thả sức muốn khoe gì thì khoe, thế nên váy chả ra váy áo chả ra áo, cái gì cũng cứ muốn bung muốn lòi. Khách thì đa phần là mái đầu đã lấp lánh ánh kim, có nhiều quả đầu còn hói  như đất trống đồi trọc,vài cái tóc lưa thưa như bụi sim bụi mua cằn cỗi. Ấy thế nhưng cứ vỗ đít các em ten tét, nhiều khi cao hứng “bác” bế luôn em vắt vẻo trên đùi cứ như ông bế cháu. Tay ông thì lần lần tay em nó thì bật bia đôm đốp, ăn thì chả biết được miếng lớn miếng bé nào không nhưng bia thì em nó gí cốc tận mồm không nuốt cũng phải nuốt.
Những câu chuyện trên bàn nhậu chắc chỉ trời mới hiểu, nhưng khi anh khật khưỡng ra xe thì một lát em nó cũng vù ga lượn khỏi nhà hàng. Khỏi cần phải hỏi cũng đủ biết mọi con đường đều dẫn đến chốn “bồng lai”.
Đấy cũng chỉ là cái loại mà như các chú em chỉ giáo là:
- Ăn chơi thuộc hàng rơm rơm thôi, còn đẳng cấp thì các bác ngồi ở cái nhà hàng với lũ cũn cỡn này vẫn chỉ xếp vào loại chưa đủ tuổi.
Ra thế, coi như mình thuộc loại rơm rơm. Qua một buổi trưa tưởng sướng lại hoá ra nhọc nhằn với những màn không muốn cũng phải nghe, không thích cũng phải nhìn.
Rồi một ngày đi qua, còn lại gì là hỉ nộ ái ố nữa không nhỉ ? Thôi thì dạo phố cho thả tấm thân. Nhong nhong con cà tàng, đang bồng bềnh phiêu thì chả biết từ đâu một Atila vè vè lướt cạnh, con em mắt xanh mỏ đỏ nhoẻn miệng như quen tự bao giờ, thả một câu rõ ngọt:
- Đi vui vẻ với em không cưng ?
Biết rồi, cave lượn bằng xe thuê xe mượn đây, hàng này là hàng di động, cứ nhìn gã nào nhẹ ga dạo dạo là hàng nó bắt sóng thôi. Tốt nhất lắc đầu rồ ga cho toàn thây.
Bây giờ thì phải vòng qua cái phố mà mấy thằng cha thường  chém gió với nhau là phố “hàng giai” xem nó có thật như giang hồ đồn đại không. Đây rồi, những cái bóng giai lượn lờ, tây ta có cả mà lại là mấy ông tây da màu chứ. Ghếch càng con cà tàng bập phì phèo điếu thuốc coi như mình cũng là đĩ giai. Thì ra câu chuyện là có thật, thật như bên kia đường đang có vài mụ “nái sồn” nhìn cũng mầu mỡ lắm, nhưng đội mũ và đeo khẩu trang chùm hụp, dáng vẻ như đi tập thể dục. Các nái này lướt đến mấy giai tây, trò chuyện chủ yếu là tay nói. Một hồi rồi lượn mất hút về một phía để rồi sau một lúc ngó nghiêng hai giai tây cũng lướt về phía ấy. Giờ mới tin là “quân ta” không chém gió và nghĩ đến những câu chuyện kể rằng có nhiều mụ sồn sồn thì giai ta không đu nổi, nửa đêm phải lừa mãi mới vượt rào mà thoát thân, hồn siêu phách lạc. Thế nên các chị ấy phải tìm giai tây hầu mới thoả. Kinh !
Lặn thôi, bải hoải với phố phường. Nhưng trên cõi đi về phố xá lại bình yên, những chị lao công vẫn cần mẫn và lặng lẽ với chiếc xe gom rác và cây chổi trên tay như mỗi ngày vẫn thế. Cũng chẳng mấy ai ban mai tự hỏi sao phố phường hôm nay sạch sẽ và trong lành như thế. Ở một góc phố nơi ngã tư đường một vài người hành khất cũng đang lặng lẽ thu xếp một chỗ nằm dưới mái hiên.
Còn đang miên man vì váy hồng váy đỏ tối trời nó tung tăng nhiều lắm. Ừ, kể ra phía ngoài cánh cửa gian nhà cũng rộn ràng đấy chứ.
Bỗng nghẹ cái uỵnh phía trước, thì ra một ông ôn con lụa kiểu gì mà đâm đầu vào giải phân cách, xe bay, dép bay. Sau hồi chết lặng ông ôn lồm cồm bò dậy không thèm để ý hai thầy trò đang gò lưng dựng hộ ông ấy cái xe, việc đầu tiên của ông ôn là quáng quàng rút ngay cái chìa khoá xe rồi chạy đi nhặt dép, lên xe ông ôn vù mất dạng. Chả hiểu sao nó lại thế, quay sang thằng đệ thấy mặt nó gằm gằm, mới hỏi:
- Này, cái thằng ấy nó làm sao ấy nhỉ ?
Thằng cu đệ chửi thề:
- Đcm, nó nghĩ anh em mình là cướp hoặc hôi của đấy, lần sau gặp những trường hợp thế này anh cứ lơ mẹ nó đi cho lành. À, ra thế. Thì ra thằng đệ ranh con này thế mà trải đời. Một buổi tối nghiệm ra thêm một điều.
Không hiểu sao những ồn ào náo nhiệt, những cung bậc lao xao lại không hiện về trong suy nghĩ mà chỉ thấy bâng khuâng với cái hình ảnh hai cô gái xoạc chân nâng cái xe cho người bán rau bị ngã, hình ảnh những người lặng lẽ cây chổi trên tay kéo theo chiếc xe gom rác và vài người lặng lẽ một chỗ nằm dưới mái hiên….
Ngàn lẻ một chuyện thường ngày hiển hiện trước mắt, ngộ ra sự vô cảm nhen nhóm trong lòng người bấy lâu không phải là vô lý.

 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn