18:15 ICT Thứ hai, 11/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Văn Xuôi

Mùa gió ngược (Lê Hà Ngân)

Thứ tư - 30/11/2016 09:38

MÙA GIÓ NGƯỢC
Truyện ngắn

 

Gió thổi. Ngày càng nhiều gió. Gió lai láng mặt nước, len lỏi trong từng khóm cây, cành lá.Gió se sắt và buốt giá. Mùa đông về được gần mười ngày rồi. Mình nghĩ thế.
Mình bặm môi đạp xe nhanh hơn. Gió cản hướng đi. còn hơn năm cây số nữa mới về đến thị tứ xinh xinh của mình. Yêu thị tứ của mình biết mấy, nhỏ bé, bình yên nằm thu mình giữa xung quanh là cánh đồng lúa và dòng sông. Cách đây hai năm thị tứ được xây lại đường rồi thắp đèn cao áp. Trước cổng nhà mình có một chiếc, cứ sáu giờ tối là ánh sáng xanh lơ, dìu dịu lan toả khắp sân, hắt sáng lên những cụm húng lúc nào cũng xanh tốt.
Lại gió. Mình nghe tiếng gió ù ù bên tai dù đã quàng khăn, bịt mặt. Và đôi tay của mình nữa. Mười ngón thắp búp chẳng bao giờ chai sẹo đang tê cóng trong hai chiếc găng bằng len mẹ đan cho từ ngày mới biết yêu. Mình yêu mười ngón tay của mình đến nỗi ngày nào cũng giơ lên ngắm nghía vuốt ve.
Có tiếng xe đạp bên cạnh, tiếng xe lóc cóc mỏi mệt xen lẫn chút gắng gượng để đạp qua những cơn gió ngược.
- Em chào cô ạ !
Ra là Hới – Mình quay sang gật đầu, mình cười với Hới nhưng chắc con bé không thấy được nụ cười của mình vì chiếc khăn bịt mặt kín mít. Con bé con mười lăm tuổi đang tuổi dậy thì mà gầy đét, khô khốc, da rám nắng tai tái, mái tóc hoe vàng lúc nào cũng tết lại một bím nhỏ xíu kéo dài xuống tận mép áo. Con bé không đeo khẩu trang, không khăng tay, không mũ. Nó phong phanh giữa tiết trời lạnh lẽo để đến trường. Mình nhìn nó thương cảm. lớp mình chủ nhiệm có mỗi mình nó ngoan ngoãn và không đua đòi. Rặt con nhà giàu làm biếng hay yêu sách. Mình yêu ánh mắt của Hới - ánh mắt đau đáu như thắp lửa. Và cái tên Hới sao nghe cứ thấy nao nao.
Về tới nhà thì đã quá trưa. Cảm giác uể oải không muốn làm gì xâm chiếm mình. Thằng cu con đang chơi bi ve với lũ bạn ở hẻm. Lại nhớ ngày sinh nó, đau tưởng muốn chết. Lúc đó mình chỉ ước sao được sống thì tất cả những khó khăn trong cuộc đời sau này mình sẽ vượt qua được tất cả. Thế mà... len lén thở dài. Sao bây giờ ngày càng nhiều khó khăn đến với mình .Mình không biết phải làm cách nào để vượt qua khó khăn ấy ?
- Mẹ !
Nó nhào đến. Tay chân lấm láp đất cát bám lấy cổ mình, hôn chụt lên má. Mình nựng nó. Chà, nặng gớm. Lâu lâu không để ý, lại thấy cu con tăng cân, mới học lớp ba mà đã cao gần tới vai mẹ. Nắng đầu đông hanh hanh, mình ngẩng mặt nhìn trời rồi rồi lụi cụi vào bếp nấu cơm.
Hôm nay thứ bảy rồi, anh vẫn chưa về. Không phải là cảm giác nhớ như ngày yêu nhau nhưng khoảng một tuần không thấy mặt lại thấy thiêu thiếu cái gì đó. Cơn đau đầu xâm chiếm mình, mình lúc nào cũng quá nuông chiều những cảm xúc của bản thân. Thứ hai đầu tuần anh đi rồi không thấy điện về. Mà có về tới nhà cũng nằm kềnh trên đệm đọc sách báo hoặc rủ rê hàng xóm nhậu nhẹt. Anh ít khi nói chuyền với mình, thỉnh thoảng có chuyện không vui lại buông ra vài câu nhát gừng. Mình không hiểu từ bao giờ mình thành người câm nín như bây giờ. Có nhiều ngày thèm có ai đến chơi kinh khủng. Thiếu .
Mình thấy thiếu vắng. Nhưng không biết thiếu vắng điều gì. Như bây giờ, khi đang đứng nấu cơm đợi anh về bâng quơ vì đã gần một giờ chiều chưa chắc anh đã về mình lại nhớ. Nhớ khuôn mặt xương xương gầy gò khắc khổ, nhớ nụ cười hóm hỉnh thương thương. Mình thì chẳng tin anh lại cam tâm có người nào khác.
Đôi khi mình luôn bị chi phối bởi một nỗi buồn vô cớ ập ào vào lòng như thể biển sắp mùa giông bão. Mình không sao cưỡng lại cảm xúc kỳ lạ ấy, như thể có ai đó đang cuốn mình đi, đi rất xa tới một nơi mình không biết được, chỉ thấy toàn gió trăng rồi người ấy bỏ rơi mình, mặc mình chống trọi với nỗi bơ vơ tuyệt vọng không ai biết. Chính vì vậy chưa phút giây nào mình không thấy trống trải. Mình không thể nào cho mọi người biết được nỗi đau âm thầm kia hàng ngày cứ xâm chiếm lấy mình.
- Nấu cơm xong chưa mình ? Thức ăn cháy khét lẹt rồi kìa. Nghĩ gì vậy ?

***

Dạo này anh về nhà sớm và đúng giờ, mình không phải chờ đợi thấp thỏm. Chẳng khi nào người ấy gọi điện về vào lúc anh ở nhà. Đó là điều mình không thể nào lí giải nổi, đã hai tháng như thế, hai tháng là sáu mươi ngày, chẳng lẽ trong sáu mươi ngày đó anh không có ngày nào anh bắt gặp, hay anh biết mà không nói. Mình không sao hiểu được, anh về tới nhà là đi sang hàng xóm chơi, toàn nói chuyện thời sự, chính trị, mình biết đó là thứ anh thích nhất . Có vài lần anh đưa chuyện đó ra để trắc nghiệm thằng cu con, nó trả lời được vài câu rồi bỏ đi, anh đã nổi đoá lên và đòi đánh nó.
Tiếng chuông điện thoại reo, người ấy gọi mình là em, nghe gần gũi thân thương hơn, anh thì luôn nói trống không với mình. Hôm nay họ nói nhiều hơn hôm qua, kể luyên thuyên về chuyện ở cơ quan, chuyện bóng đá, đội này thắng, đội kia thua. Mình chẳng hiểu gì nhưng vẫn thích nghe họ nói, mình chỉ cần được nghe thấy tiếng nói ấy, thế là đủ. Mình yêu biết bao nhiêu cái cảm giác được im lặng và lắng nghe từ nơi xa thẳm giọng nói của ai đó mà mình yêu thương.
Anh về. Họ vẫn mải mê nói, mình luống cuống. Thế mà người ấy cảm nhận được, cảm nhận rõ nét từng li từng tí.
- Chồng em về rồi anh nghe thấy bước chân... cúp máy nhé, kẻo khổ thân em.
Mình chưa biết nói ssao thì người ấy đã cúp máy, thở phào vì anh không biết có lẽ anh nghĩ mình đang nói chuyện với đồng nghiệp. áy náy. Mình áy náy vì như thế đã trở thành kẻ lừa dối anh, thành kẻ phạm tội. Trên đời này có bao nhiêu người phạm tội như mình, có lẽ là rất nhiều. ý nghĩ ấy an ủi được mình phần nào.Thôi, quên đi . hôm nay thế là được rồi. Ngày mai người ấy sẽ gọi lại như ngày hôm nay. Chắc chắn thế . Mình ôm nỗi niềm đi nấu cơm. sáu giờ chiều rồi . Trời tối mau quá. Gió vi vút trên khóm chuối sau nhà. Tiếng gà gáy trong xóm văng vẳng càng làm cho không gian thêm hiu quạnh. Những lúc thế này mình lại ước giá bây giờ có thật nhiều người ở bên mình, họ hát, họ nói, họ cười đùa.Mình nhất định cũng sẽ như họ. Anh thì ngồi nhìn ra đường, thỉnh thoảng thấy anh thở dài, có chuyện gì đó đến với anh chăng . Nhưng chắc anh sẽ chẳng nói với mình đâu, xưa nay anh vẫn luôn âm thầm như thế. Mình nghe thấy anh ngồi hát vu vơ “ mặt trời như trái cây tuyệt vọng ”.
Ư nhỉ, mặt trời như trái cây tuyệt vọng.
Có điều gì tuyệt vọng không lối thoát đang hàng ngày diễn ra với vợ chồng mình đây .
***
Một tuần nay không thấy người ấy gọi điện về. Mình không có số của họ để gọi. Mình thấy nhớ. Chưa khi nào mình nhớ ai như thế này. Mình ước gì nỗi nhớ ấy không tồn tại nữa. ước gì mình chưa khi nào quen họ. Mình linh cảm họ sẽ không bao giờ gọi điện về cho mình nữa. Ôi chuyện gì đã xảy ra với mình thế này. Mình ước sao có thể biết được người ấy đang ở đâu, làm gì . Hay mình chỉ là trò đùa. Trống trải quá, ước gì có Hới ở đây, mình tin chắc nó sẽ hiểu mình . Hôm nay anh cũng không về, thằng cu con đã sang bên nội chơi. Vậy là chẳng có ai ở bên mình lúc này. Mình hoang hoải như con thú bị thương giữa sa mạc khô cằn. Vết thương của mình chẳng ai nhìn thấy, chẳng ai biết được. Chỉ riêng mình là biết.
Bật nhạc. Bài ca không tên số 2. Nhạc không lời da diết và đau đáu; đó là món quà duy nhất người ấy gửi tặng cho mình. Giai điệu da diết và khắc khoải, mỗi lần nghe mình lại liên tưởng tới sự ra đi, tới tan vỡ nhiều hơn là hội ngộ. Mình đã nghe đi nghe lại bao nhiêu lần bản nhạc này mà không chán, lần nào cũng nghe cũng như thấy người ấy đang ở quanh mình.. Người ơi , người là ai nhỉ ? Chẳng lẽ mình cũng chỉ là trò đùa của trò chơi này sao . Mình đứng chết lặng nơi mép cửa. Mình có thể hoá đá. ước gì bây giờ có tiếng chuông điện thoại, nhắc máy lên là tiếng nói người ấy, giá mà điều ấy xảy ra ngay lúc này thì mình sẵn sàng chỉ lần này nữa thôi rồi không bao giờ biết đến họ nữa cũng được. Nhưng mình biết, họ sẽ không bao giờ gọi lại nữa đâu.
Tiếng xe máy, anh về, bấm còi inh ỏi, tiếng còi xe lẫn vào tiếng nhạc không lời, âm thanh hỗn độn, vụn vỡ .
Mình giật thót. Anh đã về, đứng cạnh mình từ khi nào, lúc nào anh cũng rón rén như một con mèo, bao nhiêu năm vợ chồng với anh nhưng mình không quen được với kiểu cách này. Thường tạo cho mình cảm giác hoảng hốt. Còn anh giống như người bắt quả tang những lần phạm tội của mình khi ý nghĩ không bao giờ có anh.
Anh lại nằm dài trên ghế, bật xem bộ phim kinh dị của Mỹ, anh lúc nào cũng đam mê loại giải trí đó. Xem một mình và bật cười ha hả một mình. Ngày xưa khi mới yêu nhau mình nghĩ là đã nắm bắt được anh. Nhưng không anh giống như chiếc thuyền giữa biển khơi, còn mình là người chết đuối, chiếc thuyền hăm hở băng đi không bao giờ biết được có người sắp chết cần cứu thoát như thế nào.
Ăn cơm. Bữa cơm diễn ra vào quá trưa. Sắp đầu giờ chiều đến nơi, anh lầm lũi ăn. Thằng cu con vữa ăn vừa len lén nhìn cha vì sợ và xa cách.
Anh chẳng bao giờ thủ thỉ với nó điều này điều kia, về chuyện học hành hay cho tiền nó đóng học. Tất cả nó đều cảm nhận được tình cảm của thằng bé dành cho cha nó ở mức nào. Mình đau nhói, mình không biết làm sao, giá mà anh đừng quá ích kỉ tới mức cố chấp một thằng bé con là hạt máu của mình. Sự cố chấp của anh chẳng xuất phát từ một nguyên nhân nào. Nó cứ âm ỉ với từng sự kiện nhỏ nhoi diễn ra hàng ngày. Giá mà mình có thể yêu tất cả từ anh. Mình khônh biết. Không biết tình cảm của mình có màu sắc gì, tiếng nói gì? Tình yêu có bao giờ tự thân nói lên được điều gì không?
***
Mùa đông mòn mỏi trôi qua, sang tháng mười hai rồi. Đêm Noel lạnh lùng buốt giá trôi qua. Thị tứ không có ai người công giáo nên Noel buồn. Mới chín giờ tối mà nhà nào cũng đóng cửa đi ngủ. Trời lạnh nằm trong trăn để quên đi cái buốt giá của thời tiết. Mười năm nay chưa có năm nào anh ở cạnh mình vào đêm giáng sinh. Anh bận trực ở cơ quan. Sáng hôm sau mới về với bông hồng trên tay không còn tươi nữa. Mình không giám giận anh vì trên khuôn mặt gầy gò là vẻ hốc hác mệt mỏi. Nhiều lúc mình chỉ muốn anh như một đứa trẻ nhỏ để ôm ấp chở che. Anh cô đơn nhưng chẳng một lần chịu chia sẻ, tất cả mọi người trên thế gian này đều cô đơn, dù cho họ có luôn tỏ ra ồn ào náo nhiệt. Trằn trọc mãi không sao ngủ được. Đêm nay. Sẽ có bao người không ngủ được như mình. Bao năm qua mình vẫn luôn như sống một mình chứ không hề như đang có anh và con bên cạnh. Đêm chìm đần chìm dần. Giấc mơ về một loài hoa dại mọc ngổn ngang dưới thiên đường trùm lấp lấy mình. Mình đang mơ, không còn ý niệm gì về thời gian nữa, mình mơ thấy có một bông hồng e ấp nở ở đầu giường, không biết là hoa hồng của ai nhưng nhất định không phải là của anh. Có ai đó muốn đem tình yêu đến cho mình.
Anh về. Mình vẫn đang mơ. Giấc mơ hoa hồng của mình có mùi men rượu. Anh uống rượu, phả vào má mình mùi men rượu khê nồng. Thì ra là anh về.
Reng ! reng ! reng!
Tiếng chuông điện thoại ráo riết vang lên, giục giã. Giấc mơ của mình bị cắt đứt. Ai mà gọi vào lúc này, chưa khi nào điện thoại nhà mình đổ chuông vào lúc nửa đêm. Anh vẫn ngủ, say sưa, miệng phả ra mùi rượu nồng nặc. Mình trở đậy vội vàng nhắc ống nghe. Im lặng. Không có ai nói gì ở đầu dây. Mình lắng tai nghe, có tiếng thở dài. Vậy là có người.
- Xin lỗi, ai đang cầm máy đấy ạ ? - Một giọng trầm ấm vang lên dè dặt. Mình chưa nghe thấy giọng nói này bao giờ. Nỗi bực dọc dần tan đi.
- Tôi... đang nghe máy đây. Xin lỗi, anh là ai ?...
- Xin lỗi chị, tôi nhầm máy rồi. Thành thật xin lỗi. Chúc mừng giáng sinh an lành và may mắn – Vẫn là giọng nói trầm ấm dè dặt. Nhưng cho mình cảm giác yên tâm.
– Không có gì, cảm ơn anh. Đầu giây trả lại tiếng tút tút, thế là anh ấy đã cúp máy. lờii chúc của ngày giáng sinh dù đã muộn mằn. Mình trở lại giường, anh nằm quay ựăt vào tường, hai tay đặt dưới gáy. Nhìn anh ngủ, lòng mình dấy lên niềm xót xa. ôi ước gì mình đọc được những dòng tâm trạng của anh. Mình thèm được chia sẻ với anh biết nhường nào. Mình khe khẽ nằm xuống bên anh. Tiếng kim giây đồng hồ kêu tích tắc càng làm cho mình thêm bồn chồn không yên. Hình như sắp có một biến động lớn lao đến với cuộc đời mình. Mình không biết mình có đủ sức để vượt qua biến động đó không nữa.
- Ngủ đi. Trăn trở gì nữa. Ngày mai đưa thằng cu về giỗ ông nội.
Tiếng nói của anh vang lên đột ngột lạnh lùng làm mình giật thót tim. Cứ như vọng ra từ một miền xa thẳm nào đấy với quyền lực khinh khủng khiến mình phải nghe theo.
Anh vẫn nằm yên như đang ngủ. Không thể tin được cái thân xác đang nằm im lìm kia vừa ra một mệnh lệnh nhỏ mà đầy thức tỉnh với mình. Sao anh có thể đọc được cảm xúc với mình. Trước anh mình là một thực thể nhỏ nhoi, chẳng cám dỗ, chẳng vuốt ve, gần gũi mà xa cách nghìn trùng.
Mình nằm ép vào anh, cảm nhận được tiếng thở đều đều từ sau lưng. Anh quay người lại , luồn tay qua gáy, và kéo sát mình vào lòng. Lâu lắm rồi mới có phút giây như thế này. Nếu anh không nhắc có lẽ là mình không nhớ đến ngày giỗ đầu tiên của bố anh. Ngày Noel, mình vẫn còn quen với ý niệm là ngày chúa giáng sinh và cần có bông hoa hồng từ anh chứ không phải là ngày giỗ cha anh.
Hôm nay là ngày thứ mười mình quên với người đàn ông lạ ấy. Cứ như đã quên nhau từ kiếp trước, mỗi lần chuông điện thoại reo mình lúng túng không biết phải nói thêm chuyện gì nữa cho câu chuyện dài thêm. Mình sợ nhất là giây phút anh chào và cúp máy. Mỗi lần như vậy là y như rằng vừa có một niềm gì quý giá vừa mới rời bỏ mình ra đi. Ngày hôm sau lại tìm thấy . Rồi lại mất đi, lại tìm thấy...Mình thấp thỏm giữa được và mất, đứng ngồi không yên để chờ mong họ gọi về. Họ là ai, ở đâu và làm gì, mình không sao tìm được câu trả lời. Mà có lẽ những điều đó với mình vô nghiã thật, giả sử nếu mình có biết được điều đó thì cũng không ý nghĩa gì cả. Mình muốn họ là một người có thật mà như ảo ảnh, xa vời mà gần gũi. Mình biết anh cảm nhận rõ ràng từng khoảng khắc cảm xúc của mình, điều đó làm mình yên tâm và như có thêm niềm vui nho nhỏ hàng ngày. Mình không có khao khát được gặp họ hay nhìn thấy khuôn mặt họ, mình yêu họ âm thầm và không đòi hỏi, khác hoàn toàn với tình yêu dành cho anh. Với anh mình lúc nào cũng muốn đòi hỏi một điều gì đó, còn với họ thì không, với họ mình chỉ ướcc sao được đem lại niềm vui cho họ cũng như người đàn ông xa lạ ấy đã l;àm cho mình thấy yên tâm nhường nào.
- Cô đang nghĩ gì đấy ạ ? Em thấy cô không được vui.
Giọng của Hới, nó đang gắng sức đạp sau mình. Sáng nay trời lạnh hơn. Càng ngày thời tiết càng se sắt và buốt giá. Nó vẫn không đội mũ, vẫn là vẻ phong phanh đến tội nghiệp.
– Em không đội mũ vào cho đỡ lạnh ? Cứ thế này cảm lạnh chết.
Nó nhìn mình cười, nụ cười hồn nhiên chẳng phiền muộn lo toan, đúng là nụ cười của trẻ con, nó còn quá vô tư. Ngày xưa bằng tuổi nó mình cũng vô tư như vậy. Có một điều kỳ lạ là con bé luôn luôn đoán được tâm trạng của mình. Do vậy, mình coi Hới như người ban vong niên, hàng ngày hai cô trò vẫn đi cùng nhau và về cùng nhau, Hới giống như mạch nguồn cho mình soi bóng vào đấy.Đôi khi mình âm thầm suy nghĩ về tương lai của con bé, không biết sau này khi lớn lên biết yêu và yêu một ai đó có đau khổ như mình yêu anh không, có được hạnh phúc không. Nhiều khi nhìn vào đôi mắt đau đáu của nó mình lại thấy sợ, nỗi sợ mơ hồ thầm kín mà mình không sao diễn đạt thành lời cho nó hiểu được. Nhưng dù gì mình vẫn luôn có Hới để chia sẻ, vẫn có người hiểu và cảm nhận được nỗi niềm của mình.
- Có một người lạ, em tin không ... đôi khi có một người hoàn toàn xa lạ với mình lại chính là người cho mình biết được sự xuất hiện của mình trên đời này là hoàn toàn có ý nghĩa....
– Em không hiểu những điều cô nói lắm, nhưng... cho em hỏi, điều ấy có phải là tình yêu không ạ ?
Câu hỏi đột ngột làm mình thấy buồn cười, nhưng nó đã nói đúng, là tình yêu, tình yêu trên đời là thứ mênh mông không cùng, chẳng có màu sắc, chẳng có hình khối mà rõ nét và đau đáu khiến bao nhiêu người cứ đi tìm kiếm, thấy rồi lại vẫn muốn tìm nữa vì cứ nghĩ rằng nó còn đang trốn ở một nơi nào đó. Anh nhìn mình đăm đắm, hoảng hốt.
- Gì mà em thất thần vậy ? Có gì đâu, ảo ảnh phải trở về với ảo ảnh chứ. Em muốn người khác phải quan tâm tới mình nhưng đã bao giờ em thực sự chia sẻ với những nỗi đau hay hạnh phúc của họ chưa . Quên hắn ta đi, tất cả chỉ là trò đùa của bọn thừa tiền thừa chữ thiếu văn hoá thôi...
- Anh nói cái gì, anh nghĩ rằng anh đủ tư cách...
- Tôi là chồng cô, bao năm nay đã bao giờ cô là vợ tôi chưa, cô sống với tôi bằng chiếc bóng của cô chứ không phải hình hài đích thực mà cô có. Cô có biết không, nhiều khi nằm cạnh cô mà tôi nghĩ cô là một con ma........
- ...
- Chính tôi đã nói chuyện với hắn đấy là tôi cảnh cáo hắn rồi. Cô đừng mong hắn gọi điện lại. Rặt một lũ dớ dẩn. Thằng cha đó là bác sĩ tâm lý, nó chỉ thử nghiệm cô thôi, nó coi cô là bệnh nhân tâm thần của nó chứ không phải là người tình đâu. Cô thiếu thực tế quá.
Mình chết lặng không nói gì Vừa căm giận anh vừa căm giận người ấy . Tại sao đàn ông đối với mình lại thiếu sự chân thành như vậy. Mình cần một tình cảm ấm áp từ họ, từ chính con người với con người, mình không tin mình lại là kẻ ảo tưởng. Có một sự đổ vỡ quá lớn lao trong mình. Bây giờ thì mình biết tình yêu có màu gì rồi. Tình yêu có màu đen, màu đen của bướm ma. Nó nhập nhằng và đầy tử khí. Chính nó vừa mới giết chết tin yêu của mình.
- Thôi cô đừng khóc nữa. Cô sống thiếu thực tế quá, cô mơ mộng bằng cả cái thế giới này cộng lại đấy . Cô tưởng tôi không biết gì về cô à ? Cô cần sự san sẻ từ tôi, nhưng cô luôn tỏ ra bất cần. Còn tôi những lúc suy sụp đau buồn, cô có bao giờ an ủi được một lời nào không ? Cô ích kỉ lắm.
Nãy giờ chỉ toàn tiếng nói của anh. Mình ngẩng mặt nhìn anh, anh đang đứng vắt chân dựa mình vào thành cửa trong dáng vẻ hả hê. Anh đang hả hê khi thấy mình đau khổ. Mình nhìn anh. Không biết nhìn để làm gì nữa, để khắc sâu hình ảnh này vào lòng, hình ảnh gã thợ săn điêu luyện trước con thú nhỏ bị thương.
Anh lôi nghiến mình lên giường, giật tung chiếc cúc áo và ngấu nghiến đổ lên mặt mình từng nụ hôn rặm ruội nồng nặc mùi rượu.
- Cô là của tôi. Từ thể xác tới tâm hồn. Cô phải luôn nhớ lấy điều đó chứ .
Anh vừa ngấu nghiến vừa nói một tràng liên tiếp lặp đi lặp lại. Ngoài trời gió riết từng hồi, như có tiếng trẻ con khóc, như có tiếng bước chân rón rén, như có tiếng vó ngựa, như có tiếng chạy trốn, và có cả tiếng khóc của mình nữa.
Ôi những cơn gió ngược thổi ta đi đâu, về đâu?!
 
 

 
Lê Hà Ngân
 
 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn