18:07 ICT Thứ hai, 11/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Văn Xuôi

Nợ ân tình (Cao Thanh Mai)

Thứ bảy - 10/12/2016 22:08
 
NỢ ÂN TÌNH
Truyện ngắn

 

Bà Ngự thêu xong mũi kim cuối cùng, cặp thiên nga trắng chạm vào nhau tạo thành hình trái tim khá đẹp. Tháo kính, vươn vai, làm vài động tác xoay người, nhìn đồng hồ. Bà lẩm bẩm “ giờ này rồi mà cũng chưa về”. Là bà ám chỉ ông Bình tự dưng mấy hôm nay đi làm hay về muộn. Đây là một hiện tượng lạ. Mấy lần bà dọ hỏi, khi ông ậm ờ, khi bực bội trả lời “ có việc ở cơ quan”. Bà đâm nghi có việc gì đó ông giấu bà. Trước đây chưa bao giờ ông có thái độ này. Nếu có bận tiếp khách hay giải quyết nốt công việc cơ quan ông đều gọi điện về báo cho bà biết. Bà hay nói “tính tôi cả lo ai trong nhà có việc gì về muộn nhớ nói cho tôi biết trước”. Mọi người đều thực hiện theo nề nếp đó thì cớ gì ông là chủ trong nhà lại phá vỡ nó? Mà lạ mấy ngày nay ông như lo lắng, đắn đo, bất an điều gì hệ trọng lắm. Bữa trước còn hỏi bâng quơ “sổ tiết kiệm mình được bao nhiêu rồi bà?”. Thái độ lấp lững của ông làm bà hoài nghi nhưng chưa tiện hỏi. Thời buổi làm ăn kinh tế chỉ cần sơ xuất một chút không phá sản cũng ở tù. Rồi bà nghĩ quẩn hay là ông thâm lạm tiền quỹ cơ quan, làm ăn phi pháp?Bà không dám nghĩ xa hơn. Lương hằng tháng ông đưa bà cất giữ gởi tiết kiệm cũng là lo cho cả nhà. Ông có “ quỹ đen” nhưng không đáng kể dùng đi đám tiệc, trà nước với anh em. Bà cho việc đó bình thường. Phần bà lãnh hưu non mỗi tháng chi phí tằn tiện cũng tạm ổn.
Ông bà đang tập trung sang năm gã con gái lớn. Thằng út hai năm nữa ra trường cũng phải dành một ít lo “ chạy việc”. Những việc lớn nhỏ vợ chồng đều bàn bạc thống nhất. Mấy mươi năm sống chung bà quá hiểu tính ông. Ông cũng chưa giấu bà chuyện gì. Nghe bà báo mình tiết kiệm được gần ba trăm, ông ra chiều suy tính điều gì đó. Bà có gặn hỏi, ông thản nhiên nói “ không có gì”. Đôi lần bà ức lắm.  Ức vì ông hay nói “vợ chồng phải tin tưởng nhau”. Ừ thì bà tin ông. Mấy chục năm qua bà vẫn giữ niềm tin ấy. Ai nói gì bà cũng nói “ ối dào người ta thấy gia đình mình hạnh phúc thì nói cho vui. Ông thật thà như vậy không biết đường lừa người khác thì thôi chớ gạt vợ con làm gì”. Nghe bà nói ông chỉ cười.
Mấy hôm nay thấy ông khang khác bà đâm lo. Báo chí bây giờ đăng đầy những tin động trời. Có lần bà kể lại những câu chuyện đọc trên báo, ông bực bội nói “ mấy bà ở nhà không có việc gì làm toàn nghĩ tầm bậy tầm bạ”. Nói đâu xa mấy đêm nay mỗi khi thức giấc bà đều bắt gặp ông trằn trọc, tay gát trán, bà hỏi, ông giả vờ ngủ. Nhưng ông làm sao giấu được bà. Ngủ mà sao im lặng? Chỉ có tiếng ngáy của ông báo cho bà biết ông thức hay ngủ. Làm vợ tôn trọng công việc của chồng không có nghĩa không được quyền biết những khó khăn, thay đổi của chồng. Biết để chia sẻ, động viên. Quan niệm làm vợ của bà Ngự đơn giản như vậy.
Bà đang định nấu cơm chiều. Điện thoại reo. Con Yên sáng đi làm có báo tối nay ở lại trực dùm đứa bạn không ăn cơm chiều, nhất định chỉ có ông gọi về. Bà Ngự bắt máy. Giọng ông Bình :
-Tôi bận đi thăm người bạn, về muộn, bà ăn cơm trước đừng đợi.
Bà chưa kịp hỏi là ai ông đã cúp máy. Công việc, các mối quan hệ xã giao nó chiếm gần hết thời gian của những người làm công ăn lương. Bà nghĩ nhiều gia đình nếu không suy nghĩ thấu đáo, cảm thông cho nhau dễ đi đến hiểu lầm rồi tan nhà, nát cửa. Bà từng đi làm nên hiểu đôi chút. Thôi thì mình lùi lại để chồng con tiến cũng là hợp lý. Quan trọng là tạo niềm tin lẫn nhau để vui vẻ sống, duy trì một mái ấm gia đình. Và bà Ngự một mình bên mâm cơm! Liệu sự “ hy sinh” của bà lâu nay có được đền đáp xứng đáng?
Ông Bình về khá muộn. Mệt mỏi. Ưu tư. Tắm xong ông kêu mệt tranh thủ ngủ sớm mai còn có cuộc họp tổng kết ngành. Bà có chút buồn phiền rồi tự an ủi,  công việc của ông vất vả là vậy. Ông đi làm cũng để lo cho gia đình.
Nhưng ông không hề ngủ chút nào. Bà bắt đầu để ý. Già từng này rồi với bà không có khái niệm ghen. Chỉ có sự tôn trọng nhau hay không mà thôi. Đúng như bà dự đoán, nửa đêm bà được ông đánh thức:
-Mẹ nó! Tôi đang cần số tiền khá lớn. Mẹ nó rút ra cho tôi mượn tạm được không?
Bà Ngự nghe xong thấy bủn rủn tay chân. Thoáng nghĩ “ ông ấy có làm sao cũng là chồng mình, cha của hai đứa con mình…”.
-Khá lớn là bao nhiêu? Bà bật ngồi dậy hỏi lại.
-Khoảng một trăm trở lại. Tôi rất cần. Ông Bình buông giọng thật nhỏ gần như nài nỉ.
-Ông có biết số tiền ấy không hề nhỏ đối với gia đình mình không? Ông nói là mượn nhưng lấy đâu để trả lại? Rồi bao giờ mới có? Tiền của chung ông nói mượn làm gì, người ngoài nghe được tôi lại mang tiếng ích kỷ, hẹp hòi với chồng con. Còn bao nhiêu việc cần xài. Giỗ chạp, sửa lại mồ mả ông bà dưới quê, đám cưới con Yên sắp tới nữa. Đó là tôi kể sơ với ông. Biết mình có mạnh giỏi hoài được không? Năm ba triệu mình có thể giúp, số tiền khá lớn mình làm tới bao giờ có lại được. Nhưng tôi hỏi thật ông cần số tiền đó để làm gì? Ông không nói rõ tôi dứt khoát không đồng ý.
  • Mẹ nó nói nhỏ thôi. Ông ra chiều lưỡng lự. Tôi có người bạn hồi mới đi bộ đội, hiện giờ anh ấy có đứa con mắc bệnh hiểm nghèo. Bị ung thư máu, đang nằm điều trị trong bệnh viện …Mình có mà không giúp tôi thấy áy náy quá. Anh ấy túng lắm mới cần đến mình, mẹ nó đồng ý giúp tôi lần này đi.
Giọng ông Bình đầy tha thiết. Bà Ngự nghe như chính sự thống khổ của người trong cuộc. Bà chưa thể trả lời chồng trong lúc này được. Bệnh ung thư máu à? Đúng là hiểm nghèo rồi. Không giúp thì chồng mất mặt với bạn bè. Còn giúp coi như mất đứt số tiền bà tằn tiện bấy lâu. Người bạn ấy thâm giao đến mức nào sao bà chưa từng nghe ông Bình nhắc? Mấy hôm nay ông gầy rạt người, thẩn thờ vì đứa con của thằng bạn đến tội nghiệp vậy sao? Bà không cho mượn ông ấy có đi vay không? Nếu vay cũng phải trả. Ai trả? Bà thấy có điều gì khuất tất trong chuyện này. Hay ông có bồ nhí? Ông rất ghét những khoản em út chân dài lắm. Tham nhũng? Cũng không. Nhìn nhân cách của ông không ai tin ông lại là người dính líu đến tham nhũng. Hơn nữa bà cũng kiên quyết không để ông phạm tội này. Hai yếu tố được loại trừ. Vậy thì việc gì xảy ra với ông bà phải tìm cho ra.
Bà đặt tay qua người ông rồi kéo cánh tay ông xuống. Giọng nhẹ nhàng:
-Mình à! Tôi biết mình sống có tình có nghĩa với anh em bè bạn. Nhưng việc này tôi chưa thể đồng ý ngay được, tôi cần tìm hiểu thêm rồi quyết định sau được không?
- Việc gì mẹ nó phải đi tìm hiểu. Bà không tin tôi sao? Bà không đồng ý thì thôi để tôi trả lời với người ta là không có. Giọng ông Bình có phần cay cú.
- Bây giờ có muôn kiểu lừa gạt. Tôi tin ba nó nhưng …
- Không nhưng nhị gì hết. Ông gay gắt với bà.
- Nếu cho mượn phải làm giấy cam kết, ông đồng ý không? Hay ông có con rơi con rớt phải trợ cấp người ta nuôi con? Nếu tôi nói đúng ba nó ra đi tay trắng chịu không? Bà Ngự nửa đùa nửa thật.
- Giờ phút này bà mẹ nó còn đùa được. Ông Bình càu nhàu.
- Không việc gì là không thể mà ông. Tất cả đều là mồ hôi công sức của cả nhà, ông thông cảm cho cái tính chi li đàn bà của tôi. Thôi ông ngủ đi. Bà vẫn nhẹ nhàng.
Bà buông tay ông. Bỗng dưng ông lại nắm tay bà, giọng khẩn khoản:
-Ông ấy là thương binh không đi được, chỉ gọi điện nhờ tôi. Vợ ông ấy đang nuôi con trong bệnh viện mà tôi chưa kịp hỏi bệnh viện nào. Để tôi hỏi lại rồi cho mẹ nó hay.
-Vậy cũng được. Tôi chỉ mong con Yên sau này được hưởng phước của ông.
Đồng hồ gõ hai tiếng rồi ba tiếng. Ông Bình đã ngáy sẵn sàng cho giấc ngủ sâu. Bà Ngự nằm nghe rõ tiếng mưa như trút nước. Vậy là bão sắp vào tới đất liền. Những cơn bão muộn. Bà bồi hồi nhớ thưở mới cưới, ngày ông còn trong quân ngũ năm ba tháng về một lần. Chiều thứ bảy mới được nghỉ về tới nhà tám chín giờ tối. Thời đó bà còn đi làm việc cơ quan, ở tập thể phòng san sát nhau chẳng dám nói chuyện nhiều. Bà ước lần nào cũng mưa thật to để nói chuyện thoải mái với nhau. Mấy chục năm qua mỗi lần mưa đêm ông Bình hay nhắc lại chuyện này như khắc ghi những kỷ niệm đẹp của hai vợ chồng. Ông chuyển ngành về làm trưởng phòng, lên phó rồi giám đốc. Cuộc sống đỡ vất vả nhưng không giàu có gì. Ông sống có nghĩa có tình nên nhiều bạn bè cũ vẫn thường tìm đến nhờ giúp đỡ, chưa bao giờ thấy những người bạn đó trả ơn ông bằng vật chất. Nếu có cũng chỉ con gà, con qué, giỏ trái cây từ quê mang lên. Có khi ông mời họ ở lại đưa đi chơi hoặc nhờ giới thiệu khám bệnh. Tất cả vô tư như bản tính của ông. Bà nhẩm tính sáng mai bỏ sẵn phong bì năm triệu hễ ông cho biết bệnh viện nào thì bà gọi taxi đi thăm ngay. Bà chợp mắt sau khi sắp xếp mọi việc.
Thức dậy không thấy chồng, bà cất tiếng gọi, cũng thinh không. Mảnh giấy trên bàn “ sáng nay có cuộc họp ở cơ quan, anh phải đi sớm. Tối qua biết em ngủ muộn anh đã chuẩn bị bữa sáng cho em rồi. Hôn em!”. Đọc xong bà tủm tỉm: “Ái chà! Hôn em. Lãng mạn và khéo nịnh quá”. Trái tim bà chợt thấy rạo rực như mỗi lần ông đi xa về. Bà còn chưa kịp nghĩ về kỷ niệm xưa thì nghe tiếng con gái gọi giật từ ngoài cửa.
- Mẹ ơi! Mẹ có hay gì chưa?
- Có việc gì vậy? Ba con? Em con có làm sao không?
- Ba và em có làm sao đâu. Nhưng có việc quan trọng hơn cái làm sao mẹ lo nữa.
Yên nói lấp lững. Bà Ngự càng đâm lo. Bà mắng:
- Con gái sắp lấy chồng nói năng cho ra đầu ra đũa chớ con. Bà sà lại bên con.
Yên ấp úng mãi mà chưa biết bắt đầu từ đâu. Cô biết nói ra chuyện động trời này mẹ cô rất đau khổ. Có khi ngã quỵ chưa biết chừng. Bà Ngự cứ vô tư hết nắn tay con lại vuốt tóc như thể ngày mai ngày kia con gái đi lấy chồng thì bà không được quyền gần gũi nữa. Yên bỗng nắm tay mẹ:
- Ba có yêu mẹ thật lòng không?
- Sao lại không? Không mà sinh ra chị em con làm gì?
- Có những người đến với nhau rồi sinh con ra chỉ vì nghĩa vụ chứ không phải tình yêu thì sao hả mẹ? Một trong hai người họ tạo nên chiếc áo hạnh phúc quá lớn để ai trông vào cũng nghĩ gia đình họ trong ấm ngoài êm. Thật ra chỉ có người sống giả tạo mới biết hạnh phúc thật sự đang ở đâu.
- Con nói gì vậy Yên? Con với Đăng có việc gì à? Bà hốt hoảng lo cho con gái.
- Con chỉ nói lên suy nghĩ của mình về hôn nhân, hạnh phúc…mẹ đừng lo. À! Lâu rồi con chưa đưa mẹ đi chợ. Mẹ chuẩn bị đi.
Yên biết còn nói nữa thế nào cũng bị mẹ truy đến cùng và cô lại “thành thật khai báo” thì hỏng hết chuyện.
Giờ đây Yên phải đóng vai giả câm giả điếc trước một sự thật mà cô vừa chứng kiến:
- “Em trách thì anh chịu. Gần ba mươi năm qua anh luôn mong được gặp lại em dù chỉ một lần để biết cuộc sống của em như thế nào? Anh cũng tìm hỏi khắp nơi, gởi thư đến đơn vị cũ của em nhưng vẫn không có hồi âm. Anh nghĩ chắc sau “lần ấy” em đã về quê rồi lấy chồng và hận anh nên không muốn gặp lại. Tuổi trẻ có những lỗi lầm, xốc nổi… Anh chuyển đơn vị phải làm lại từ đầu rồi lấy vợ sinh con nhưng lúc nào cũng nghĩ về em. Nhiều đêm nằm bên vợ lại nhớ em da diết. Đó là anh nói thật lòng.
- Vợ anh như thế nào?
- Vợ anh không bằng em (!?) Anh cưới vì trước đây cô ấy là bạn học cũ. Lúc đó không biết em ở đâu để chờ.
- Cô ấy có biết gì về em không?
- Anh đâu kể hết cho vợ anh nghe. Tình yêu đầu luôn thiêng liêng ai chẳng muốn lưu giữ dù có gia đình họ cũng không bao giờ quên. Huống chi…Con hôm nay đỡ nhiều chưa? Anh lo quá. Tiền thì vài hôm nữa anh mới có. Tối qua anh đã thuyết phục vợ anh rút tiền rồi sẽ đưa em sau. Thôi anh phải về. Sáng nay có cuộc họp anh không vào thăm con được. Em cầm tay ít tiền mua thuốc sáng nay. Mọi việc để anh lo…”
Người đàn ông đứng dậy xách cặp ra khỏi quán cơm trước cửa bệnh viện nơi Yên đang thực tập. Đúng là ông trời khéo sắp đặt. Yên ngồi chết lặng nhìn người đàn bà đếm lại số tiền trước khi rời khỏi quán. Một nụ cười khó hiểu. Nếu người đàn ông đó quay lại nhìn thấy hành động này sẽ nghĩ gì? “Cúc Phương” à? Cái tên được ghép từ chữ lót của hai người. Yên đi theo người phụ nữ ấy. Biết được số phòng, số giường, tên bệnh nhân cả tình trạng bệnh. Một ý nghĩ lóe lên trong Yên : xét nghiệm nhóm máu, thử ADN. Việc này không khó với Yên. Cô nhờ bác sĩ Lam khoa Xét nghiệm làm.
Bà Ngự kêu đến lần thứ ba Yên mới sực tĩnh. Thấy mẹ, nước mắt cô chực tràn ra. Không thể để mẹ biết. Yên tự trấn an trước khi dắt xe ra khỏi nhà. Thương mẹ cả đời luôn đặt niềm tin một cách mù quáng vào người đàn ông của mình. Yên thấy mình ích kỷ chỉ biết sống cho bản thân, chưa sẻ chia cùng mẹ những lo toan vất vả.
Yên cho xe chạy thật chậm. Những con phố hằng ngày mình đi qua có đến hàng chục năm giờ trở nên xa lạ. Hàng phượng già cỗi lá vẫn xanh rì. Công viên ngày nào được ba mẹ dắt hai chị em dạo quanh còn đó. Những trò chơi cũ kỹ sao trẻ con vẫn hào hứng. Phải chăng vì nó quá ngây thơ? Bảo tàng thành phố nằm trầm mặc với thời gian. Thư viện, nhà sách khá đông người ra vô. Người đọc ngày nay họ tìm được gì mới trong nguồn tư liệu vô tận nhân loại để lại? Có một thứ, Yên biết họ không thể nhận dạng. Đó là sự lừa dối, giả tạo được ngụy trang bằng sự chân tình đến tinh vi.
- Yên! Sao con không ghé siêu thị? Bà Ngự vỗ nhẹ vào lưng con gái.
Lúc này Yên như sự tĩnh cơn mê muội, đành chống chế:
- Con định đưa mẹ dạo phố luôn.
- Ngày xưa có lần đưa con đi học mẹ mải lo ba con đang nằm viện mà đạp xe qua cổng trường con lúc nào chẳng hay. Con cũng ngồi yên như mẹ bây giờ đến khi quay lại con trể học gần hai mươi phút. Lần đó mẹ nói dối với cô giáo chẳng may xe lủng ruột phải chờ vá. May mà cô con thông cảm. Bà thì thầm.
- Hồi đó con giận mẹ mất mấy hôm vì bài kiểm tra bị điểm kém. Giờ thì con hiểu khi xảy ra một việc gì đó mình khó tập trung được.
- Yên à! Con định mua gì? Ở nhà còn thức ăn, quần áo của mẹ vẫn còn mặc được chưa cần vào lúc này. Ba mẹ đang cần chi một số tiền khá lớn nên phải tiết kiệm.
- Mẹ cũng biết rồi à? Yên hốt hoảng.
- Biết chuyện gì? Ba con có nói mẹ rút ra khoảng trăm triệu để giúp con người bạn đang bệnh hiểm nghèo nằm bệnh viện. Gia đình họ nghèo khó lại là bạn chí thân với ba con hồi mới đi bộ đội với nhau. Bà Ngự nói chậm rãi.
Một lần nữa cô thấy sốc khi sự thật không phải như mẹ mình biết. Ba nói dối mẹ. Cô thấy đau đớn. Một người cha bao năm Yên kính trọng yêu thương là người nhẫn tâm lừa dối vợ con vậy sao? Thương mẹ nên nói hay giữ kín? Yên thấy cay đắng quá. Mong vỡ kịch này sớm hạ màn.
- Mẹ lúc nào cũng tiết kiệm, tiết kiệm. Mẹ sắp…cô định nói mẹ sắp bị lừa nhưng kịp nín lại.
- Con nói mẹ sắp… cái gì?
- Con nói mẹ sắp thành bà già keo kiệt.
Cô như thấy mẹ cười méo mó.
Hai mẹ con bà Ngự vừa về tới nhà thì Yên có điện thoại từ bệnh viện. Bác sĩ Lam – khoa xét nghiệm cho cô biết hai nhóm máu hoàn toàn khác. Nghĩa là chị ta không phải chị em cùng cha khác mẹ với mình. Dù biết kết quả là vậy nhưng lòng Yên không nhẹ hơn chút nào. Còn ông Bình? Ông có chấp nhận một sự thật này không? Hay ông cho rằng con gái vì ganh tị với “ chị nó”, sợ ba mình chia sẻ tình thương. Yên làm vậy có tổn thương đến người cha đáng kính. Một cô gái quá trong sáng, vô tư trong tình yêu thương của cha mẹ chưa kịp bước vào đời đã gặp ngay nghịch cảnh trớ trêu. Ba sẽ nghĩ gì? Suốt đoạn đường tới bệnh viện Yên cứ nghĩ đến câu hỏi đó.
- Có chắc không chị? Vừa tới nơi Yên đã hỏi ngay bác sĩ Lam.
- Chắc chớ em. Em nhóm AB còn cô ta nhóm O. Không nhầm lẫn được đâu.
- Cần gởi mẫu thử AND không? Đề phòng ba em không tin kết quả này.
- Khi nào ba em không chấp nhận kết quả ta tính tiếp. Giờ tạm vậy đi.
- Chị ơi! Em xin chị giữ kín chuyện này dùm em. Người ngoài biết được em không còn mặt mũi nào mà sống.
- Em yên tâm đi, lương tâm không cho phép chị làm chuyện đó. Đây là một “kỳ án” cũng hay xảy ra mà.
Lúc quay về Yên tranh thủ đi qua khoa nơi “Cúc Phương” nằm. Lương tâm một bác sĩ là thấy người bệnh không thể không cứu cho dù bệnh nhân ấy có là ai. Suýt nữa mình có người chị không mong muốn. Cô cầm kết quả ra về lòng đầy chua xót.
Ông Bình ngồi họp mà bụng cứ bồn chồn không yên. Sáng nay bà Hương nói sang đầu tuần sẽ truyền máu. Không thể hối thúc bà Ngự rút tiền nhanh được. Huống chi ông biết vợ mình rất cẩn thận. Ông cũng định nói thật với vợ con cho lương tâm bớt ray rức. Mà nói ra, có nghĩa là…còn gia đình Cúc Hương nữa. Hay là để sự thật ngủ yên? Miễn là mình có trách nhiệm với con gái là được. Con gái có chịu nhận phần thiệt thòi hơn em nó không? Mà sao đến giờ bà Hương mới chịu lên tiếng và liên lạc với ông? Ông chỉ gặp mặt “Cúc Phương” một lần chưa nhìn rõ nó có giống mình không, cũng chưa thấy một cảm xúc nào trên gương mặt bệch bạc của nó. Ông thấy mình có lỗi vì mấy chục năm qua không biết một đứa con khác có mặt trên đời rồi hứa sẽ bù đắp những thiệt thòi ấy cho “Cúc Phương”.
- “Chiều nay anh không ghé bệnh viện được. Em và con đừng trông”. Báo tin cho bà Hương xong lòng ông vẫn trĩu nặng. Đi hoài vợ con sinh nghi, hơn nữa con Yên đang thực tập ở bệnh viện đó lỡ nó phát hiện thì hỏng hết. Ông nghĩ
Yên mở cửa, tự tay cô dắt xe ba vào nhà. Thấy con gái ở nhà giờ này, ông hỏi:
- Hôm nay con không đi trực sao?
- Con được nghỉ bù. Ba vô tắm rửa đi con dọn cơm cả nhà ăn sớm một bữa.
- Con có gì vui vậy? Thằng Đăng sắp về à?
- Không! Con vui vì chuyện khác. Có liên quan tới ba. Yên vừa trả lời vừa nhìn ông Bình quan sát.
- Con hay tin ba sắp về hưu à?
Hai cha con cùng cười nhưng ông Bình hơi chột dạ. Bà Ngự thấy hai cha con vui cũng vui lây. Bà Ngự không để lộ tí ti nào về việc bà âm thầm điều tra “bí mật” của ông Bình.
- Lâu lắm cả nhà mới có bữa cơm đông đủ. Tội nghiệp thằng An nó còn vất vả hai năm nữa mới xong.
- Nó là con trai mà bà cứ lo. Tự nó khắc biết phải làm gì. Ông Bình nói.
 Khi cả nhà quây quần bên mâm cơm, bà Ngự nói:
- Ba con Yên! Tôi đã rút tiền về rồi, lúc nào ông vô bệnh viện thì tôi cùng đi. Giao số tiền lớn vậy phải có người chứng kiến. Ông thấy sao? Cháu nó nằm ở bệnh viện nào ông tìm ra chưa? Hay ông nói con Yên tìm có dễ hơn không? Bà Ngự nói.
- Mấy hôm nay tôi lu bu quá chưa kịp hỏi để tôi hỏi lại đã. Ông Bình chống chế.
Yên lặng người vì thấy ba mình đóng kịch khéo quá. Đâu là nơi ba đặt hết tâm tư tình cảm mình. Ba thường răn dạy chị em Yên từ thưở nhỏ phải sống trung thực với bản thân? Với một người phụ nữ chỉ đi qua đời ba một khoản thời gian ngắn mà ba nặng nghĩa nặng tình? Một người phụ nữ khác hy sinh cả một đời nhận lấy mọi thiệt thòi về mình cho ba rộng đường thăng tiến thì nhận lại ở ba sự lừa dối vậy sao? Đâu là con người thật của ba? Yên như thấy mâm cơm hiếm khi đông đủ này sắp sụp xuống chân mình. Mẹ vẫn gắp thức ăn cho ba như mọi khi. Mẹ ơi! Hãy dừng lại sự yêu thương chăm sóc ấy đi kẻo mẹ rơi xuống đáy vực mà không hay. Yên muốn la lên trước cảnh giả tạo đang diễn ra trước mắt. Các người hãy dừng lại đi đừng đóng kịch nữa.
Ông Bình hơi chột dạ thấy con gái không ăn mà nhìn ông chăm chú. Lúc này bà Ngự mới mỉm cười đầy ý nhị.
- Mẹ hiểu hết điều con đang nghĩ. Ăn cơm đi con.
- Hai mẹ con bà khó hiểu quá. Có gì bí mật với nhau à?
- Trời đánh tránh bữa ăn mà. Bà lấp lững.
Yên đưa mắt nhìn mẹ. Trong đôi mắt ấy đang có những tia lửa nhưng rất dịu dàng dành cho mình. Không ngờ mẹ sâu sắc đến vậy. Yên thở phào và cơm ăn.
Sau bữa cơm.
- Ba con Yên lâu rồi ông có biết tin tức gì về Cúc Hương không?
- Bà này, tự nhiên kiếm chuyện. Ai cũng có vợ có chồng liên lạc làm gì. Ông nói cứng. Mà sao hôm nay bà lại hỏi. Nói thật tôi chưa từng nghĩ đến ai ngoài vợ con. Vợ chồng sống mấy chục năm qua còn nghi ngờ. Con cái biết được nó nghĩ gì về tôi.
- Ba nó sống trung thực lắm. Thương vợ thương con lắm. Toàn tâm toàn ý lo cho gia đình tôi rất biết điều đó. Còn mấy hôm nay ba nó đi sớm về muộn, mệt mỏi âu lo, trằn trọc thâu đêm chỉ vì đứa con của thằng bạn xưa à? Hay là con rơi của ông với Cúc Hương ngày xưa? Bà Ngự bắt đầu tấn công chồng dồn dập.
- Bà chỉ có nói lung tung. Đã nói ai cũng có gia đình riêng có liên quan gì tới mà quan tâm. Ông vẫn cố chống chế.
- Thôi được. Trời không phụ lòng kẻ chân thành. Có lẽ chiều nay vừa căng thẳng trong cuộc họp vừa lo lắng cho “đứa con thằng bạn” nên ông quên không xóa tin nhắn trong máy. Còn nữa mấy ngày qua tôi biết hết mọi việc ông làm. Ông thường xuyên gọi điện cho Cúc Hương rồi xóa cuộc gọi đi. Nhưng ông quên rằng điện thoại còn lưu thời gian gọi cuối dù ông có xóa tên đi thì nó vẫn còn. Vậy ông gọi cho ai ngoài cái tên ông đặt trong danh bạ là H? Ông khéo léo quá, tinh vi quá. Hôm nay tôi mới thật sự hiểu rõ về người chồng bên cạnh mình lúc nào cũng nói “ tôi chưa từng nghĩ tới ai ngoài vợ”. Được lắm ông à. Thôi ta lật  bài ngửa ra với nhau đi. Với số tiền gần ba trăm ấy ông tính chia cho con cô ta một phần ba tài sản đúng không? Tôi nói vậy có điều gì không phải với ông hả ba con Yên?
Bà Ngự với tay lấy ly nước hớp một ngụm, nhìn ông Bình mặt tái đi. Ai cung cấp mà bà ấy biết từng chi tiết cả việc ông cố công hỏi tìm tin tức Cúc Hương. Ai bảo “đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu?”.
Yên cố đứng vững mà hai chân cứ run cầm cập. Cô bước tới khiến ông Bình giật mình.
- Yên con! Ông hoảng hốt.
- Ba! Con xin phép nói ra một sự thật.
- Con nói đi. Giờ phút này ba cần nghe hết mọi ý kiến của mẹ con và con.
- Ba! Người mà mấy hôm nay ba lo lắng thuốc thang thật ra là…
Yên ngập ngừng. Bà Ngự đỡ lời con.
- Con biết gì về cô gái đó cứ nói cho ba con biết. Trách nhiệm của người làm cha mẹ lo lắng cho con không có gì đáng trách. Chỉ có những người lừa dối người thân của mình mới đáng trách thôi con.
- Ba à! Con tình cờ nghe được câu chuyện của ba với người đàn bà ấy lúc sáng sớm nay. Thật sự con bị sốc vô cùng, lúc đó con chỉ ngồi sau lưng ba thôi nên những gì ba nói con lưu lại đây hết rồi. Con cũng theo bà ta vào tận nơi “Cúc Phương” nằm biết được trình trạng bệnh không trầm trọng như bà ta nói với ba đâu. Và … sự thật cô gái ấy không phải con của ba. Con đã làm xét nghiệm máu rồi. Vừa nói Yên vừa cầm tờ kết quả xét nghiệm đưa ông Bình. Cô ấy tên Mỹ Hảo chứ không phải “Cúc Phương” nào hết. Ba có tin con không?
Ông Bình run run đỡ lấy tờ giấy kết quả xét nghiệm. Lẽ nào Cúc Hương lại lừa mình? Bà Ngự rót ly nước đặt trước mặt ông. Bà đi vào trong tránh giây phút khó xử này.
- Tại sao con làm việc này? Ông còn tức tối.
Yên biết trước ba mình đặt câu hỏi này nhưng cô không khỏi bức xúc với thái độ của ông Bình.
- Con làm việc này vì ba, vì mẹ, vì hai chị em con. Trên hết con muốn tìm ra một sự thật để hiểu rõ thêm về người cha mình hằng kính trọng. Có thể nói ba đã bị lừa. May mà con kịp phát hiện ra. Cũng là do sự sắp đặt của số phận phải không ba? Theo ba con người có đổi thay theo hoàn cảnh không? Cô Cúc Hương nào đó của ba chắc gì bền lòng chặt dạ một lòng yêu ba đến chừng ấy năm như ba đã yêu cô ta rồi dối gạt mẹ con. Con sắp bước vào đời con sẽ phải suy nghĩ rất nhiều về chuyện của ba mẹ. Niềm tin bị đánh cắp đó là nỗi đau không dễ gì xóa được trong mẹ con đâu. Lúc này ba đừng nói điều gì với mẹ con nữa. Hãy để mẹ con được một mình. Ba nợ mẹ con một ân tình.
Nói xong Yên đi vào trong với bà Ngự.
Ông Bình choáng váng, hình ảnh Cúc Hương trong cái đêm ở đơn vị cũ chờn vờn trong trí nhớ. Hình ảnh bà Ngự âm thầm chịu thương, chịu khó bên ông trong suốt cuộc đời hiện rõ hơn bao giờ hết. Ông uống hết phần nước trà còn lại trong ly bà Ngự đưa lúc nảy. Từ bên trong vọng lại từng giọt nỉ non, nấc nghẹn của vợ con ông. Bỗng nhiên ông thốt lên:
- Ba nợ mẹ con một ân tình. Yên à!

 
Cao Thanh Mai

 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn