18:12 ICT Thứ hai, 11/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Văn Xuôi

Trung Thu ký sự… (Mai Tiến Nghị)

Thứ bảy - 10/09/2016 21:19

Trung Thu ký sự…
                                                           
          1/ Ông Trưởng xóm vuốt vuốt cái đầu hói, e hèm ba phát rồi trịnh trọng:
          - Kính thưa… à quên… Thưa các cháu thiếu niên xóm ta… Thằng kia! Mày cười cái gì. Con nhà Quắc phải không? Ông bảo bố mày nó đập chết bây giờ. Ngồi im để tao nói tiếp… Thưa các cháu thiếu nhi! Từ ngày xửa ngày xưa các cụ đã dành riêng rằm tháng tám cho trẻ con. Rằm tháng Tám là ngày gì các cháu biết không…
          Khán giả ngồi nghe ông nói cỡ hơn hai chục đứa trẻ con mười hai mười ba tuổi. Giai có, gái có. Nhưng con gái đông hơn… Chúng ngồi lổm ngổm chẳng ra hàng ra lối gì ngay trước mặt diễn giả.
          Một con bé nói vóng lên: Là Trung thu ạ! Mấy đứa khác cũng nhao nhao: Trung Thu ạ! Trung thu ạ …
         Thằng con nhà Quắc lợi dụng lúc bọn con gái đang đua nhau hớt hóng nói đuôi thì tranh thủ đấm cho thằng ngồi đằng trước một quả. Thằng này khóc rống lên. Ông Trưởng xóm điên lắm. Thanh niên chết rấp vào chỗ chát, chỗ ghêm… chỗ nảo chỗ nào để đến nỗi Trưởng xóm tuổi hơn sáu mươi phải sang phụ trách tập luyện thiếu nhi cho rằm tháng tám. Hôm nay đã mùng mười rồi… Đến là khó bảo cái lũ mất dạy. “ Thôi đứng lên tập đi… nói chuyện với chúng mày khó bỏ mẹ!”
          - Tập cái gì ạ! Mấy đứa con gái hỏi.
          Ông Trưởng xóm vuốt cái đầu hói… Tập cái gì nhỉ? Nghĩ một tý. À một tiếng: Phải rồi! Ông dõng dạc:
          - Tập cái như năm ngoái!
          Đến lượt bọn trẻ ngớ ra:
          - Cái năm ngoái là cái gì nhỉ.
          Một đứa nhanh nhảu: Tập đi đều… mốt hay mốt… Đúng rồi mốt hai mốt.
          - Vậy thì tập đi! Ông ra lệnh.
          - Dưng mà không có trống, không có còi…
          - Không hô mồm được à.
          Lũ con giai nhổm lên chạy ra khỏi hàng. Ông trông thấy gọi giật lại: “Mấy thằng mất dạy kia chạy đi đâu?” Bọn con gái lại tranh nhau hóng hớt: chúng nó về đấy ông ạ! Ơ hay sao lại về? Vì không có trống! Chúng nó chỉ thích tập trung thiếu niên để đánh trống.
          Lại còn thế nữa. Ừ nhỉ! Tập thiếu nhi phải có trống. Mấy cái trống năm ngoái chúng nó đánh khỏe quá bục hết rồi. Thôi phải vào nói khó với cánh thổi kèn đám ma để  mượn. Nhưng đồ nghề làm ăn của người ta thì mượn sao được! Bí…
          Vừa lúc ấy thấy thằng Thịnh phóng xe máy qua. Thằng này làm thợ mộc nhưng có máu văn nghệ. Có khả năng làm phụ trách được. Thử xem! Ông gọi, Thịnh dừng lại:
          - Gì vậy chú?
          - Mày xem giúp chú phụ trách cái bọn thiếu nhi chuẩn bị rằm tháng tám. Chúng nó không nghe tao, mà… tao cũng chả biết gì để bảo chúng nó. Cơ màu này khéo xóm ta bét mất!
          Thằng kia ngập ngừng: Dưng mà cháu bận!
          - Bận cái chó gì! Tao lạ gì cái mặt mày… có mà bận đi ve gái.
          - Cháu bận thật mà.
          - Bận gì… đêm hôm thì bận gì?
          Biết Trưởng xóm đang bí, Thịnh thủng thẳng:
          - Hai mươi đã phải trả giường cho đám cưới, quan tài lại bán hết rồi, chưa đóng kịp… Nhỡ ra có đám cần.
          Vậy ra thằng này gạ tiền. Thời buổi chó chết. Chẳng có thằng nào vì phong trào. Thằng nào cũng tiền. Tiền! Loạn hết rồi. Thôi cũng đành:
          - Mày cứ giúp chú, tao trả công mỗi tối năm chục.
          - Nhưng mà chưa có trống, cờ…
          Ông Trưởng xóm ngần ngừ một tý: Thôi khoán cả cho mày. Hết bằng nào rồi… rồi tính sau.
         
          2/ Ông xóm trưởng giang thẳng cánh đập xuống mặt bàn ình ình, rướn cổ nói sùi cả bọt mép:
          - Đề nghị trật tự. Trật tự! Thật không ra cái thể thống gì cả, chả ai nói ai nghe. Thưa bà con. Hôm nay tập trung cả xóm tại đây để chuẩn bị cho Trung thu rằm tháng tám. Hội đồng xóm đã họp và quán triệt mục đích xã hội hóa phong trào thiếu niên nhi đồng…
          - Tôi có ý kiến! Một ông mặc quần đùi mặt đỏ phừng phừng giơ tay.
          Tất cả nhao nhao: “Thì để cho xóm trưởng nói hết đã…”, “Đúng đấy! để người ta nói hết đã”
          Ông mặc quần đùi không chịu:
          - Lão ấy nói dài bỏ mẹ. Đến đếch lúc nào cho xong. Việc gì phải xã hội hóa xã hội hiếc. Cứ bổ vào đầu mẫu…
          Tất cả lại nhao nhao: “Phải đấy! Phải đấy! Cứ bổ đầu mẫu là xong!”
          Mấy bà ngồi góc dưới cãi lại:
          - Bổ là bổ thế nào! Nhà không có trẻ con cũng phải chịu à! Tôi đề nghị nhà nào có trẻ con nhà ấy phải đóng góp.
          Tự dưng hình thành hai phe. Phe bổ đầu mẫu lí sự tất cả vì tương lai con em chúng ta nên tất cả đều phải có nghĩa vụ. Cấy ruộng thì phải đóng góp. Còn phe kia bảo làm như vậy là không công bằng. Hai phe cãi nhau ỏm tỏi. Ông xóm trưởng nghệt mặt đứng… không biết nghe bên nào. Đành gọi ông xóm phó hội ý.  
          Cả xóm lặng im cố nghe hai ông thì thào. Hồi hộp chờ đợi như thể chờ kết quả thi hoa hậu. Khi ông xóm trưởng ngẩng đầu lên thì hàng trăm con mắt dồn vào chờ đợi dò hỏi.
          Ông xóm trưởng trịnh trọng:
          - Sau khi tham khảo ý kiến của cả xóm, hội đồng xóm đã đi đến nhất trí: các chi phí cho trại, cho làm kiệu, nói chung là các chi phí sẽ bổ đầu mẫu. Còn các cháu nào đi dự trại thì gia đình phải đóng góp theo tiêu chuẩn mỗi cháu bốn nhăm nghìn với một nắp phích gạo. Thế nhá. Bây giờ ta sang phần phân công.
          Mọi người chưng hửng còn định bàn tiếp nữa. Nhưng xóm trưởng đã chuyển sang mục phân công rồi thì lại phải nghe. Nghe thì nghe nhưng vẫn ấm ức, vẫn xì xào…nên xóm trưởng vừa phân công vừa đấm mặt bàn để giữ trật tự.
 
          3/ Tùng tùng tùng… tà rùng tà rùng tà rùng…
          Chiều mười bốn cả xã vang lừng tiếng trống. Khắp các ngả đường từng đoàn trẻ con, người lớn trống cờ rộn rã xếp hàng rồng rắn lên mây tấn về trường Trung học cơ sở để cắm trại.
          Đoàn rước của xóm 3 xem ra rất chi hoành tráng. Cũng trống cũng cờ đàng hoàng do Thịnh mượn được ở trường  Tiểu học. Trưởng xóm đầu hói, cổ quàng khăn đỏ, tay nhăm nhăm cái roi đi dẫn đầu. Cái roi của ông thỉnh thoảng lại khua lên dẹp đám đông cản đường, chốc chốc lại ông quay lại dứ dứ mấy đứa trong hàng vừa “mốt hai mốt” vừa trêu nhau.
          Thằng con nhà Quắc và mấy đứa con giai mồ hôi nhễ nhại, giang thẳng cánh nện chí tử vào mặt trống đeo ngang bụng. Thỉnh thoảng Thịnh chạy lại gào lên với đám đánh trống: “Đánh vừa vừa thôi! Đánh vừa vừa thôi… chứ bục trống thì chết… Bục là ông bắt đền chết cha chúng mày”.  Tiếp theo là bốn đứa con giai mặt nhăn nhó, vẹo vai vẹo sườn khiêng cái kiệu làm bằng gỗ dán giấy xanh đỏ lòe loẹt, buông thêm mấy dải vàng đỏ lòng thòng. Hàng thiếu nhi của xóm có hai mươi đứa toàn con gái. Bọn này đầu cúi gằm như xấu hổ, tay vung chùm tua rua giấy vàng, chân dậm nhịp bình bịch… theo tiếng còi “toét toe…toét, toét…toe toét” của hai đứa học sinh cấp ba cao kều.
           Đoàn diễu hành được hậu thuẫn bởi hai chục ông trung niên: sáu ông khiêng cái cổng trại bằng sắt trắng cũng dán giấy lòe loẹt, lại vài ông khiêng chậu cây cảnh, vài ông ôm lọ hoa, vài ông ôm chiếu, mấy ông vác loa thùng… trông như đám dân binh theo sau đoàn quân. Và cuối cùng là dăm cụ ông tay quặt ra sau lưng thủ con dao rựa hoặc cái búa đinh lom khom xoải chân bước cố cho kịp lũ trẻ đi nhanh như ma đuổi.
          Ở nhà văn hóa xóm cũng nhộn nhịp khí thế. Ông Phó xóm được giao nhiệm vụ chỉ huy hậu cần tay cầm cuốn sổ xăng xái đi lại như con thoi. Đến chỗ cánh đàn ông đang hì hục mài dao, ông nghiêm trang dặn dò như tư lệnh mặt trận dặn dò các sĩ quan chuẩn bị vào chiến dịch: “Này… bằng mọi giá phải đảm bảo khâu tiết hãm nhá! Cơ số phải khơ khớ đủ mỗi mâm một bát ô tô.” Ông đến chỗ các bà Hội Phụ nữ đang tíu tít rửa bát, nhóm bếp than: “Vấn đề kia chuẩn bị đến đâu rồi?” Bà Hội trưởng cung kính: “Rồi! Rồi ạ! Nhà Đễnh nó vừa mang đến rồi ạ”. Trưởng xóm gật gù hài lòng, tay đập đập cuốn sổ vào đầu, ông nghênh cổ ngóng tiếng loa ngoài xã. “Sao chưa thấy nhiệt liệt chào mừng chi đội xóm ba mình nhỉ”. Một bà ra điều hiểu biết: “Thằng Tổng phụ trách Đội là người xóm 5 nó ghen với xóm mình nên nó không hô nhiệt liệt chào mừng xóm ba đâu mà mong”.
          Nghe vậy, xóm trưởng nghiến răng: “Mẹ thằng này! Mai ông vớ được thì ông đập chết. Sao nó “nhiệt liệt” xóm khác mà không “nhiệt liệt” xóm ta?” Kể ông tức cũng phải, cái sự “nhiệt liệt” không công bằng có thể làm mất khí thế quân của ông mấy ngày tập luyện và chuẩn bị.
 
          4/ Ông Trưởng xóm cổ quàng khăn đỏ ngồi trên ghế đại biểu thỉnh thoảng lại vuốt vuốt cái đầu hói bóng, mãn nguyện nhìn xuống đám trẻ con cả xã đang hàng lối chỉnh tề nghe diễn văn khai mạc. Kỷ luật nghiêm có khác! Lũ trẻ xóm ông ngồi im thít trong đó các xóm khác chí chóe trêu nhau. Vậy là nhất về cái khoản xếp hàng…
           Lại còn cái kiệu của mình nữa chứ: nó lộng lẫy nổi bật so với các xóm khác. Này nhé: bằng gỗ dổi nghiêm chỉnh, mái cong cánh phượng, cột trong cột ngoài chạm trổ tứ linh… lại còn chăng đèn kết hoa thả xúc xích giấy màu, dải đỏ vàng buông rủ. Chả như các xóm khác kiệu gì mà lấy cái ghế mây đặt lên cái bàn rồi dán giấy xanh đỏ… Thật chả ra làm sao! Ấy vậy mà có đứa còn nói đểu bảo rằng kiệu của xóm ông trông như cái long đình rước vong đám ma. Đúng là cái loại chưa thấm nhuần tiêu chuẩn giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc, chả hiểu biết gì sất… Quả là ông có lấy mấy cái bức trướng đám ma làm dải lụa trang trí, nhưng đã lột chữ “Thiên thu vĩnh biệt” rồi thì ai biết. Nhẽ ra phải biểu dương tinh thần tiết kiệm là quốc sách hàng đầu ấy chứ lị...
          Một cái đập vào vai làm ông giật nảy mình. Ngoái lại thấy thằng Thịnh vẻ mặt nghiêm trọng ghé vào tai: “Chú ra ngay giải quyết”. Vừa đi thằng Thịnh vừa bảo: “Các cụ đang cãi nhau”. Giời ạ! Mấy chục ông thì làm cả cái nhà còn được, thế mà làm có cái trại trẻ con cũng cãi nhau. Hai cái vỏ chăn căng lên là xong! Đến chỗ trại thấy ba bốn cụ người giơ dao rựa, người vung búa đinh chia thành hai phe đang gườm gườm thủ thế. Một cụ ngồi phệt xuống đất: “Đếch vào làm nữa”. Lại phải nịnh các cụ hãy vì điểm thi đua của xóm ta… mới vãn hồi hòa bình nhưng nghe chừng vẫn còn hậm hực.
 
          5/Tiếng hai cái loa sắt uôm uôm vang lên cùng với tiếng ùng ùng của bốn cái loa thùng cao cỡ đầu người. Nhạc với chả nhẽo! Nghe cứ như đấm vào lỗ tai. Một giọng nam khàn khàn cất lên:
          “Sạch làng sạch ngõ, từ trước ra sau
          Chúng em thi đua…vệ sinh môi trường”
          Ông Trưởng xóm ba đang mải nhìn bọn trẻ cả xã đang múa theo nhịp tiếng nhạc, tiếng hát. Phải nói là thằng Thịnh nhà mình giỏi thật vì quân nhà ông múa đều lắm, bọn con gái uốn éo tay chân, cong đít ngửa đầu như múa chèo. Còn các xóm khác thì đơ đơ như khúc gỗ tay ngoáy ngoáy bắt chuồn chuồn, có lúc lại như người tập bơi. Trông chả ra múa cũng không ra thể dục. Nhưng ông ngẩn người, sao lại đi múa hát cái anh “Vệ sinh môi trường”? Ngẫm nghĩ một tí, liên hệ một tý rồi ông chợt phát hiện: tay nào nghĩ ra cái bài hát múa này đúng là quân dở hơi… càng nghĩ sâu xa càng thấy dở hơi! Không còn cái gì để mà hát múa hay sao mà Trung Thu lại hát “dọn làng dọn ngõ”. Trung Thu phải hát múa về Trung Thu chứ… tỷ như cái bài “Ông trăng tròn tròn, tròn như cái mâm con” mà ông đã nghe bọn trẻ mẫu giáo nó hát. Thế này thì không được. Ông xăm xăm đến chỗ ban tổ chức… Phải hỏi tay Tổng phụ trách cho ra nhẽ.
          Đến Ban tổ chức thì gặp một đám xúm đông xúm đỏ. Cãi nhau rồi! May chưa đánh nhau… Mà cuộc đấu khẩu lại đang xảy ra giữa thằng Thịnh với tay Tổng phụ trách. Thằng Thịnh mặt đỏ gay chửi: “Chấm cháp chả ra cái đếch gì…” Tay Tổng phụ trách sấn lại túm cổ áo thằng Thịnh: “Mày bảo ai chấm như cái đếch gì…?”
          Thấy ông đến, thằng Thịnh như vớ được cứu tinh liền giằng tay thằng kia ra rồi quay sang ông phân bua:
          - Cái trại của xóm 3 như vậy, cái cổng trại của xóm 3 mấy chục triệu hoành tráng như vậy mà nó chấm điểm thấp hơn trại của xóm 5. Nó lí sự của nó hài hòa màu sắc. Hài hòa cái gì? Hài hòa mấy cái đèn lồng Tàu đỏ như đít khỉ treo trước trại như “đèn lồng đỏ treo cao” … Đẹp! Đẹp cái gì…
          Tay Tổng phụ trách cũng ngảnh cổ phân tích:
          - Về mặt mỹ thuật thì như thế… nhưng vấn đề cơ bản… vấn đề cơ bản là xóm 3 còn thiếu…
          Cả đám đông, cả thằng Thịnh và cả ông Trưởng xóm 3 nhất loạt đồng thanh: “Thiếu cái gì?” Hỏi xong thì ông Trưởng xóm hói đầu cũng không ngờ mình máu thế, nhập cuộc nhanh thế. Dưng mà đây là vấn đề màu cờ sắc áo! Phải hỏi cho ra nhẽ.
          - Thiếu … Thiếu cái chủ đề…
          Cả đám ngớ ra. Chủ đề là cái gì nhỉ?
          Thằng Thịnh cũng ngớ người. À biết rồi:
          - Tao còn lạ đếch gì cái chủ đề…  có mấy câu vớ vẩn: đầu tiên mừng cái nọ mừng cái kia rồi thì “ Thi đua chăm ngoan học giỏi, cùng tiến bước lên Đoàn” Thiếu niên không lên Đoàn thì còn lên giời à! Văn chả ra văn, thơ chả ra thơ, khẩu hiệu chẳng ra khẩu hiệu. Mấy thằng phụ trách ngồi rỗi vô công rồi nghề rồi nghĩ vớ nghĩ vẩn. Năm nào chả giống năm nào…
          Tay Tổng phụ trách chộp lấy cái câu của thằng Thịnh vừa nói để nâng quan điểm:
          - Này tao bảo cho mày biết nhá. Mày chửi tao thì được chứ mày dám chửi chủ đề là không ra cái gì nhá. Nhớ nhá. Nhớ nhá… Chửi đi, chửi nữa đi…
          Bỏ mẹ thật! Tình hình này gay! Ông Trưởng xóm Ba vội dàn hòa:
          - Thôi thôi. Sai thì sửa. Thiếu thì làm thêm. Việc gì đao to búa lớn- Rồi ông quay sang quát thằng Thịnh như kiểu Bá Kiến quát Lý Cường: Thằng này! Có thôi ngay không! Anh em trong xã chứ đâu xa mà phải cãi nhau.
          Thằng Thịnh lủi thủi về trại. Chắc là sợ! Đám đông cũng giải tán.  
 
          6/ Ông Trưởng xóm hói đầu đang hậm hực vì cái thằng Tổng phụ trách chơi đểu. Trại của xóm ông làm hết hàng chục triệu mà vẫn thua trại của thằng xóm 5. Đúng là cái loại cục bộ bản vị địa phương. Được rồi! Mày sẽ biết mặt ông. Từ nay mà lên xóm ông tán gái thì ông sẽ bảo thằng Thịnh cùng lũ đàn em nó đập chết.
          Chợt thằng con nhà Quắc chạy tọt vào nhà: “Ông ơi cứu cháu với!”  rồi nó chạy nấp sau Trưởng xóm. Vợ Quắc tóc tai rũ rượi, tay cầm gậy, vừa lạch bạch chạy theo thằng con vừa chửi:
          - Cha tổ bố nhà mày thằng giời đánh.. thằng mất dạy nhá. Mới tý tuổi đầu đã… đã… Giống thằng bố mày…
          - Cái gì? Có việc gì mà ầm lên vậy? Ông Trưởng xóm quát.
          Thằng con nhà Quắc bấu vào vạt áo sau của ông thò cổ ra trình bày:
          - Con có ấy… ấy… đâu! Mà mẹ con cứ chửi con…
          Con vợ Quắc phát hiện “thằng giời đánh” đang nấp sau Trưởng xóm. “Á à! Mày cậy thế lãnh đạo, mày nấp sau lãnh đạo. Bà cho mày biết nhá…” Vậy là chị ta vung gậy vụt tới tấp. Vụt bên trái nó lại thụt sang phải, vụt bên phải nó lại thò sang trái. Thành thử ông Trưởng xóm phải chịu trận. Ông  oằn người sang trái sang phải nhưng vẫn hứng trọn nhát gậy phang của vợ Quắc. Con mẹ này đáo để thật! Không coi ai ra gì phỏng? Ông nén đau lấy hết sức bình sinh nghiêm giọng quát:
          - Thôi ngay! Dạy con như thế à. Không nhớ khẩu hiệu toàn dân ra sức chăm sóc bảo vệ thiếu niên nhi đồng à? Vi phạm pháp luật à! Hỏng…
          Vợ Quắc nghe ông Trưởng xóm quát bằng khẩu hiệu mang tầm chiến lược, lại còn liên quan đến pháp luật… thì hoảng hồn thu gậy, đứng thở rồi phân bua:
          - Cha tổ bố nhà nó ông ạ! Nó khốn nạn giống thằng bố nhà nó. Rượu chè bê tha. Ai đời chỉ có hơn hai chục đứa thiếu nhi đi cắm trại, mà lại toàn con gái…
          - Con gái thì làm sao? Ông Trưởng xóm cao giọng.
          - Vâng… con gái thì không uống được rượu. Vậy mà có dăm sáu thằng ranh con uống hết hai bốn lít rượu! Có khiếp không cơ chứ. Không đánh chết thì để làm gì!
          Thằng con vẫn cãi: “Chúng con có uống tý rượu nào mà cứ bảo uống.” Mẹ nó gầm lên, tay vung gậy ngoáy tít như Tôn Ngộ Không:
          - Lại còn cãi… lại còn cãi! Bà đập chết bây giờ. Con mẹ Đễnh nó vừa bảo Trung thu vừa rồi xóm 3 đặt mua nhà nó hai bốn lít rượu mà uống hết nhẵn. Không chúng mày thì còn ai uống vào đấy hả!...
 
Hải Hậu -Trung Thu 2011


Mai Tiến Nghị
(Hải Hậu- Nam Định)
ĐT: 0914639726
Email: maitnghi@yahoo.com.vn



 
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn