18:14 ICT Thứ hai, 11/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Văn Xuôi

Ấm Đường Ở Hội Thi (Truyện ngắn - Phạm Thái Quỳnh)

Ấm Đường Ở Hội Thi (Truyện ngắn - Phạm Thái Quỳnh)

Trăng xuân rắc vàng, rắc bạc xuống đầy trời, đầy đất. Gió từ phía núi Ngọc Mỹ Nhân xanh rờn thổi tới làm cho có cây trong vườn quan Tuần phủ Ninh Yên mướt thêm, ngời lên dưới trăng.

Bi ván (Truyện ngắn: Thế Vĩnh)

Bi ván (Truyện ngắn: Thế Vĩnh)

Vợ hắn đang ôm cứng thằng hàng xóm như khúc gỗ. Cả hai không một mảnh vải che thân. Hắn lao ra ngoài. Tia chớp rạch ngang bầu trời. Bước chân vô thức đưa hắn về xưởng mộc. Đột nhiên, hắn muốn nằm vào chiếc ván mới đóng. Hắn từ từ kéo tấm Thiên dịch ra, nhẹ nhàng nằm vào.

Những ngày tuyệt diệu (Hồi ký - Trường Giang)

Những ngày tuyệt diệu (Hồi ký - Trường Giang)

Người ta thường nói: “Cuộc đời nhà báo là phép cộng của những chuyến đi và những sự kiện”. Quả đúng vậy. Trải qua hơn 40 năm làm báo, nay tôi không thể nào nhớ lại để liệt kê đầy đủ những cuộc hành trình dài ngày hoặc ngắn hạn, gần hoặc xa với những địa danh đã từng đặt chân đến, những tên người đã từng tiếp xúc, ngoại trừ kỷ niệm về những ngày tuyệt diệu mà tôi xin kể sau đây:

Nhà văn (Truyện ngắn: Hoàng Ngọc Trúc)

Nhà văn (Truyện ngắn: Hoàng Ngọc Trúc)

Bác sĩ viện trưởng cũng vừa đến thăm anh về xong, lại còn biếu anh cả cafe và chè Thái nữa. Ông ta rất vui vẻ và khen truyện của anh viết hay. Ông nói: “Tôi quyết định chuyển nhà văn lên khu A này nằm điều trị. Cơ quan viện chắc không ai dám thắc mắc gì vì tôi làm đúng đường lối ưu tiên tôn trọng chất xám và tài năng”

Cổng làng (Vũ Minh Xuyến)

Cổng làng (Vũ Minh Xuyến)

Từ ngày xây xong bốn cái cổng, làng mình động. Chuyện động làng thì ghê gớm lắm. Chỗ này hỏa hoạn, chỗ kia bệnh tật. Rồi mùa màng thất bát, trộm cắp, tai nạn đủ thứ. Thôi thì chuyện đã rồi, đóng cửa bảo nhau. Ai cũng nghĩ vậy. Nhưng bịt làm sao được cái mồm bà Cót, cái miệng thằng Đao. Họ cứ mang chuyện làng mình đến làng khác bêu riếu. Thật nhục nhã!

Phu hồ (Truyện ngắn: Phạm Hồng Loan)

Phu hồ (Truyện ngắn: Phạm Hồng Loan)

Đính chính: Do lỗi kĩ thuật, vannghenamdinh.com đã đăng tác phẩm PHU HỒ thiếu đoạn cuối truyện. Nay, thành thật xin lỗi nhà văn Phạm Hồng Loan cùng độc giả của trang nhà. Dưới đây là toàn văn truyện ngắn, mời độc giả cùng theo dõi (Trần Văn Lợi)

Đối đầu với sấu dữ rừng Sác (Tạp văn - Phạm Trọng Thanh)

Đối đầu với sấu dữ rừng Sác (Tạp văn - Phạm Trọng Thanh)

Rừng Sác là vùng đất sình lầy ngập mặn sông rạch chằng chịt, từ sông Soài Rạp vắt ngang qua quốc lộ 51, từ Nhà Bè theo sông Lòng Tàu đổ ra cửa biển Vũng Tàu, có diện tích hơn một nghìn cây số vuông với bạt ngàn các loài cây đước, chà là, bần, mắm quần tụ, phát triển thành rừng. Đây cũng là môi trường thích hợp cho loài cá sấu nước mặn dữ tợn, phàm ăn sinh sống.

Sông xưa rày đã nên...gì? (Tản văn: Nguyễn Mộng Nhưng)

Sông xưa rày đã nên...gì? (Tản văn: Nguyễn Mộng Nhưng)

Con sông xưa có tên Trung Giang.Trong phạm vi làng xã có thể nói rằng lịch sử truyền thống xứ Quần Anh xưa (tiền thân của huyện Hải Hậu ngày nay)gắn liền với con sông này.Con sông đã được nhắc đến trong ca dao ,trong một số bài thơ của nhiều tác giả . Nhưng dài hơi và nhiều cảm xúc phải kể đến bài Trung Giang phú của Nhan Vân Đình Trần Duy Vôn.

Họa sĩ (Truyện ngắn: Phong Điệp)

Họa sĩ (Truyện ngắn: Phong Điệp)

“Tôi phết những gam màu lên toan mỏng” Hàng ngày có những người khách tới chuyển hàng cho mẹ. Chị tôi thường đứng lấp ló sau rèm cửa, ghi chép cẩn thận. Còn tôi tranh thủ trò chuyện với họ một cách hào hứng. Họ gọi tôi là cô bé vui tính và nháy mắt về phía chị tôi. Những lúc ấy mặt chị đỏ bừng. - Con gái phải biết ý tứ, ăn nói giữ lời… Tôi cũng cảm thấy thật nặng nề, nhưng im lặng. - Cũng không hẳn do em nó đâu mẹ ạ!

Chiều nắng tắt ngoại ô (Truyện ngắn: Nguyễn Phương Liên)

Chiều nắng tắt ngoại ô (Truyện ngắn: Nguyễn Phương Liên)

Như bao lần, anh lại bắt đầu từ những chiếc khuy áo. - Em muốn có anh. Nàng gào lên, mặt khô khốc. Anh bịt miệng nàng bằng một nụ hôn. - Anh đang ở bên em... - Không, mãi mãi kia. Lệ òa vỡ, nàng rũ xuống. Những tia nắng xiên qua khung cửa chiều tà, rọi lên chiếc gối vẫn còn hằn vết mái đầu anh vừa nằm đó. Tiếng xe chạy xa dần. Nàng nghiến chặt hai hàm răng, run rẩy để tự kiềm chế. Một sợi tóc còn vương trên gối, lấp lánh ánh sáng nắng. Nàng lặng lẽ nhặt lên.

Nỗi niềm sau cuộc họp (Truyện ngắn - Thế Vĩnh)

Nỗi niềm sau cuộc họp (Truyện ngắn - Thế Vĩnh)

Họp phụ huynh cho con xong, bà Lan cứ bần thần cả người. Đoạn đường từ trường về nhà khoảng vài cây số. Bình thường, bà chỉ mất mươi phút đạp xe nhưng hôm nay sao mà xa thế. Nén tiếng thở dài, bà lầm lũi đạp về. Bao nhiêu khoản phải đóng góp: tiền kiên cố hóa trường lớp học, tiền điện, tiền nước, tiền mua đồng phục, tiền quỹ hội phụ huynh, quỹ khuyến học, tiền bảo vệ, tiền trang trí lớp, tiền hỗ trợ dạy và học...

Pắc Ngà- ngày trở lại (Bút ký: Nguyễn Văn Nhượng)

Pắc Ngà- ngày trở lại (Bút ký: Nguyễn Văn Nhượng)

Tôi trở lại Pắc Ngà(1)sau bốn năm xa cách, bốn năm rời xa mái trường THCS Pắc Ngà với biết bao kỷ niệm buồn vui, với biết bao khốn khó của những năm tháng đầu đời khi bước vào nghề giáo. Bốn năm ấy luôn thổn thức trong tôi nỗi nhớ niềm mong, da diết nhớ, bao cảnh trí và con người nơi đây.

Chè đỗ thả sương (Tản văn: Mai Tiến Nghị)

Chè đỗ thả sương (Tản văn: Mai Tiến Nghị)

Cái cảm giác mát ấy như thoang thoảng mùi tinh dầu chuối nhưng nhẹ hơn, êm ái hơn. Mát hơi lạnh lạnh. Chỉ hơi lạnh một tý thôi cũng đủ cho vị ngọt của nước trở nên thanh hơn, vị bùi của đỗ như ngậy hơn, hạt đỗ cũng như nhừ tơi trong miệng. Miếng chè trôi xuống thực quản nhưng cảm giác mát vẫn giữ được vị ngọt bùi của chè trên đầu lưỡi và cả trong miệng.Cảm giác man mát ấy chầm chậm lan tỏa trong người, hình như có thể biết nó đang từ từ trôi dần, trôi dần đến từng xăng ty mét, tưởng như nguồn nước mát tưới dần vào trong cơ thể. Sảng khoái đến nao lòng.

Tìm đâu bóng dáng quê nhà! (Tản văn - Nguyễn Văn Nhượng)

Tìm đâu bóng dáng quê nhà! (Tản văn - Nguyễn Văn Nhượng)

Rời ghế trường làng, rời con đường quê trải dọc những triền sông đầy nắng, gió, rời màu xanh của ruộng lúa, nương dâu… Tôi đi học xa nhà- xa trong nỗi nhớ, xa cả thời gian, xa bao khung trời thương nhớ… lên với miền Tây yêu thương- nơi có trập trùng đồi núi, có róc rách suối ngàn, có ngợp trời hoa ban trắng và thấp thoáng cô gái Thái đeo gùi hái mơ..

Mùa xuân Lý Chiêu Hoàng (Truyện ngắn: Phạm Thái Quỳnh)

Mùa xuân Lý Chiêu Hoàng (Truyện ngắn: Phạm Thái Quỳnh)

Chiêu Hoàng vì Trần Cảnh nghĩa là đã vì giang sơn Đại Việt. Bà là người biết tiến biết lui nên nước cờ giang sơn của tôi không bị rối. Bà đúng là một vị Thánh. Rồi Trần Thái sư ngẩng mặt lên trời than: "Mong Hoàng Thiên soi xét. Nếu hậu thế có nguyền rủa thì hãy nguyền rủa Thủ Độ tôi, xin đừng ai đụng đến Nữ vương nhà Lý - Hoàng hậu nhà Trần." Phụ Trần phu nhân cũng phải cảm động bởi câu nói ấy. Bà nhìn quan Thái sư. Hình như hai mắt Trần Thủ Độ rơm rớm nước

Huyền thoại sông Sò (Truyện ngắn: Chu Minh Khôi)

Huyền thoại sông Sò (Truyện ngắn: Chu Minh Khôi)

Trong số bạch đinh ở làng có gia đình Bấn. Từ thuở lọt lòng, Bấn đã cùng cha mẹ băm sấp bổ ngửa cùng khát vọng đất. Con sóng triều cường cuốn trôi người mẹ, thuở Bấn còn bé tí nị. Trải bao gian truân lập làng xây ấp, đến lúc cha của Bấn sức cùng lực kiệt vẫn chẳng được chia một thước cắm dùi. Người cha phải dắt con ra làm lều mé bờ đê, lấy sông Sò làm chốn sinh nhai, mò ngao xúc hến đem bán đắp đổi qua ngày.

Thầy giáo thời "hai không"(Truyện ngắn: Nguyễn Duy Dương)

Thầy giáo thời "hai không"(Truyện ngắn: Nguyễn Duy Dương)

Tôi có người bạn thân làm nghề dạy học ở vùng đồng bằng chiêm trũng. Gọi là bạn, nhưng tôi còn kém anh đến gần chục tuổi. Anh vào nghề đã hơn 20 năm, rất vững vàng về chuyên môn và có máu văn nghệ sĩ. Anh cũng viết nhiều thơ, có nhiều bài đã được in trên các báo Trung ương và địa phương và được đánh giá khá cao;

Chuyện cũ (Nguyễn Danh Khôi)

Chuyện cũ (Nguyễn Danh Khôi)

Chúng tôi khác nhau nhiều lắm. Chiến hơn tôi một tuổi, to khoẻ, ít nói, còn tôi thì ngược lại. Thế mà chúng tôi lại hoàn toàn giống nhau trong cái sự ước mơ. Chiến hay nhắc đi nhắc lại: "Tớ sẽ làm thuyền trường tàu chiến!".

Nhà văn lên phố (Truyện ngắn: Mai Tiến Nghị)

Nhà văn lên phố (Truyện ngắn: Mai Tiến Nghị)

Thơ với chả văn rồi lúc say thì khướt khườn khượt, lúc tỉnh thì như thằng mất hồn, lúc nào cũng ngơ ngơ ngác ngác... Ôi giời ôi! Sao kiếp tôi nó khốn nạn thế hả giời... Lấy được ông chồng có nghề nghiệp hẳn hoi, lại lắm tài vặt. Ai cũng bảo là tốt số. Tự dưng đọa ra, bỏ hết mọi sự chẳng thiết làm ăn gì. Ấy là bởi cuồng lên đi viết văn, làm thơ. Rồi thì rượu. Thơ văn phải có rượu. Rượu- thơ, thơ- rượu...

Chùm truyện cực ngắn (Hoàng Ngọc Trúc)

Chùm truyện cực ngắn (Hoàng Ngọc Trúc)

Những chiếc hôn cháy bỏng dùng ở vùng khí hậu ôn đới (nơi anh công tác) thì có thể không sao. Nhưng ở nước mình khí hậu nhiệt đới, sợ có ngày bùng cháy thành than nên em đã gửi tất cả vào phòng anh trưởng phòng, vì ở đó có máy điều hoà nhiệt độ anh ạ!...


Các tin khác

  Trang trước  1 2 3 ... 14 15 16  Trang sau