18:11 ICT Thứ hai, 11/12/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Văn Xuôi

Tội lỗi kiếp người (Mai Tiến Nghị)

Tội lỗi kiếp người (Mai Tiến Nghị)

Giời với đất dạo này chả ra làm sao. Nhìn bên ngoài thấy sương giăng giăng tưởng là lạnh mà trong nhà thì nóng hầm hập. Đã thế cái võng lại kẽo kẹt kẽo kẹt... điếc cả tai. Sốt ruột, bà Sênh lấy nước đổ vào cái khoẳm võng nhưng cũng chỉ được một lúc là lại kẽo kẹt...

Tre làng (Hoàng Thảo Chi)

Tre làng (Hoàng Thảo Chi)

Làng tôi thuở xa xưa, chỗ nào cũng có những bụi tre đầy bí ẩn. Từ đầu làng đến cuối làng, con đường nhỏ xíu đi lằng ngoằng dưới những tán tre, men theo những bờ ao mát rượi. Xung quanh làng là những lũy tre miên man, hệt những bức tường xanh cao ngất, che chắn những cơn bão dữ dội vào tháng tám, tháng chín hàng năm.

Làm tiền (Trịnh Đình Nghi)

Làm tiền (Trịnh Đình Nghi)

Chuyện một giáo sỹ tuổi tròm trèm bảy chục mà sức vóc còn như voi. Suốt ngày gom tiền của tín đồ rồi no ăn rửng mỡ dụ dỗ mấy nữ teen teen vào thánh thất gạ gẫm cho tiền để thỏa thú gian dâm mới ra nông nỗi có cháu gái tuổi mười ba phải leo lên bàn đẻ. Bố khỉ nhà giời đúng là no ăn rửng mỡ.

Từ trong ánh mắt... (Nguyễn Văn Nhượng)

Từ trong ánh mắt... (Nguyễn Văn Nhượng)

Ngày đầu gặp gỡ, ánh mắt người ấy chớp hồn tôi, tôi bị cuốn ngay vào cái giây phút ấy. Giây phút, tôi chưa từng thấy cái cảm giác hiếm hoi, khó tả ấy bao giờ. Cái nhìn - khiến tôi xao động. Tôi không nguôi trăn trở về ánh mắt, mỗi khi đêm dài buông xuống.

Ga núi Gôi cần dựng một tượng đài (Phạm Trọng Thanh)

Ga núi Gôi cần dựng một tượng đài (Phạm Trọng Thanh)

Bám trụ trên tuyến đường sắt xuyên Việt, ga núi Gôi Nam Định đã có gần một thế kỷ tuổi tác. Từ ngày hành trình Bắc Nam nâng cấp, khi qua đây, sau mấy hồi còi dài "chào nhau cho phải phép", các đoàn tàu cứ tuần tự sầm sầm chuyển bánh, bỏ lại phía sau ga núi Gôi mấy ngọn đèn tín hiệu, một phòng đợi không người, một phòng trực ban với tổ cán bộ nhân viên vừa xong nhiệm vụ phất cờ thông tuyến.

Sĩ Ngang (Mai Tiến Nghị)

Sĩ Ngang (Mai Tiến Nghị)

Tôi gặp Sĩ Ngang ở bến xe Hà Nội… Tôi thì về quê còn lão thì đi Hà Nội… Lâu ngày không gặp thì vồn vã. Chả gì cũng là bạn bè nối khố cùng quê, cùng tuổi, lại cùng ở lính về. Tôi thì đằng nào tối cũng về đến nhà còn lão nghe chừng cũng đang thơ thới đủng đỉnh. Vậy là hai thằng U60 kéo nhau vào hàng uống nước.

Giấc hoa (Lê Hà Ngân)

Giấc hoa (Lê Hà Ngân)

Xứ Đoài bồng mây trắng, núi mờ xa bỏ lại sau lưng. Ngơ ngẩn nhớ giậu tầm xuân nhà hàng xóm, trời chiều nay xanh lỏng lẻo, hồn anh cũng bảng lảng theo đám mây lặng lẽ trôi về xa. Bao lần rong ruổi miền biên tái, rưng rưng buồn, anh se sắt nhớ cô gái nhà bên. Hoa tầm xuân bên ấy có mọc thêm gai, có kẻ chiều nay vướng áo hay không?

Cánh diều tuổi thơ (Đỗ Văn Dinh)

Cánh diều tuổi thơ (Đỗ Văn Dinh)

Tôi nhìn con diều và dạ để cho mẹ an tâm. Đợi mẹ đi đến dòng cừ tôi mới tháo dóng trâu. Bụng bảo dạ: Diều đẹp thât. Lại có hai cái sáo nữa cơ chứ. Và hôm nay trời trong xanh, vừa lên mặt đê tôi nâng cánh diều và lựa chiều thả. Tay nới nới cuộn dây, nuôi con gió đẩy bụng cho Diều bay cao.

Lọn tóc đuôi gà (Nguyễn Xuân Mẫn)

Lọn tóc đuôi gà (Nguyễn Xuân Mẫn)

Cũng như bao đứa trẻ sinh ra ở bản Tả Trang, Ngải có tuổi thơ trong vắt với suối Tả Hồ và dịu mát với bóng đa. Khi đã hả hê với dòng nước mát giữa trưa hè, Ngải cùng lũ trẻ kéo nhau lên đánh đu bằng những rễ đa dai dẳng, mặc cho pò me gọi khản cổ về ăn cơm. Gốc đa lại nằm trên đường từ phố tỉnh qua đây vào phố huyện.

Hồn đất (Mai Tiến Nghị)

Hồn đất (Mai Tiến Nghị)

Văn phòng trống trơn. Trong ánh sáng nhợt nhạt, những đồ vật tại đây cũng u ám và lạnh lẽo. Cờ quạt, khẩu hiệu hình như đã đổi màu. Mảng tường tróc lở lộ ra màu đỏ bợt của những viên gạch non đang vữa bở, vãi vương thứ bột màu đỏ nhợt lẫn với bụi vôi cùng với nước mưa do mái dột tạo thành một hỗn hợp trông như máu mủ của một cái nhọt bọc lâu ngày vừa vỡ ra, rớt rát từ trên những mảng tróc lở nhểu xuống chân tường. Bàn ghế mục nát bốc mùi ẩm ướt và hôi sì.

Bão lòng (Cao Thanh Mai)

Bão lòng (Cao Thanh Mai)

Xét thấy đám tang anh tôi không có mặt không mang trọng tội, tôi ở lại đảo. Vì mưa bão, biển động thuyền vẫn neo bến. Ba ngày dài ở đảo, mưa mịt mùng, biển mù khơi. Thưa thớt người qua lại, cảm giác buồn len nhẹ. Tới bữa xuống nhà ăn, quanh quẩn mấy món hải sản, thèm rau xanh, nhớ đất liền khủng khiếp.

Mẹ không hợp với bác ấy đâu! (Trịnh Đình Nghi)

Mẹ không hợp với bác ấy đâu! (Trịnh Đình Nghi)

Bố mẹ chia tay nhau từ khi nó mới hoài thai, nên từ bé nó chỉ biết có mẹ. Lớn lên biết suy nghĩ nó muốn mẹ lấy chồng, hoặc không lấy chồng thì sinh em bé cho nó cũng được. Nhưng rồi mãi cũng chỉ thấy những người đàn ông đến với mẹ bằng cách bóp còi xe ngoài đầu ngõ rồi mẹ nó ra lên xe và đi.

Đừng qua nhau như một người khách lạ (Lê Hà Ngân)

Đừng qua nhau như một người khách lạ (Lê Hà Ngân)

Quá năm giờ mà nắng vẫn không nhạt đi. Chiều quánh lại. Tàng hoa phượng như mâm xôi gấc rừng rực giữa trời không làm cho chiều dịu đi. Nó cùng con trai tôi chạy vào nhà như một cơn lốc. Khuôn mặt trắng trẻo đỏ ững vì nắng, lấm tấm mụn, cu cậu đang tuổi dậy thì. Mái tóc rối bời, áo sơ mi kẻ tềnh toàng đứt cúc, ánh nhìn vời vợi âu lo.

Giáo sư Hoàng Như Mai, người thầy của các nhà báo (Trần Thế Tuyển)

Giáo sư Hoàng Như Mai, người thầy của các nhà báo (Trần Thế Tuyển)

Bấy lâu nay, đặc biệt từ khi GS Hoàng Như Mai về cõi Phật, đã có nhiều nhà văn, nhà báo, nhà nghiên cứu lý luận, phê bình và giảng dạy văn học viết về Thầy. Cuộc đời và sự nghiệp của GS Hoàng Như Mai đã được mọi người biết đến như là một trong những cây đại thụ của nền giáo dục Việt Nam, một nghệ sỹ có tâm, có tài, một nhân cách lớn trong thời đại Hồ Chí Minh, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Hát qua làng (Nguyễn Xuân Mẫn)

Hát qua làng (Nguyễn Xuân Mẫn)

Suối Vĩ Lùng như con rồng uốn mình trườn xuống những vách đá cao chất ngất nằm trong rừng xanh. Khi gặp một bên là bản Cốc Sa của người Giáy và bên kia là bản Đông Trù của người Dao Tuyển, nó quấn quýt lượn ngoằn ngoèo mãi quanh những hòn đá to tướng mang hình con voi qùy, con hổ rình mồi, con trâu đằm suối...

Khổ vì lúa vui vì lúa (Phạm Ngọc Khảnh)

Khổ vì lúa vui vì lúa (Phạm Ngọc Khảnh)

Cái tình giữa con người với cây láu gắn bó keo sơn, sâu nặng đã ăn vào tiềm thức, ca dao: Người ta đi cấy lấy công/ Tôi nay đi cấy còn trông nhiều bề. Thời tiết khắc nhiệt có một bát cơm ăn đổ mấy bát mồ hôi. Nơi đây, xưa kia mỗi năm chỉ cấy được một vụ lúa chiêm, cơ cực trăm bề “Đi cấy cắn răng, đi gặt lè lưỡi” bởi cái rét cắt da, cái nắng cháy thịt đọa đầy.

Chuyện đời (Mai Tiến Nghị)

Chuyện đời (Mai Tiến Nghị)

Đến giờ đi làm thì trời đổ mưa rào, y bực dọc mở cốp xe lấy cái áo mưa khoác lên người. Giời với đất chả ra làm sao. Mưa cũng vẫn phải đi, làm cái anh cầm đầu của một cơ quan buộc phải gương mẫu. Mình đến chậm thì mấy chục con người thành quân hồi vô phèng, nếu không thấy mình đến thì họ tỏ vẻ băn khoăn nhưng thực ra trong bụng lại như mở cờ.

Vầng trăng hạ huyền (Nguyễn Song Hào)

Vầng trăng hạ huyền (Nguyễn Song Hào)

Quê tôi, vựa lúa nơi châu thổ sông Hồng mà dân phải nháo nhác chạy lên vùng bán sơn địa Đồn Dương, Hàng Trạm (Hoà Bình) khuân sắn về kìn kìn, lấy công làm lãi, chỉ dám ăn đầu đầy, nhiều sơ, ít bột sái quai hàm. Mới ở Đức về, khá giả hơn người làng tí chút, tôi đong gạo trắng, thổi cơm thơm nhức mũi mấy đứa cháu hàng xóm thập thò ngoài đầu ngõ.

Có kịp về chăng trong cơn giông (Lê Hà Ngân)

Có kịp về chăng trong cơn giông (Lê Hà Ngân)

Trời không loang tím mà sậm đen lại. Hơi nước của mặt biển lan tỏa làm dịu đi cái gay gắt oi ả. Chiếc thuyền thúng sau một ngày mệt mỏi ngủ vùi trên bờ cát. Con còng gió trốn nắng nóng giờ bò ra khỏi hốc cát giương mắt nhìn mọi vật xung quanh. Chiếc còng đỏ tía to gộc không cân đối với người giờ giơ cao như múa gươm sẵn sàng lao vào cuộc chiến thật ngộ nghĩnh. Những quầng sáng chói chang gay gắt trên bầu trời biến mất nhường cho những đùm mây đen kít.

Hạng A Cháng (Đỗ Văn Dinh)

Hạng A Cháng (Đỗ Văn Dinh)

Cả bản Pờ Chồ có một bãi đất bằng nằm cạnh một khu rừng cấm. Ngày thường, bãi đất là nơi tụ tập của trẻ chăn trâu, là nơi thử sức vật nhau, chơi trò chơi chọi gà bằng cỏ. Ngày hội thường là tháng giêng tháng hai, cả làng tụ tập tại đây để tổ chức say sán. Những hôm cúng rừng, nơi đây sửa soạn cho cái lễ: Nào là mổ lợn cắp nách, nào là đồ mì miến, làm bánh. Mọi công việc xong xuôi, gói ghém đặt trên chiếc mẹt làm lễ.


Các tin khác

  Trang trước  1 2 3 4 ... 14 15 16  Trang sau