19:39 ICT Thứ năm, 19/10/2017
h

Trang nhất » Tin Tức » Văn học Nhà trường

Chùm truyện Thiếu nhi (Phạm Minh Dũng)

Chủ nhật - 05/03/2017 22:46
Chùm truyện Thiếu nhi - Phạm Minh Dũng

BÚP BÊ VÀ LẬT ĐẬT

 
       
Búp Bê và Lật Đật vẫn được bé Nga xếp ngồi bên nhau trên nóc tủ. Búp Bê có cái tật bao giờ cũng tự cho mình là đẹp nhất nên suốt ngày nó chê bai Lật Đật đủ chuyện. Nghe được Lật Đật chỉ cười hiền lành.
Một hôm bé Nga đưa Búp Bê xuống chơi giữa lúc hai bàn tay vừa ăn kẹo xong chưa rửa. Kẹo từ tay bé Nga dính vào quần áo làm Búp Bê lấm lem đến tội.
Có con Chuột Nhắt đi qua, đánh hơi thấy mùi thơm của vị ngọt từ Búp Bê bèn tiến lại, gặm lấy gặm để. Đau quá, Búp Bê la lên thảm thiết. Mải gặm Búp Bê, hai chân sau Chuột Nhắt đạp phải người Lật Đật. Thừa dịp ấy, Lật Đật cất lên tiếng quát lanh lảnh :
- Thằng Chuột Nhắt kia, xem này !
Nói xong, Lật Đật dùng đầu nện một cú đích đáng vào lưng Chuột Nhắt.  Bị cú đánh bất ngờ, Chuột Nhắt vội lủi nhanh.
Được Lật Đật cứu thoát, Búp Bê rưng rưng :
- Lật Đật ơi ! Bạn tha lỗi cho tôi. Từ trước đến nay tôi chưa tốt với bạn… Còn bây giờ, bọn mình sẽ sống vui vẻ, chan hòa với nhau nhé.
Lật Đật lắc lư cái đầu và cất lên tiếng hát như chuông ngân để chào mừng tình bạn giữa mình và Búp Bê. 
 
  
CHIẾC QUẠT GIẤY
                                                                                   

 
Phạm Minh Dũng

           Mùa hè, ông nội từ ngoài quê vào chơi. Trong hành trang của ông, bé Lan thấy có cả một cái quạt giấy dài đến ba gang tay. Ông nội bảo ở ngoài quê chưa có điện,  nhà nào cũng dùng quạt giấy,  quạt nan,  quạt mo cau để làm ra gió mát cả. Rồi ông xoè rộng quạt ra,  một tay ôm bé Lan vào lòng, tay kia nhịp nhàng phe phẩy cái quạt,  âu yếm hỏi :
          - Cháu có thấy mát không  ?
          Bé Lan thật thà đáp :
          - Dạ thưa ông có ạ ! Nhưng ông ơi, gió từ cái quạt giấy này thua xa quạt máy nhiều lắm.
          Nói xong bé Lan đứng dậy đi vào buồng lễ mễ xách ra chiếc quạt máy màu sơn bóng nhoáng, bật số to nhất,  gió thổi vù vù làm cho râu và tóc của ông bay hết về một phía. Thấy thế bé Lan thích thú reo lên :
          - Ông ơi ! Ông thấy cháu nói có đúng không nào ?
          Và nó lại sà vào lòng ông tỉ tê :
          - Ông à ! Ở nhà cháu có quạt máy rồi, dùng làm gì cái quạt giấy này nữa cho mỏi tay Để cháu vứt nó đi nhé ?
          Gương mặt ông thoáng buồn, những nếp nhăn như càng nhăn hơn. Từ từ xếp cái quạt giấy lại, ông bảo :
          - Ay đừng có vứt cháu ! Để hôm ông trở về quê, lên tàu ông có cái quạt cho mát. Cái quạt này gắn bó với ông hơn ba năm rồi đấy.
          Một buổi trưa không hiểu vì sao điện bị cúp, mấy cái quạt máy hết quay. Bé Lan nóng quá, mồ hôi đầm đìa không sao ngủ được. Lan hết đứng lên ngồi xuống, lại đi ra đi vào, vò đầu bứt tai khó chịu. Ông nội lục túi xách, lấy ra chiếc quạt giấy, vẫy bé Lan lại :
          - Cháu nằm xuống đây để ông quạt cho mà ngủ.
          Rồi ông xòe rộng chiếc quạt ra phẩy mạnh. Lan ngả đầu, gối vào đùi ông lúc nào không hay. Gió từ cái quạt giấy, gió từ cánh tay ông ru cho mắt cô bé từ từ khép lại. Trong giấc ngủ, bé Lan mơ thấy mình được gặp một ông tiên hiền từ, râu tóc bạc phơ…
          Ông nội vẫn đều tay phe phẩy chiếc quạt giấy ru cho cô bé ngủ. Trên gương mặt già nua của ông xuất hiện những giọt mồ hôi…  
       

SÁO ĐÃ VỀ TRỜI

 
Phạm Minh Dũng
 
   Bác Duy dưới quê lên chơi, quà cho Tin là chiếc lồng hình quả chuông, bên trong có con Sáo chân vàng, mỏ vàng, bô lông đen nhấp nhánh. Xoa đầu Tin, bác Duy dạy dỗ cách nuôi nấng:
-
Đây là loài sáo hiếm, hàng ngày cháu nhớ cho nó ăn, uống đó nghen. Thức ăn của nó là chuối, cào cào, chuồn chuồn… Khi đã quen rồi thì cơm, bánh gì nó cũng xơi tất.Tin ta khoái lắm, xách ngay lồng sáo ra cây mận góc vườn treo lên ngắm nghía. Lũ trẻ trong xóm rủ nhau đến chiêm ngưỡng con Sáo của Tin đông đúc. Thấm thoắt một tháng đã trôi qua, được cậu chủ cho ăn uống đầy đủ, con Sáo mập ra trông thấy. Đặc biệt, con Sáo cảm nhận được bước đi của Tin, nên mỗi khi cậu chủ đi đâu về gần đến nhà là nó cất tiếng hót chào đón.
    Nhưng một hôm, Tin bất chợt phát hiện thấy đôi mắt con Sáo ngước nhìn bầu trời xanh buồn bã, thèm muốn. Nhìn mãi nó vỗ cánh , đạp nan, mổ cửa như muốn phá tung cái lồng để trở về với không gian bao la. Tin ngẫm nghĩ một lúc và hiểu ra rằng dù được nuôi nấng đủ đầy nhưng con Sáo vẫn khát khao tự do. Tiến lại gần cu cậu nói với con vật mà như nói với mình:
-
Sáo ơi! Nhớ bầu trời, nhớ cây cối, nhớ bạn bè lắm phải không? Tao rất muốn thả mày ra, nhưng rồi sẽ biết giải thích với ba với bác Duy thế nào đây.Rõ rang là con Sáo tinh khôn đã hiểu được nỗi niềm của Tin vừa giãi bày, nó không phá phách nữa, nhưng đôi mắt vẫn đau đáu nhìn trời mây. Soi mãi vào ánh mắt con Sáo, tự nhiên bàn tay Tin lần mở của lồng. Thoáng ngơ ngác, rồi theo bản năng con Sáo vụt ra, Nhưng nó không bay đi xa ngay, mà chỉ bay lên cành cây mận đứng nhìn xuống người bạn. Bỗng nó cất giọng hót một tràng dài, như lời chào tạn biệt, rồi mới vỗ mạnh đôi cánh bay vào khoảng không bao la.
    Đôi mắt Tin chớp chớp, cu cậu ngước nhìn vòm trời cao rộng và như bắt gặp hàng ngàn con sáo đang nghiêng cánh chào mình.
 
 
BÀI HÁT MỚI CỦA SƠN CA
 
Phạm Minh Dũng
           
   Sáng nay Sơn Ca bố và Sơn Ca mẹ phải đi kiếm ăn xa. Trước khi đi bố mẹ dặn ở nhà Sơn Ca con phải thu xếp đồ đạc, quét dọn nhà cửa cho gọn gàng ngăn nắp, trưa nhớ nấu cơm chờ bố mẹ về cùng ăn.
Nghe lời bố mẹ dặn, Sơn Ca con buồn lắm. Bởi nó muốn dành cả buổi sáng nay để sáng tác một bài hát mới kịp đi tham dự đại nhạc hội Rừng Xanh sắp tổ chức.
 “ Thôi mình cứ sáng tác bài hát trước đã, bao giờ xong sẽ dọn dẹp nhà cửa”, nghĩ thế Sơn Ca con ra đứng trước cửa nhà nhìn trời mây, cây cỏ tìm cảm hứng. Là la, lá la. Là la, lá la. Sơn Ca con cất tiếng hót véo von tìm đoạn nhạc mở đầu cho bài hát. Là, la, lá là. Nó hết quay ra, quay vào, cái đầu bé tí xíu muốn vỡ tung mà vẫn chưa tìm được nốt nhạc vừa ý. Sơn Ca con lại ngồi vào cái bàn piano tí xíu của nó, nhấn lên những âm thanh ngân nga. Vẫn chỉ là là la, lá la lặp đi lặp lại buồn tẻ, chán ngắt. Lời ca, nốt nhạc cứ trốn biệt đi đâu mất.
 Thời gian vùn vụt trôi đi. Sơn Ca con nhìn lên đồng hồ. Đã chín giờ sáng rồi. Phải đi làm việc thôi, không bố mẹ về mắng chết. Bàn tay Sơn Ca con thoăn thoắt đưa chổi quét nhà, quét trần. Xua đi hết mạng nhện, bụi bặm bám vào thành tổ lâu ngày. Vừa làm Sơn Ca con vừa hát lála lá lá la la là…
     Thật bất ngờ nốt nhạc, lời ca của bài hát mới cứ  theo từng công việc của nó làm mà ngân lên thật rõ, thật hay. Khi Sơn Ca nấu xong cơm thì bài hát mới cũng đã hoàn thành. Giai điệu bài hát thật vui tươi, trong sáng, đẹp như công việc nó vừa làm được.
      Kỳ đại nhạc hội Rừng Xanh ấy, bài hát mới của Sơn Ca con đã được xếp giải nhất. Từ đấy đến nay Sơn Ca con còn sáng tác được nhiều bài hát mới ngợi ca sự lao động cần mẫn, sáng tạo mà bạn bè nó rất yêu thích.
 
 
CÂY CAO CÂY LÙN

                                                 Phạm Minh Dũng

 
    Bão lớn. Gió đưa hai cái hạt nhỏ xíu từ đâu đó đến khu đồi mơ. Được đất đai ấp ủ, nửa tháng sau hai cái hạt đã bật mầm rồi phát triển thành hai loài cây thân gỗ khác nhau. Nhưng không hiểu vì sao, một cây lớn nhanh như thổi, mới ba mùa mưa nắng nó đã cao vượt đầu người.Còn cây kia chỉ lũn cũn ngang thắt lưng. Bởi vậy, cây cỏ xung quanh đặtcho hai người bạn mới hai cái tên như hình dáng của họ:  cây Cao, cây Lùn.
Một hôm, không biết nghĩ ngợi thế nào, cây Cao hiêng hiếng mắt lá, nhìn cây Lùn cười khẩy:

- Thằng Lùn tịt kia! Sao nòi giống của mày thấp kém thế? Tao với mày cùng nảy mầm một ngày, cùng sống trên đồi mơ, mới vài năm tao đã lớn gấp mấy lần mày rồi. Cứ đà này có ngày mày chỉ đứng đến khuỷu chân tao thôi.Bị bạn nhục mạ nhưng cây Lùn chẳng chút tự ái, nó cau trán suy nghĩ rồi nhẹ nhàng đáp:
- Tớ cũng chẳng hiểu vì sao mình lớn chậm đến thế. Thú thực, nhiều lúc thấy cậu đón được nhiều nắng gió, nhìn xa trông rộng, tớ thèm muốn lắm…Hề…hề…hề, cây Cao cười tự đắc rồi buông lời cắt ngang:
- Vậy thì mày suốt đời phải sống trong sự tăm tối Lùn ơi!Ba năm sau, khi cây Cao đã cao mười mấy mét còn cây Lùn vẫn chỉ như đứa trẻ đứng bên, ông trời bỗng nổi cơn hạn hán. Nắng hết ngày này đến ngày khác khiến mặt đất như bị hun bằng ngọn lửa dữ dội. Mọi dòng suối xung quanh khu vực đồi mơ đều cạn kiệt. Các loài cây, trong đó có cây Cao, lá cứ quắt dần đi, chuyển từ màu xanh sang màu vàng rồi rụng hết. Có cây đã chết. Riêng cây Lùn, tàu lá vẫn cứ xanh rì rì như thách thức ông mặt trời cứ nắng đến bao giờ cũng không sợ. Thấy thế, cây Cao rầu rĩ cất giọng mệt nhọc hỏi:
- Lùn ơi! Sao mày vẫn cứ nhởn nhơ xanh tốt được giữa hạn hán thế?Cây Lùn rung rinh cành lá giải thích:
- Có lẽ do mình ít phát triển thân cành mà chỉ có bộ rễ là lớn nhanh, lớn mạnh ăn sâu vào lòng đất nên hút được nước để sống khỏe qua nắng lửa.Chẳng biết cây Cao có hiểu gì nhiều không, nó lẩm bẩm:
- Giá như thân của mình thấp đi một chút và bộ rễ dài ra thì đâu đến nỗi…Nắng vẫn gay gắt hết ngày này đến ngày khác. Không biết rồi cây Cao có vượt qua được không?
 
Địa chỉ181 Đường 13 – P. Phước Bình
               Quận 9 – TP. Hồ Chí Minh
Điện thoại : 0909320136
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn