10:37 ICT Thứ tư, 24/01/2018
h

Trang nhất » Tin Tức » Bạn văn bốn phương

Chùm thơ của Nguyễn Thanh Hải

Thứ ba - 26/07/2011 09:27

Vài nét về tác giả

Tác giả Nguyễn Thanh Hải sinh năm 1970 tại Tiền Giang;

Tốt nghiệp Đại học sư phạm – Khoa Cử nhân Tiểu học.

Hiện đang công tác tại Phòng GD & ĐT Huyện Cái Bè - Tiền Giang

Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Tỉnh Tiền Giang

Đại diện vùng miền của website lucbat.com tại Tiền Giang

Điện thoại: 0974414568

Email: thanhhaipgdcbe068@yahoo.com.vn

Có mặt trong các tuyển tập:

- Thơ Trẻ Tiền Giang (Hội VHNT Tiền Giang - 2000),

- Tuyển thơ Tiền Giang (Hội VHNT Tiền Giang - 2002)

 

 

 

Những ngôi nhà

 

Những ngôi nhà hất mặt ra sông

Sáng tiễn chị nước ròng

Chiều đón anh nước lớn

Những ngôi nhà qua hai mùa kháng chiến

Mỗi ngày chứng minh bao dòng chảy cuộc đời …

 

…Dòng về miền thương, dòng đi miền nhớ

Dòng ngược chia ly, dòng xuôi chung thủy

Có những dòng lênh đênh không nghỉ

Chở vầng trăng đi tìm mãi câu hò …

 

Những ngôi nhà hất mặt ra sông

Buổi sáng nhớ nước ròng

Buổi chiều thương nước lớn

Là láng giềng con còng, con hến

Là cái hồn nét chấm phá bức tranh quê…

 

 

 

Chuyến xe tình

 

Thời gian vẫn nổ máy, rồ ga chạy giữa cuộc đời

Nhưng đường tình yêu tôi không bao giờ về đích nữa

Chiều heo may gió bùng khơi ngọn lửa

Ngọn lửa ân tình nham nhở vết thời gian …

 

Có thể tôi về phía mặt trời gọi đêm sang

Nơi cây lúa ngậm đồng chiều về thơm hương sữa

Nơi con diều giấy ngày xưa không bao giờ về nữa

Bởi mùa xuân tôi đánh mất đi rồi …

 

Có thể tôi về phía nỗi nhớ xa xôi

Đời có thể lung linh ngọn nến

Nhưng thời gian không bao giờ đỗ bến

Tàn đêm rồi tàn nến về đâu ?...

 

Có thể tôi về phía bến sông sâu

Tìm vớt lại tiếng cười năm cũ

Trăng cô đơn. Trăng buồn không ngủ

Con nước nhớ ai lằng lặng nép chân cầu

 

Có thể tôi về … nhưng chẳng biết về đâu …

 

11 – 01 -2005

 

 

Chiều không em

 

Chiều

Không em

 Xuống phố

Nắng gió tràn qua vai

Đi tìm lá thuộc bài

Ngược một vòng phố nhớ …

 

Phố như người con gái

Đứng chờ ai trong chiều

Tường cao buông xuống gối

Ngỡ tóc thề buông vai …

 

Không em

 Chiều

 Cô liêu

Nhạc tình rơi từng giọt

Buồn như cà phê đen

Như ngày xưa dại dột …

 

Chiều

Không em

 Xuống phố

Đi tìm lá thuộc bài

Ngược một vòng nắng gió

Chở nhớ về đầy vai …

 

 

 

Ngăn kéo tình yêu

 

Rồi tôi sẽ cất vào ngăn ngực trái

Gió heo may

Đồng quê

Cả mùi hương lúa bay…

 

Tôi sẽ cất những tháng ngày đeo đuổi

Gió đêm đông bay rát mặt người

Đất rung chuyển vòng tay hoang lạc

Mây đen mờ che khuất nẻo trăng rơi…

 

Tôi sẽ cất tháng giêng hương bưởi

Cỏ mùa xuân xanh biếc mắt ai

Cất nụ cười rạng nắng

Rắt yêu thương trên trái đất này

 

Rồi tôi sẽ cất luôn một chút buồn

Ngậm ngùi một chút, chút cô đơn

Tình yêu em tặng tôi ngày ấy

Cất nốt vào tim cho đủ đầy!....

 

 

Cho con

(Thương tặng con Nguyễn Thanh Sơn)

 

Cha dạy con xếp những lá thuỵền

Để mai lớn…

 …con tung mình ra biển cả

Mẹ cha xưa một đời vất vã

Mỗi bước chân con rực tỏa nắng hồng…

 

Cha dạy con vẽ núi, dòng sông…

Ruộng đồng mênh mông cò bay thẳng cánh

Mai vào đời…

 …con không nghe lòng giá lạnh

Hồn quê nhà sẽ bám víu bước chân con

 

Cha dạy con xếp đá làm non

Biết hạnh phúc – khổ đau, buồn – vui, được – mất,…

…Biết cách nhận – cho…

…Biết bao điều giả – thật…

Để con góp một nụ hồng…

 …cho đời thêm những tinh hoa…

 

Mỹ Tho, 13 / 12 / 2003

 

 

Cho người

 

Tháng năm

Rồi cũng qua đi …

Cong queo chiếc lá

Mùa đi bỏ mùa

Người đi ngọn cỏ gió lùa

Vầng trăng tôi cũng bốn mùa ngủ yên

Đêm đông

Gió tạt ngoài hiên

Bờ môi khô đắng mặn bờ môi khô

Giấu vào lồng ngực tiếng ho

Đôi mắt nhớ

Vết chân chim giấu người

Bay về đâu

Cánh chim trời ?...

Tầm xuân phai nụ người còn nơi nao ?!...

 

 

 

Mưa hạ

 

Rất vô tình cơn mưa chiều nay

Đỏng đảnh giăng ngang ngoài cửa lớp

Mùa hạ hồn nhiên làm sao hiểu được

Có một giọt buồn vừa rớt xuống hành lang

 

Mưa đầu mùa – Mưa hạ miên mang

Nhõng nhẽo sau một mùa oi ã

Con chim sẻ nép mình trong đám lá

Chợt nghĩ gì vỗ cánh bay đi

 

Bên giảng đường em nghĩ ngợi điều chi ?

Mà nét chữ nhòa loang trang vở

Xòe bàn tay mưa giăng đầy nỗi nhớ

Kỷ niệm buồn như những hạt mưa bay

 

Mùa hạ vẫn về tháng năm tháng bảy

Mùa mưa xưa đã cũ đi rồi

Có giọt mưa chạm vào môi nóng hổi

Chợt bồi hồi : Có phải mưa xưa ?

 13 / 6 / 2001

 

 

 

Mưa không mùa

 

Phố đêm về

Rơm rớm bụi mưa

Gánh nỗi nhớ trên vai

Mẹ đi về phía phố

Đường xa rộng

Cuộn cuồn xe cộ

Nguệch ngoạc cơn mưa

Chao chút bay về …

 

Hàng cây ngã đầu

Giấc ngủ say mê

Nhạc cà phê xập xình đánh rơi chiếc lá

Đèn cao áp vô tư sáng tỏa

Không đủ ấm những mảnh đời nhuốm vệt tím than

 

Mẹ guộc gầy

Phố thênh thang

Mõi mòn cuộc hẹn

Chiến tranh đi qua

Tình yêu không trọn vẹn

Bến nước cong mình lặng lẽ chờ ai …

 

Phố đêm về

Ngoặt ngoẽo mưa bay

Cánh gió lao xao không ngủ

Cứa vào lòng mẹ những vết thương ngày cũ

Mưa không mùa

Dai dẳng mãi trong tôi.

 

 

 

Mưa đêm Đà Lạt

 

Đà Lạt

 Mưa

 bay bay

Thấu lòng đêm tê tái

Mưa không làm ướt áo

Trầm tư kẻ qua đường

 

Đà Lạt

 Mưa

 phố buồn

Phố núi như con gái

Mưa dệt thành mảnh vải

Khoác lên mình kêu sa

 

Mưa

 Đà Lạt

 ngân nga

Liễu rũ ! Buồn xao lá

Mặc mưa bay mưa bay

Chùm hoa đỏ nao lòng

 

Tôi đi trong khoảng không

Nghe tiếng mưa thở dài

Thương một loài hoa dại

Đắng lòng

 em biết không ?...

 Đêm, 13 / 8 / 2002

 

 

 

Khúc lũ

 

Tháng tám

Lại bắt đầu

Trong mưa nguồn

Dòng sông từ từ thác lũ

Nắng dịu dàng mùa cũ đi đâu …

 

Những đôi mắt đàn ông dầm nước đục ngầu

Những mái đầu đàn bà bết bùn mưa nắng

Những tấm lưng trần sức trai ngụp lặn

Quyết giữ cho mùa đừng nham nhở

Mùa ơi ….

 1 / 2003

 

 

Cho mẹ

 

Những bữa chiều không còn như ngày xưa

Mẹ ngồi đó

Lạnh tàn tro lửa

Những câu chuyện hồn nhiên ngày xưa

Bây giờ không còn râm ran nữa

Gió chiều đông

Giật xác xơ bụi mía sau hè …

 

Ngoài vườn mùa này chín rộ mùa me

Trái rơi rụng không người buồn hái

Mẹ xách giỏ nhặt nhành từng trái

Bập bùng nỗi nhớ đầy sân

 

Đêm miền đồng gió rét bâng khuâng

Mẹ chong đèn

Rưng rưng mái rạ

Bằng “ Tổ quốc” ghi công anh sáng lạ

Di ảnh của ba mờ quá

Chiến tranh lâu rồi

Mẹ vẫn còn đau đáu niềm đau

 

Hương đêm tỏa ngạt ngào

Ngoài trời

Côn trùng ca buồn bã

Tôi trở về mái rạ

Mẹ sững sờ …

Nỗi nhớ bình yên !...

 

 

Khúc yêu

 

Em có nghe gì không

Giữa đại dương mênh mông

Có một loài ốc

Là ốc mượn hồn

 

Em có nghe gì không

Giữa rừng xanh mênh mông

Có một loài cây

Là cây chùm gửi

 

Em có nghe gì không

Giữa mênh mông đá núi

Có một đôi hòn

Hòn chồng hòn vợ

 

Em có nghe gì không

Giữa tình yêu mênh mông

Giữa hai trái tim

Giữa anh và em?....

 

Nguyễn Thanh Hải 

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn